VIỆT
NAM NGÀY MAI
DÂN
CHỦ - TỰ DO - CÔNG BẰNG - TIẾN BỘ
HỘI ÁI HỮU TÙ NHÂN CHÍNH
TRỊ TÔN GIÁO VN
HỘI ĐỒNG ĐIỀU HÀNH HẢI
NGOẠI CHỦ TRƯƠNG
ĐẶC
SAN MÙA XUÂN SỐ 1
VƯỢT
TRÊN LÒNG CĂM THÙ
PHẠM HỒNG SƠN
* * *
Hiện tượng ngày càng
có nhiều người dân Việt Nam thuộc nhiều nghề nghiệp, thành
phần khác nhau, bất chấp những đe dọa, đã tự nguyện thể
hiện phản kháng thể chế chính trị độc đảng hiện tại
cho thấy rõ công cuộc dân chủ hóa nền chính trị Việt Nam
là một nhu cầu tất yếu của phát triển. Hiện tượng này
cũng hoàn toàn phù hợp với nhận định của nghiên cứu xã
hội học: “xã hội sẽ không thể tồn tại lâu dài nếu
quyền lực xã hội chỉ dựa trên sự ép buộc về tinh thần
hay thể xác” (1).
Sự phản kháng có thể
bắt nguồn từ những bức xúc riêng tư hoặc có cội rễ
từ những ưu tư sâu lắng cho danh dự, quyền lợi của cộng
đồng. Bất luận thế nào, tinh thần phản kháng luôn là một
yếu tố cần thiết để có thể chuyển hóa từ độc tài
sang dân chủ. Tuy nhiên, những bức xúc cá nhân hay lòng căm
thù chế độ do đã phải chịu đựng những hệ lụy cay nghiệt
là điều cần cảnh giác trong quá trình vận động dân chủ,
bởi những quyết định, đánh giá trên một nền xúc cảm
mạnh đều dễ đưa đến sai lầm hoặc thái quá. Lòng căm
thù thiếu tỉnh táo đối với chế độ còn dễ tạo ra tấm
khiên che chắn cho giới lãnh đạo độc tài san bớt căm thù
cho những người thừa hành, là cái cớ để những cái đầu
cực đoan “diều hâu” lấn lướt những bộ óc “bồ câu”
vẫn có thể có ngay trong nội bộ quyền lực độc tài. Trong
khi mọi chính thể độc tài đều cần một “kẻ thù”,
dù là vô hình, để duy trì quyền lực. Từ chính quyền của
Ahmadinejad ở Iran, của Chavez ở Venezuela, của Fidel và Raul
ở Cuba, của đảng cộng sản ở Trung quốc, của Kim Chính
Nhật (Kim Jong Il) ở Bắc Triều tiên cho tới chính quyền của
đảng cộng sản Việt nam hiện nay đều thấy kèm theo sự
kêu gọi cảnh giác, chống lại lực lượng “thù địch”
hay “kẻ thù”, đôi khi rất mơ hồ. Do đó việc vạch trần,
lên án những hành vi tội ác của chế độ cần phải kèm
theo lòng khoan dung. Lòng khoan dung không chỉ làm cho sách lược
tạo “thù địch” hay “kẻ thù” của kẻ độc tài trở
nên lạc lõng, vô hiệu mà còn mang lại sức lôi cuốn, sự
thức tỉnh đối với chính hệ thống thừa hành của chế
độ độc tài. Kiên quyết giải thể độc tài với một tấm
lòng khoan dung chính là giá trị nhân văn nền tảng trong vận
động dân chủ, vì nền dân chủ đúng nghĩa đã bao hàm sự
khoan dung của tinh thần đa nguyên với những cách thức giải
quyết hoàn toàn bằng đối thoại. Cho dù những tội ác của
chính thể độc tài không thể bỏ qua, nhưng nó phải được
xem xét trên tinh thần pháp luật thận trọng của nền dân
chủ, đã xét đến lợi ích của toàn xã hội.
Nếu như rất dễ lý
giải rằng hệ thống thông tin của Nhà nước độc đảng
hiện nay thường đưa tin một chiều, tạo tác thông tin để
ca tụng chế độ cộng sản và bôi xấu lực lượng dân chủ,
thì cần phải nghiêm túc suy nghĩ đối với hiện tượng trong
hệ thống thông tin phản kháng chế độ độc đảng hiện
nay cũng đang tồn tại một xu hướng lên án, bác bỏ hoàn
toàn mọi công việc mà chế độ cộng sản đã thực hiện
tại Việt Nam, thường bằng những từ ngữ mạnh mẽ nhất
của sự thóa mạ. Để biện hộ, sẽ có rất nhiều lý do
từ việc đảng cộng sản thanh trừng các đảng phái phi cộng
sản sau 1945 đến những tang thương, oan nghiệt trong “cải
cách ruộng đất”, trong “ Nhân văn-Giai phẩm”, sự ấu
trĩ trong “cải tạo công thương”, sự đày đọa những
viên chức Việt Nam Cộng hòa sau 1975, sự tủi nhục và đau
thương của những “thuyền nhân” trong thập niên 1980 và
sự bạc nhược của đảng cộng sản Việt Nam trước Trung
quốc, v.v. Nhưng sẽ thật sự khó có thể có cơ hội cho những
gặp gỡ nếu những ngôn từ chỉ trích của cả hai phía đều
bị bọc kín bởi sự miệt thị, thù hằn không khoan nhượng.
Các cuộc xung đột nội bộ dân tộc của Triều tiên, Miến
điện, Srilanka, Kenya, Sudan … đều cho thấy từ gặp gỡ đến
đối thoại vẫn là một khoảng cách vô cùng lớn.
Với tinh thần khách
quan, hơn 60 năm tồn tại trên đất nước Việt Nam, chế độ
chính trị do những người theo chủ nghĩa cộng sản dựng
lên đã để lại nhiều ân oán trong lòng dân tộc. Nhưng để
lượng định một cách công bằng ân huệ (công lao) và oán
cừu (tội lỗi) của chế độ này đối với dân tộc là
công việc gần như chưa thể khi hệ thống quyền lực của
đất nước vẫn hoàn toàn nằm trong tay những người ủng
hộ chế độ đó. Do đó việc chỉ ra những khuyết tật,
những sai lầm, những tội ác của chế độ này là công việc
cần thiết của lực lượng vận động dân chủ để nhân
dân có được bức tranh trung thực về chế độ hiện tại,
nhưng cần phải được thực hiện trên tinh thần phân tích
khoa học thận trọng để tránh những ngộ nhận hoặc sai
lầm bỏ qua những yếu tố tích cực, thuận lợi. Trên phương
diện thống kê học, bất cứ một tổng hợp dữ liệu nào
cho ra kết luận đơn cực cũng gợi ý ít nhất phải xem lại
tính cân đối và công bằng trong thu thập dữ liệu. Trong
khoa học xã hội, quan điểm phủ nhận sạch trơn đã được
chứng tỏ tính phi khoa học. Hơn nữa, dù một chế độ đã
suy đồi cần phải khẩn cấp thay đổi cũng có những yếu
tố xứng đáng cần sử dụng, kế thừa cho sự phát triển
của chế độ mới. Một trong những khuyết tật cơ bản của
chính thể cộng sản đang cần thay đổi cũng nằm ở việc
không tôn trọng nguyên tắc này.
Qua nghiên cứu và sự
vận hành tại nhiều quốc gia, chính thể dân chủ đã chứng
tỏ là phương thức quản trị xã hội được tích hợp từ
nhiều thành quả khoa học mà loài người đã kỳ công đạt
được qua nhiều thế kỷ (nguyên tắc đối trọng của vật
lý học; nguyên tắc độc lập để chế ước, thúc đẩy
lẫn nhau của luật cân bằng sinh học; nguyên tắc tranh biện
của triết học; nguyên tắc tôn trọng đa dạng của giới
tự nhiên; …). Chính đặc tính khoa học (chứ không phải
ý thức hệ) của chính thể dân chủ nhấn mạnh tầm quan
trọng của cách tiếp cận khoa học đối với mọi vấn đề
gặp phải trong quá trình xây dựng và tôn tạo chính thể
dân chủ. Như mọi hoạt động khoa học khác, việc xây dựng
chính thể dân chủ, như thế, cũng phải cần sự đam mê,
đức hy sinh nhưng buộc phải thoát khỏi ảnh hưởng của
tình cảm yêu, ghét, tôn thờ hay thành kiến để có một thái
độ khách quan của khoa học. Các cuộc cách mạng đều có
một điểm chung là cần huy động tinh thần phản kháng hay
lòng căm thù của dân chúng đối với chế độ đương thời.
Nhưng để xây dựng được một thể chế chính trị dân chủ,
sự chán ghét hay căm thù chế độ hiện thời không đủ và
đôi khi còn là điều kiện để một chế độ phi dân chủ
khác hình thành. Lịch sử đã để lại nhiều minh họa cho
nỗi thất vọng này. Cho dù ngục Bastille đã bị phá, đầu
vua Louis XVI đã bị chặt, những lý tưởng tốt đẹp về
nền cộng hòa của cuộc Cách mạng Pháp 1789 đã sớm bị
thay thế bằng một chính thể độc tài khét tiếng của Napoleon.
Ở các nước theo chế độ cộng sản, người dân đã bị
khích động lòng căm thù tới mức sẵn sàng phá hết những
gì thuộc chế độ cũ để lại, nhưng cuối cùng họ có được
chế độ như thế nào, là điều ai cũng đã rõ! Nhưng lịch
sử cũng cho ta những kinh nghiệm để hy vọng lớn. Quá trình
tranh biện cam go với những đối nghịch về quyền lợi và
quan điểm giữa những người lập quốc của Hoa kỳ, trong
quá trình thiết lập một nhà nước Cộng hòa liên bang đã
cho thấy tầm quan trọng của lòng khoan dung, tính khoa học
của sự cân nhắc khi trở thành nền tảng cho những trái
tim yêu nước. Quá trình chuyển đổi thể chế từ chế độ
tàn bạo Apartheid sang thể chế dân chủ tại Nam phi cũng là
một minh họa còn tươi mới về lòng khoan dung, tính khoa học
cần phải thắng thế trong xây dựng một chính thể dân chủ
(đảng ANC của Nelson Mandela khi lên cầm quyền đã thuyết
phục dân chúng từ bỏ ý nghĩ “đổ bọn da trắng xuống
biển” và nhất quyết duy trì hệ thống trị đa đảng đã
có từ thời Apartheid).
Một số phản ứng tập
thể (của dân oan, tu sĩ, giới trẻ, văn nghệ sỹ, trí thức)
dám đối mặt với chính quyền trong thời gian gần đây cho
thấy sự căm hờn của dân chúng là điều khó tránh khỏi
nếu những lãnh đạo của đảng cộng sản Việt Nam vẫn
tiếp tục kìm giữ quyền làm chính trị của người dân để
dễ bề khai thác, trục lợi sức dân và tài nguyên đất nước.
Nếu sự bất bình, uất hận của dân chúng có thể làm cho
những người đang nắm quyền hiện nay phải nghĩ đến những
hệ lụy cho bản thân và gia đình họ, thì những người vận
động dân chủ phải nghĩ đến những khả năng lòng căm thù
của dân chúng có thể bùng nổ tới mức gây khó khăn cho
kiến tạo dân chủ trong thời kỳ hậu độc đảng. Vấn đề
này được đặt ra trong thời điểm hiện nay của Việt Nam
có thể hơi sớm. Nhưng những kinh nghiệm của các dân tộc
đi trước trên con đường dân chủ hóa đã chỉ rõ tâm lý
uất hận trả thù chế độ độc tài chuyên chế có thể
gây ra những ngáng trở khó lường. Như vậy, lòng quả cảm
giúp chúng ta dám đứng lên phản kháng thể chế chính trị
độc tài, độc đảng, nhưng rất cần nhấn mạnh rằng chính
tấm lòng khoan dung và tinh thần khoa học mới có thể làm
cho những khát vọng dân chủ trở thành hiện thực.
|