VIỆT
NAM NGÀY MAI
DÂN
CHỦ - TỰ DO - CÔNG BẰNG - TIẾN BỘ
HỘI ÁI HỮU TÙ NHÂN CHÍNH
TRỊ TÔN GIÁO VN
HỘI ĐỒNG ĐIỀU HÀNH HẢI
NGOẠI CHỦ TRƯƠNG
ĐẶC
SAN MÙA XUÂN SỐ 1
THẾ
TRẬN DÂN CHỦ 2008
KS NGUYỄN PHƯƠNG
ANH
* * *
Năm 2008 này sẽ là
một năm đánh dấu sự thành công bước đầu của phong trào
dân chủ trong nước, ước mơ đấu tranh cho việc hình thành
một xã hội đa nguyên chính trị và đa đảng đối lập đã
sắp sửa thành công.
Chắc chắn rằng trong
năm nay chính chính quyền cộng sản sẽ phải tiếp xúc bán
chính thức với các đại diện của phong trào đấu tranh dân
chủ để dần đi đến một lộ trình dân chủ hóa đất nước.
Trong hàng chục năm qua
những tầng lớp trí thức luôn luôn là người đi đầu trong
trận tuyến dân chủ hóa đất nước với sự hỗ trợ khi
công khai, khi ngấm ngầm của đông đảo người dân nhưng
do hoàn cảnh khó khăn trong khi chính quyền đang dùng một nhà
nước chuyên chính vô sản sắt máu và bế quan tỏa cảng
với các nước dân chủ khác nên nội lực và sự ủng hộ
của thế giới chưa đủ để bắt đầu hình thành các lực
lượng đối lập thực sự.
Năm 2008 này đã khác
hẳn, việc gia nhập WTO, làm ủy viên không thường trực liên
hiệp quốc ... đã làm cho Việt nam hội nhập dần với thế
giới tự do dân chủ rộng lớn mà luật chơi chung nhất là
các giá trị đích thực của con người.
Công nhân
Về chủ quan, trước
hết lương thấp, giá cả leo thang chóng măt, lạm phát lên
đến 12,6% trong năm qua đã làm cho đời sống công nhân cực
kỳ bất lợi hay nói cách khác là họ sống không ra sống,
sống không khác gì Culi thời kỳ Pháp thuộc. Trong khi công
nhân biểu tình đòi hỏi phải được đối xử công bằng
thì nhà nước lại ra Nghị định bắt buộc bồi hoàn thiệt
hại khi đình công trái phép - nghị định đưa ra mang tính
chất ép buộc công nhân nghèo lệ thuộc vào ý chí chủ quan
của chính quyền, ý chí độc tài của tầng lớp lãnh đạo.
Việc đình công mà nhà nước nói là trái phép hay tự phát
chính là sự nổi dậy của công nhân để tự lập các nhóm
hay công đoàn tự do, tự đứng ra giải quyết công việc của
mình mà không cần công đoàn quốc doanh - đấy chính là sự
phát triển các đoàn thể trong phong trào dân chủ hóa đất
nước.
Nông dân
Với nông dân, 2.5 triệu
người bị ảnh hưởng cuộc sống do thu hồi đất đai quy
hoạch, đền bù không thỏa đáng, đàn áp, đánh đập, đốt
phá ... gây nên sự căm phẫn trong xã hội và chính nhu cầu
đoàn kết đã làm phát sinh các đoàn thể tự phát dân oan
liên tục phát triển nhanh và đã hoàn toàn nằm ngoài vòng
kiểm soát của chính quyền, việc này đã dẫn đến hàng
trăm vụ án xét xử bắt tù những nông dân đòi đất, sự
việc đã dồn nén sức chịu đựng của nông dân và gia đình
đến mức thâm thù các cấp chính quyền.
Vừa rồi các trận lũ
lụt liên miên, rồi trận rét lịch sử hiếm thấy trong mấy
chục năm, bệnh rầy nâu bùng phát, bệnh H5N1 đang tái phát
... đã làm "bần cố nông" mạnh thêm người dân vốn đã
quá khó khăn. Sự mất mát của cải, con người, sức lao động
do tai nạn giao thông, bệnh ung thư và nhiều thứ bệnh trầm
kha khác đã đẩy hàng trăm ngàn gia đình vào hoàn cảnh khốn
cùng do mất sức lao động, do phải mất quá nhiều tiền mua
thuốc điều trị - hàng ngày ở ngay bệnh viện K ở Hà nội
vẫn có khoảng 7,000 người lê la chữa bệnh, trong khi các
phúc lợi an sinh xã hội lại dần bị thu hẹp dưới cái tên
mỹ miều: xã hội hóa y tế.
Trí thức
Cũng phải kể đến
lực lượng học sinh, sinh viên, đa phần đều xuất thân
từ gia đình nghèo, chịu kham khổ khi đi học vì tiền sinh
hoạt, tiều thuê nhà tăng như vũ bão và bây giờ đang chịu
thêm việc tăng học phí. Sự tác động của việc tăng học
phí đến tầng lớp này đã làm cho xã hội sôi sục và điển
hình là việc không đồng ý với mức tăng học phí mà BGH
Trường THPT Dân lập Sào Nam (Nam Đàn - Nghệ An) đưa ra, đầu
giờ học sáng 9/1/2008, nhiều học sinh đã đồng loạt "bãi
khoá", gây náo loạn trong một khoảng thời gian ngắn, khiến
ta liên tưởng đến ngày 9/1 ngày anh Trần Văn Ơn hi sinh trong
cuộc biểu tình của học sinh, sinh viên Sài gòn. Hàng chục
ngàn du học sinh Việt Nam trở về nước cũng đã đem theo
lý tưởng về một xã hội dân chủ mà họ được tận mắt
thấy tai nghe khi học tập, những hạt nhân này đang càng ngày
chứng tỏ sự năng động trong phong trào và họ sẽ là lực
lượng không gì nhuộm "đỏ" đầu họ bằng các lý thuyết
cũ rích, lạc hậu.
Lao động nước
ngoài
Bên cạnh đó là lực
lượng xuất khẩu lao động, có thể sẽ lên đến 1 triệu
người vào những năm 2015, và trong thời điểm hiện nay thì
cỡ khoảng 500,000 người đang có mặt lao động tại các
quốc gia trên khắp thế giới, gửi về 2 tỷ đô la trong năm
qua. Sự việc hàng chục ngàn giáo dân đòi đất đai cũng
là tiếng nói không sợ sự chuyên chính kiềm kẹp nữa, cho
dù kết quả có là thỏa hiệp sao chăng nữa nhưng nó cũng
đã góp phần tạo nên sự lan truyền của lòng can đảm, phá
vỡ thế cô lập từng người dân như trước nay chính quyền
vẫn làm được, và nó cũng góp phần đánh thức xã hội
đang trầm lặng trước cái ác, họ đã biết rằng cái ác
chỉ duy nhất thắng khi những người tốt không làm gì cả.
Cơn lốc cổ phần hóa khắp nơi cũng đã làm được điều
kỳ diệu đó là vô hiệu hóa gần hết quyền lực đảng
ủy của cơ quan đó để góp 1 bước vào loại bỏ hệ thống
chính quyền song trùng trong xã hội. Các tầng lớp "tư bản
đỏ" hay không đỏ hiện nay cũng đã có nhiều sự lựa chọn
cho mục tiêu có quyền lực hay vị thế trong xã hội nên không
mặn mà, cố bám vào danh xưng cộng sản lỗi thời và mang
tiếng là tội ác như nghị quyết 1481 của nghị viện EU đã
nêu ....
Hoàn cảnh
Mục tiêu mà lúc nào
đảng cộng sản độc tài cũng rêu rao là làm kinh tế trước
rồi đến chính trị đã thất bại: mới nhìn qua GDP tăng
8.5% tưởng là tốt, ai dè lạm phát 12.6% đã xóa xổ luôn
sự tăng trưởng này và cho mức sống của người dân đi
xuống tăng trưởng âm, càng tiến sâu vào kinh tế thị trường
thì cỗ máy nhà nước cộng sản độc tài hiện nay càng tỏ
ra phản động, chống lại sự phát triển tiến lên phía trước:
nhân lực phần lớn thì yếu kém và số còn lại không có
khả năng thi thố, cạnh tranh tự do vì thiếu ô dù , họ đang
rời bỏ và họ đã tạo nên một trào lưu rời bỏ công quyền
ra làm tự do, bỏ luôn cái đuôi XHCN trong sự nhẫn nhịn đã
quá đà.
Như dự báo của các
nhà phân tích trong nước và quốc tế thì trong năm 2008 và
những năm tiếp theo nhà nước sẽ còn phải in tiền ra nhiều
để nâng lương, trả cho bộ máy yếu kém luôn làm ăn thua
lỗ, lãng phí, tham nhũng ... đặc biệt phải in tiền để
mua đô la trả lãi vay vốn từ nước ngoài cũng rất nhiều
và trả vốn vay đến hạn cho nước ngoài, sự xoay sở giải
quyết tài tình của chế độ ở chỗ luôn đổ hết khó khăn
lên đầu dân sẽ càng châm ngòi cho sự phản kháng mang tính
chất tập thể, lan rộng vì tất cả người dân đều chịu
hậu quả xấu của cách quản lý xã hội tồi tệ gây ra.
Xét đến những áp
lực khách quan, trên thế giới hiện nay các thể chế xã hội
đa nguyên chính trị, dân chủ chiếm đến 99% và chỉ còn
lại một số nước theo chủ nghĩa cộng sản độc tài như
Trung Quốc, Bắc Hàn, Cuba và Việt Nam ta.
Thế giới
Về Trung Quốc, đa phần
dân ta bị bưng bít thông tin cứ tưởng đó là nước không
bao giờ thay đổi để có dân chủ nhưng trong cuối tháng 11
đầu 12/2007 Trung Quốc đã chính thức công bố sách trắng
về chế độ chính trị, hiện nay họ đã hoàn toàn có chế
độ đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập tuy nhiên vai
trò của đảng cộng sản vẫn bao trùm.
Bắc Hàn thực chất
không phải là một đất nước theo đúng nghĩa của nó, mà
thực ra nó chỉ là 1/2 của một quốc gia, với nỗ lực đang
xảy ra giữa hai bên Nam Hàn và phía bắc thì rõ ràng sự đa
nguyên chính trị khi thống nhất hai nửa của đất nước
họ là điều không phải bàn cãi, hiện nay nó đã có sẵn
rồi.
Cuba, với lực lượng
bất đồng chính kiến đông đảo và hoạt động quy mô lại
được sự hỗ trợ của các nước dân chủ cho nên mầm mống
đa nguyên chính trị đã thực sự chín muồi, với hàng chục
ngàn người bất đồng chính kiến và được sự hỗ trợ
hàng chục triệu đô la mỗi năm, lực lượng đối lập của
Cuba đang dần áp đảo và một sự việc nhỏ như ông Fidel
mất đi thì việc dân chủ hóa coi như đã được dọn sẵn.
Đối thoại
Trong khu vực Đông nam
Á chỉ còn Việt Nam là một nước độc tài duy nhất, nói
vậy thì có thể ai đó bảo là còn Lào, Miến điện. Nhưng
thực ra Lào là một quốc gia rất nhiều các bộ tộc hợp
thành nên tính chất chính trị đa dạng cục bộ đang là cơ
thể sống muốn bứt tung cái áo chật hẹp, đặc biệt là
các tổ chức chính trị đối lập còn có cả lực lượng
vũ trang, tuy ít về trang bị nhưng đang là sức mạnh đối
lập hiện diện sẵn ,ví dụ vừa qua việc mua bán cả chục
triệu đô la vũ khí của VangPao là một thí dụ.
Vấn đề có xã hội
dân chủ ở Lào chỉ là thời gian ngắn. Một nước bé như
Campuchia cũng đã thực hiện chế độ đa nguyên chính trị
ngay từ rất sớm, có thể nói là sau khi Việt Nam rút hết
quân về nước và hiện nay từ một đất nước đổ nát
cả về con người cả về nền móng căn bản của xã hội
họ đã và đang phát triển mạnh mẽ, một người dân dễ
dàng mua 1 xe ô tô Camry 2.4 đời 2003 với giá 5,000 USD - Việt
Nam từ một nước đàn anh thì nay trở nên nước láng giềng
cung cấp gái mại dâm làm nô lệ tình dục cho dân Campuchia.
Miến Điện những tưởng
sẽ là một đất nước độc tài quân phiệt kéo dài nhưng
sự kiện xuống đường vừa qua, năm 2007, của các lực lượng
chính trị và sư sãi đã làm thay đổi tất cả, chế độ
độc tài quân phiệt đã phải chấp nhận tổng tuyển cử
vào 2010 với sự tham gia trước mắt của 8 đảng đối lập,
quân đội hoàn toàn không tham gia chính trị, quản trị đất
nước mà chỉ làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Việt Nam với hoàn cảnh
khách quan và chủ quan như vậy thì việc kéo dài sự cai trị
của một chế độ độc tài là không thể, nó đã yếu và
phải thỏa hiệp để tự cứu chính mình. Chế độ độc
tài tự biết rõ rằng không phải đàn áp những người đấu
tranh dân chủ công khai mà giải quyết được sự tồn tại
để cai trị nữa, bây giờ nó đã thực sự đối mặt với
cả khối quần chúng nhân dân đang hừng hực khí thế tiến
về phía trước, xóa mọi vật cản, và hơn ai hết nó hiểu
rõ những nhân tố đối lập, bất đồng chính kiến qua hàng
chục năm cọ sát, nó hiểu lực lượng dân chủ và một phần
nào đã bị lôi kéo về phía tiến bộ.
Sự lựa chọn khôn ngoan
nhất cho chế độ độc tài là đối thoại với lực lượng
chính trị mà nó đã hiểu rõ đối tượng cần đối thoại.
Đây cũng là cách duy nhất đưa đất nước qua giai đoạn
chuyển đổi đầy nguy hiểm một cách an toàn, lộ trình dân
chủ hóa đất nước sẽ xuất hiện trong năm nay với sự
hợp tác của tất cả những người yêu nước, và tất nhiên
bước khởi đầu sẽ không tránh khỏi những hạt sạn, những
vấn đề chưa ngã ngũ, nhưng trên hết sự khởi hành cho công
cuộc hòa hợp hòa giải dân tộc vì tương lai tươi sáng đã
bắt đầu.
|