VIỆT
NAM NGÀY MAI
DÂN
CHỦ - TỰ DO - CÔNG BẰNG - TIẾN BỘ
HỘI ÁI HỮU TÙ NHÂN CHÍNH
TRỊ TÔN GIÁO VN
HỘI ĐỒNG ĐIỀU HÀNH HẢI
NGOẠI CHỦ TRƯƠNG
ĐẶC
SAN MÙA XUÂN SỐ 1
VẤN
ĐỀ PHÁP LÝ
HỘI
ÁI HỮU TÙ NHÂN CT&TG VIỆT NAM
ĐÀO VĂN BÌNH
* * *
Vào
ngày 12-2-08 vừa qua TT.Thích Thiện Minh, Hội Trưởng Hội
Ái Hữu TNCT & Tôn Giáo VN đã gửi một thư ngỏ tới “thủ
tướng” Nguyễn Tấn Dũng với lời lẽ hết sức hòa nhã
để yêu cầu “ông thủ tướng” trả lời về đơn xin hợp
thức hóa hội, gửi tới văn phòng chính phủ vào ngày 08-03-07
- tức là gần một năm mà vẫn chưa được phúc đáp giải
quyết. Sở dĩ TT. Thiện Minh phải dùng hình thức Thư Ngỏ
là vì nếu gửi thư trực tiếp tới Ô. Nguyễn Tấn Dũng một
lần nữa thì chỉ thượng tọa và Ô. Dũng biết. Nếu Ô.
Dũng lại theo chính sách “ngâm tôm” hoặc tảng lờ thì
bàn dân thiên hạ không ai biết chuyện gì xảy ra. Hoặc sau
này nếu có chuyện gì xảy ra thì Ô. Dũng hoặc đảng của
ông có thể nói - tôi có nhận được thư từ gì của Ô.
Hùynh Văn Ba đâu mà giải quyết? Miệng nhà quan có gang có
thép mà. Muốn nói sao chẳng được? Cho nên để cho “chắc
ăn”, để bảo vệ hội, TT. Thích Thiện Minh buộc lòng phải
gửi thư tới nhà nước bằng hình thức Thư Ngỏ. Đây cũng
chỉ là một trong hằng ngàn chuyện quái gở trong cái gọi
là “xã hội xã hội chủ nghĩa” nơi mà người ra rêu rao
người dân là chủ nhân của đất nước còn các Ô. Nguyễn
Minh Triết - Chủ Tịch Nước, Nguyễn Tấn Dũng - Thủ Tướng,
Nguyễn Văn An - Chủ Tịch Quốc Hội và kể cả Ô. Hồ Chí
Minh nếu sống dậy - cũng đều là đày tớ của người dân
- tức đày tớ của công dân Hùynh Văn Ba (thế danh của TT.
Thích Thiện Minh) hoặc đày tớ của bất kỳ công dân ABC
nào đó sống từ Ải Nam Quan tới Mũi Cà Mau. Thế nhưng các
ông đày tớ này, ngày nay đã trở thành “ông nội” của
chủ nhân mình, muốn làm gì thì làm, ngang nhiên chà đạp
lên luật pháp mà chính mình vừa ban hành. Đó là nguyên do
chính gây thống khổ, đọa đày cho 85 triệu dân Việt Nam,
đặc biệt là các nhà đấu tranh cho Dân Sinh, Dân Chủ, cho
Tự Do Tôn Giáo, cho Nhân Quyền, Công Lý … trong đó có Hội
Ái Hữu Cựu TNCT & Tôn Giáo VN.
Sau 26 năm lưu đày
biệt xứ trong các trại tù lao cải, TT. Thích Thiện Minh trở
về với hơn nửa cuộc đời đã mất. Thế nhưng giữa “vũng
bom của tâm hồn”, giữa cơn đổi đời tàn bạo, giữa
sự băng họai tột cùng của xã hội, bằng tâm Đại Hùng
- Đại Lực, vào ngày 19-11-06 thượng tọa đã tự vực mình
dậy bằng cách cùng một số vị đại diện các tôn giáo,
cựu tù nhân chính trị đứng ra thành lập Hội Ái Hữu TNCT
& Tôn Giáo Việt Nam. Sự ra đời của Hội là một biến
cố lịch sử cho nên đã được sự hưởng ứng nồng nhiệt
từ các nhà đấu tranh trong và ngòai nước mà bản thân họ
cũng đều là các cựu tù nhân chính trị như Cố GS Hòang
Minh Chính, BS Nguyễn Đan Quế, Tiến Sĩ Hà Sĩ Phu, Cụ Lê Quang
Liêm, GS Nguyễn Đình Huy, TT. Thích Không Tánh, LM Nguyễn Văn
Lý, LM Phan Văn Lợi, Ô. Trần Khuê, Cựu ĐT Phạm Quế Dương,
Cựu Trung Tá Trần Anh Kim, Ô. Nguyễn Khắc Tòan, BS Phạm Hồng
Sơn v.v.. Thế nhưng sự ra đời của Hội lại là cái gai nhọn
trước mắt bạo quyền. Kể từ đó đến nay, biết bao oan
khiên đã dồn dập đổ lên đầu Hội và những người có
liên quan đến Hội. Vào ngày 15-3-07 khỏang 500 công an và các
ban ngành đã tới bao vây và đập phá ngôi tịnh thất nhỏ
bé xây dựng trong khu vườn của người em thượng tọa. Người
em trai của thương tọa, không chịu đựng nổi bức bách,
bao vây kinh tế nghiệt ngã đã phải nạp đơn xin sống lưu
vong ở nước ngòai. Vào ngày 11-12-07 Kỹ Sư Trương Minh Nguyệt,
Phó Chủ Tịch của Hội bị kết án 4 năm tù 2 năm quản chế,
Kỹ Sư Nguyễn Văn Ngọc- một thành viên của Hội bị kết
án 4 năm tù 2 năm quản chế. Cả hai đều kết án tù với
những tội danh thật vu vơ. Rồi kể đó, từ lúc thành lập
hội đến giờ, bản thân thượng tọa thuờng xuyên bị công
an Bặc Liêu xâm nhập gia cư bất hợp pháp, tước đọat tài
sản, khủng bố tinh thần, đe dọa truy tố ra tòa, giam giữ,
quản thúc trái phép. Đặc biệt tờ Công An Bặc Liêu là một
diễn đàn đấu tố, nhục mạ thượng tọa một cách bỉ
ổi và có chỉ đạo - không ngòai mục đích bôi lọ danh dự,
cô lập thượng tọa với công chúng và buộc thượng tọa
phải quỳ gối trứơc bạo quyền. Lý do biểu kiến (bề ngòai)
mà nhà cầm quyền Bặc Liêu - với sự chỉ đạo của Trung
Ương đưa ra là Hội Ái Hữu TNCT & Tôn Giáo Việt Nam là
một hội bất hợp pháp. Dĩ nhiên đối thọai với bạo quyền
VC về vấn đề hợp hiến, hợp pháp chẳng khác nào “nói
chuyện với đầu gối“. Chính vì thế mục tiêu của
bài này không nhằm đối thọai với Ô. Nguyễn Tấn Dũng hoặc
với Đảng CSVN mà là để cho mọi người biết, thế giới
biết về bộ mặt thật của cái gọi là Nhà Nước Công Hòa
Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, và làm sáng tỏ tính cách hợp
pháp, hợp hiến của Hội Ái Hữu TNCT & Tôn Giáo VN.
1) Thứ nhất: Mọi
hành vi đối xử với TT. Thích Thiện Minh cũng như với những
người có liên quan đến Hội Ái Hữu TNCT & Tôn Giáo VN
của nhà cầm quyền CSVN - vế mặt đạo đức là dã man, về
mặt thế giới là vi phạm nhân quyền và đối luật pháp
của chính nhà nước CHXH/CN/VN là hòan tòan phi pháp! Điều
71 Chương 5 của Bản Hiến Pháp của nước CH/XHCN/VN đã long
trọng ghi như sau “Công dân có quyền bất khả xâm phạm
về thân thể, được luật pháp bảo hộ về tính mạng, sức
khỏe, danh dự và nhân phẩm. Không ai bị bắt nếu có quyết
định của Tòa Án Nhân Dân, quyết định hoặc phê chuẩn
của Viện Kiểm Sát Nhân Dân, trừ trường hợp phạm tội
quả tang. Việc bắt và giam giữ phải đúng pháp luật.”
Sau khi đọc điều luật này, một người bình thường nhất
cũng tự hỏi: Cho công an bao vây, xâm nhập gia cư, tịch thu
tài sản, đánh đập người ta, quản thúc tại trụ sở công
an mà không có lệnh của tòa án, đe dọa sinh mạng, tổ chức
đấu tố, bật đèn xanh cho báo công an xỉ nhục, bao vây kinh
tế để người ta chết lần chết mòn phải chăng là để
bảo
vệ tính mạng, sức khỏe, danh dự và nhân phẩm của người
dân? Một đảng cướp thì không thể có hiến pháp
và luật lệ. Đảng cướp giống như vi trùng tàn phá cơ thể
con người cho đến khi con người gục ngã vì bệnh tật do
chính vi trùng đó gây ra. Còn đã là một nhà nước hay chính
phủ thì phải có luật lệ. Khi luật lệ đã được ban hành
thì chính mình phải là người tôn trọng trứơc nhất. Luật
lệ nhằm điều hòa mọi sinh họat của quốc gia trong hòa
bình, trong công lý, không ngòai mục đích mưu cầu phúc lợi
và thăng tiến cho cả cộng đồng dân tộc. Thế nhưng cái
gọi là Nhà Nước CHXHCNVN lại là một trung tâm hủy họai
luật pháp quốc gia, là ổ tham nhũng, là đầu não của mọi
gian trá, bất công, lường đảo, thủ đọan xấu xa tàn hại
người dân cho nên người ta có gọi Đảng CSVN là một đảng
cướp quả không oan tí nào.
2) Thứ hai: Dứt
khóat Hội Ái Hữu TNCT & Tôn Giáo Việt Nam hòan tòan là
một hội đòan hợp hiến hợp pháp. Tại sao vậy? Điều 69
Chương 5 Hiến Pháp của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam
đã long trọng ghi như sau “Công dân có quyền tự do ngôn
luận, tự do báo chí, có quyền được thông tin, có quyền
hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của luật pháp.”
Không những nó là một hội đòan hợp pháp mà còn có tính
xây dựng và hữu ích cho sinh họat xã hội. Trong Thư Ngỏ,
TT. Thích Thiện Minh cũng đã nói rõ “Một lần nữa tôi
khẳng định với Ngài, mục đích của Hội Ái Hữu Tù Nhân
Chính Trị và Tôn Giáo Việt Nam là thể hiện sự tương thân
tương ái, trên tình nhân đạo giữa những người đồng tù.
Bên cạnh thúc đẩy tiến trình dân chủ hóa đất nước,
Hội không mang nặng màu sắc chính trị đảng phái và tuyệt
đối không âm mưu bạo động nhằm lật đổ chính quyền.”
Chính vì nó là một hội hợp pháp cho nên Ô. Nguyễn Tấn
Dũng mới ấp a ấp úng, nói chẳng nên lời. Nếu trả lời
NO thì đúng là phỉ nhổ và khai tử Bản Hiến Pháp. Nếu
trả lời YES thì dung dưỡng cho hằng trăm, hằng ngàn hội
đòan “phản động” khác ra đời sao? Chính vì thế mà gần
một năm qua, ông đã dùng thủ đọan tảng lờ, giả bộ không
hay biết gì nhưng bên trong ra lệnh cho công an Bặc Liêu thẳng
tay đàn áp. Nếu Hội Ái Hữu TNCT & Tôn Giáo Việt Nam chết
thì quả thật nhất cử lưỡng tiện! Thật không thể tưởng
tượng được! Một ông thủ tướng của một quốc gia 85
triệu dân được đề cử làm hội viên không thường trực
của Hội Đồng Bảo An LHQ mà lại có thái độ mờ ám, thiếu
lương thiện trong việc giải quyết các nhu cầu của người
dân. Tôi đề nghị Ô. Nguyễn Tấn Dũng - dầu sao cũng sinh
trưởng ở Miền Nam. Ông không phải là lọai “răng đen mã
tấu” như một số khuôn mặt trong Chính Trị Bộ. Ông đã
từng sinh sống dưới chế độ cũ và nhìn thấy phần nào
tính cách dân chủ, đã từng đi đây đi đó, có con du học
tại Mỹ ... xin ông hãy hành động như một đấng trượng
phu. Hãy can đảm nói lên sự thực. Hãy trả lời Thư Ngỏ
của TT. Thích Thiện Minh là Hội Ái Hữu TNCT & Tôn Giáo
Việt Nam có phải là một hội đòan hợp pháp hay không. Trong
khi chờ đợi, xin ông hãy ra lệnh cho Công An Bặc Liêu chấm
dứt ngay những hành động phi pháp, xâm phạm tính mệnh và
tài sản và danh dự của người dân nói chung và TT. Thích
Thiện Minh nói riêng, đồng thời bồi hòan trị giá ngôi tịnh
thất mà ông đã ra lệnh cho công an đập phá. Nếu ông có
làm điều này thì cũng chẳng phải là thi ân bố đức cho
ai, mà chỉ là để thi hành chức năng “đày tớ của dân”
do chính các ông để cao và cũng là để thi hành Điều 70
Chương 5 của Bản Hiến Pháp do chính các ông ban hành “Công
dân có quyền tự do tín ngưỡng, theo hoặc không theo một
tôn giáo nào. Các tôn giáo đều bình đẳng trước pháp luật.
Những nơi thờ tự của các tín ngưỡng, tôn giáo được
luật pháp bảo hộ.” Hùm chết để da, người ta chết
để tiếng. Những gương nhân ái, ngàn đời sau vẫn còn ghi
nhớ. Những kẻ làm điều tàn ác ngàn năm sau người đời
vẫn còn căm giận, phỉ nhổ. Khi có quyền thế, công an, mật
vụ, súng đạn trong tay người ta có quyền làm điều tàn
ác. Thế nhưng sáng tác thi, ca, hò, vè, viết sách, viết truyện,
viết lịch sử, lập tòa án để kết tội và để ghi lại
tội ác của những kẻ nói trên là quyền của những kẻ
cô thế hoặc những kẻ có lương tri và ngày nay là trách
nhiệm của tòan nhân lọai và sự ra đời của cuốn Hắc
Thư Về Chủ Nghĩa Cộng Sản là một bằng chứng. Lịch sử
là sự đối đầu - tái diễn không ngừng giữa Thiện và
Ác. Cuối cùng thì Thiện bao giờ cũng thắng Ác. Chủ nghĩa
cộng sản tại Việt Nam thế nào cũng phải có ngày cáo chung
với tất cả những quả báo khôn lường của nó.
Đào Văn
Bình
California ngày 17-2-2008
|