VIỆT
NAM NGÀY MAI
DÂN
CHỦ - TỰ DO - CÔNG BẰNG - TIẾN BỘ
HỘI ÁI HỮU TÙ NHÂN CHÍNH
TRỊ TÔN GIÁO VN
HỘI ĐỒNG ĐIỀU HÀNH HẢI
NGOẠI CHỦ TRƯƠNG
ĐẶC
SAN MÙA XUÂN SỐ 1
Tết
này em không về
Trần Khải Thanh
Thủy
* * *
Vào trại, chị không
ngờ lại biết được tin em qua một nhóm bạn tù vừa chuyển
từ Hoả Lò về. Qua giọng nói, ngôn ngữ, chị cảm nhận
mọi người quý trọng em lắm, như một nữ anh hùng thời
đại, một cánh chim báo bão, dù bị đảng giương cung độc
ác bắn gãy cánh ngang trời mà cú rơi tự do từ tột đỉnh
"thăng tiến" xuống nền trại giam, mang đầy màu sắc ... làm
chị về phòng giam rồi mà cứ thao thức mãi. Số phận vô
tình gắn hai chị em mình thành một nên nỗi đau ngục tù
số phận cũng chia đều. Ngoài đời chị ấm lòng vì trong
cuộc đấu tranh dân chủ cho Việt Nam có em ở bên bao nhiêu
thì trong tù lòng chị đau đớn bấy nhiêu. Trại hoả
lò nơi em ở, vốn khét tiếng vì sự độc ác, tối tăm, chật
chội và hắc ám, nơi nạn bạo hành, trấn cướp vẫn diễn
ra hàng ngày, nơi người với người tranh giành nhau từng miếng
ăn, chỗ ở, chỉ vì nạn ... đất chật người đông, kỷ
cương pháp luật buông thả nên mỗi năm ba ngành toà
án, công an, viện kiểm soát phải đảm bảo chỉ tiêu 6,000
người
"nhập khẩu", vì vậy mỗi người chỉ được vẻn vẹn
60cm để nằm trong một không gian chật chội
40 người
một phòng 30m2, tha hồ chen chúc giữa cái nắng như nung
của bầu trời nhiệt đới, cái lạnh cắt da cắt thịt của
mùa đông trong lao hun hút gió lùa. Lúc là chảo rang người
khổng lồ, khét lẹt mồ hôi, lúc là nhà đá lạnh lẽo
bẩn thỉu, ẩm ướt, tối tăm, nơi ghẻ lở hắc lào là
chuyện không có gì phải làm ầm ĩ (mỗi người, mỗi ngày
chỉ được chia một chậu nước để tắm rửa, vệ sinh)
cũng là nơi ốm đau không được chăm sóc. Sự sỉ nhục,
đánh đập của cán bộ quản giáo đối với tù nhân xảy
ra như cơm bữa. Nơi yêu thương, đầm ấm, bao bọc, sẻ chia
bị tước đoạt không thương tiếc, nhường chỗ cho nạn
sùng tín trung cổ: Hằn gắt, dối lừa, sỉ nhục và thú
tính phát triển vượt bậc .... Một viên ngọc toả sáng giữa
đời thường như em, giờ bị rơi vào bùn lầy nước đọng
phải
hoà trộn với bao sỏi đá. Một người vốn sinh ra là
để hưởng tự do, an nhàn, phú quý, nền văn minh nhân loại thấm
đẫm từ đầu đến chân, nay rơi vào chốn ô trọc, nhơ
nhớp, tận cùng của sự mất vệ sinh, ô nhiễm. Một người
sống trong sách vở, kính chúa yêu nước thương người, nay
sống trong tăm tối, người với người sống để ... hành
hạ, sỉ nhục, trấn áp nhau. Một người không bao giờ tham
gia vào các trò chơi mất phẩm giá như em , nay vì tình
thế trớ trêu, cả bè lũ chó má nhảy lên bàn độc phán
xét bắt bớ mà rơi vào giữa bọn lừa đảo, trộm cắp,
ma tuý, tú bà, sở khanh, thật là xót xa đau đớn qúa
Nhân ơi ....
Cả hai lần em bị xử,
dù đang bị biệt giam, không hề biết tin tức gì (ngoài những
tờ báo lá cải của đảng bôi nhọ em), nhưng chị thừa biết
tính chất phi luân của luật pháp Việt Nam, một thứ luật
vô nhân, vô đạo, vô văn hoá. Là trí thức được học hành
hiểu biết, ai cũng rõ ở bất cứ xã hội nào, trong
bất kỳ thể chế nào luật pháp cũng phải dựa trên
nền tảng là đạo đức xã hội . Nói cách khác, đạo đức
chính là nguồn sống của pháp luật. Nếu vì bất cứ lý
do nào, nguồn sống này mất đi thì luật pháp thực sự
hết đất sống. Xã hội chủ nghĩa Việt Nam càng ngày
càng hoàn thiện sự suy đồi nên mới bắt một người trong
sáng, thánh thiện như em vào tù, buộc cho em đủ thứ tội
mà em không hề có. Bỏ mặc em quằn quại vật vã, trong
những ngày tuyệt thực, đau ốm, đi không vững, người
choáng váng. Xúi bẩy những người cùng phòng khích
bác, hạ nhục, bêu xấu em, chuyển trại em không hề thông
báo cho gia đình biết để chăm sóc khi em đang 3 phần
sống, 7 phần chết (vì tuyệt thực 1 tuần liền) trên chiếc
xe tù bít kín, trên chặng đường 225km, xóc nảy người,
thiếu không khí khiến em ngất xỉu trong thùng xe, chưa
đủ còn ra lệnh kỷ luật em khi em chia xẻ chiếc chăn của
nhà cho người bạn tù tại nơi ở mới, cố tình không cho
em gặp mẹ khi mẹ từ Hà Nội xuống thăm v.v. và v.v.. Bao
nhiêu đau khổ của trần gian trút xuống thân hình mảnh mai
bé nhỏ của em mà em vẫn không chùn bước. Trước 3 cai tù
canh giữ, em vẫn lớn tiếng tố cáo tính chất độc ác
và giả dối của trại với mẹ .... Người đàn bà
hết lòng vì con, người xác định sẽ theo em đến cùng cả
trong cuộc đấu tranh không khoan nhượng với đảng cộng sản
cũng như trong thời gian em ở tù. Dù đường dài, chân mỏi,
mắt hoa, không ít lần sa chân, ngã nhào vì tuổi già, vì cực
nhọc ... song sức mạnh của tình mẫu tử, của lòng tự hào
luôn chiến thắng, mẹ lại một lòng một dạ vùng lên,
đòi hỏi quyền lợi, tiếp tế cho em, cũng là nhận về
sự xẻ chia của những người bà con, đồng bào từ Hải
ngoại vào trại cho em ... một sự vùng lên không ngừng
của tình mẫu tử Việt Nam em ạ.
Tết này bà con hải
ngoại nhắc em nhiều lắm, người con gái mảnh mai mà
tâm hồn tràn đầy khí phách. Một hình bóng giai nhân mà cuộc
đời bị giam trong ngục tối, một bóng dáng nữ lưu trác
Việt, sinh ra giữa lòng cộng sản mà lòng đầy nhân nghĩa,
yêu thương, một phẩm chất anh hùng thời đại, dám xả
thân vì đại nghĩa mà tiếc thay cuộc đời do đảng cầm
quyền lại đầy cạm bẫy, đau thương. Năm ngoái bằng giờ
này, ngày 2 tết em xuống Hải Phòng thăm những nhà dân chủ
gồm Bạch Ngọc Dương, Nguyễn Xuân Nghĩa, bác Vũ Cao Quận
.... Tất cả giang tay đón tiếp em, như lòng biển bao la đón
con sóng vào lòng .... Năm nay, vắng bóng em thật rồi, mọi
người tha hồ nhắc tới em, ôn lại kỷ niệm ngọt ngào
mà sâu lắng này, lòng đầy chua cay, đau xót. Tất
nhiên người thương em nhiều nhất vẫn là mẹ, thân thể
em do mẹ phân thân xẻ thịt mà thành, bao nhiêu năm thắt lưng
buộc bụng, để nuôi em khôn lớn .... Giữa thời đảng trị,
"bao nhiều, cấp ít". Gạo vừa 13 ký, suốt tháng cháo
thừa, cơm thiếu quanh năm. Vải tròn 4,000 phân, suốt
ngày quần thiếu, khố thừa, suốt đời ấm nhờ da .... Bao
nhiêu hy vọng mẹ đặt nơi em, và em như lắng nghe tiếng
lòng của mẹ, nhìn sâu vào ánh mắt mẹ mà học hành giỏi
giang, tấn tới, hiểu rõ về luật, lại giỏi ngoại ngữ
.... Lẽ ra, ở một xã hội dân chủ tự do, nơi tri thức được
đặt lên hàng đầu, người như em phải được đề cao trọng
vọng. Tiếc thay, trong lòng xã hội chủ nghĩa Việt Nam, đảng
luôn trừng trị những gì đi qúa giới hạn của đảng, đó
là sự thông minh, hiểu biết, lòng can đảm, xẻ chia với
dân nghèo, sự phê phán những việc làm thấp hèn,
sai
trái, sự độc đoán chuyên quyền của đảng cũng
như của những kẻ cúi đầu làm theo mệnh lệnh sai trái
của lãnh đạo đảng, chỉ vì đồng lương tháng, vì cấp
bậc trên ve áo, vì nồi cơm của vợ con v.v.. Chỉ vì gan
to bằng trái núi, dám vượt qua giới hạn của đảng mà cả
em và chị, đều là nạn nhân của sự trừng phạt này. Thay
vì tư duy bầy đàn, vì ăn theo nói leo những tư tưởng mù
loà sai trái của đảng thì em mở lớp học về nhân quyền
tại Việt Nam, hy vọng sẽ biến Việt Nam từ xứ sở
cằn cỗi tự do (như mưa bóng mây, như bụi gai cằn)
thành khái niệm tự nhiên, rộng khắp như hơi thở, khí
trời như biển hiệu, bến đỗ trong các nhà ga, trường học
v.v.. Vì đi qúa giới hạn của đảng mà chị em mình đã
bị đảng ra tay trừng trị, giam vào ngục tối, nhằm thiến
hết nhân cách phẩm giá làm người. Nhớ lại ngày 11-5 ở
trong tù, nghe tin hai em bị xử, dù không được phép sử
dụng giấy bút, chị đã làm thơ, vừa để nhắn nhủ
em, cũng là tự nhủ với lòng mình:
Nhân, Đài ơi có chị
ở bên
Ba chúng ta sánh vai
cùng đạo lý
Ba gương mặt bình
thường như lẽ phải
Sinh ra để xoá bỏ
độc tài.
Cố tình bắt em, đảng
cộng sản đã vập phải bức tường của lòng nhân ái,
căm phẫn cao độ. Hàng trăm cuộc biểu tình lớn nhỏ phía
bên kia bờ đại dương vọng về, hàng triệu khối óc
cùng tập trung công sức, trí tuệ để kêu gào, kiến nghị
với thủ tướng, dân biểu của nước sở tại, đòi nhà
cầm quyền Hà Nội phải thả em vô điều kiện. Hàng triệu
tấm lòng nhân ái, yêu thương, ngày đêm lặng lẽ dõi theo
bóng dáng bé nhỏ của em nơi trại tù xa lắc giữa gió lào
cát trắng, nghiệt ngã, hoang vu. Hàng nghìn bàn tay tình nguyện
chìa ra bồi lấp cho nỗi khổ thẳm sâu trong lòng em, lòng
mẹ vợi bớt nguôi ngao. Bao nhiêu cuộc điều trần phía bộ
ngoại giao, bộ công an cũng không thể nào xoá bỏ được
việc làm bất nhẫn này. Cả thể chế tàn bạo của đảng
gồm nhà tù, trại giam với bao nhiêu cực hình phải dùng để
đối phó với khí phách hiên ngang của chị em mình, hai con
người tiêu biểu cho hình ảnh người phụ nữ Việt
Nam đội đá vá trời, khai sơn phá thạch, đi trên con đường
lớn ... chứng tỏ sự hèn hạ, kém cỏi, bất lực của
đảng, cho dù sớm hay muộn thì thế thua của đảng cũng là
điều tất yếu. Đảng không thể độc tài, độc
tôn, muôn năm mãi được.
Tết này em không về,
cả nhà mình mất Tết, cả cộng đồng hải ngoại đón
Tết kém vui, ngôi nhà dân chủ Việt Nam mãi không nguôi ngoai
nỗi đớn đau xa cách này, mẹ ngày ngày lặng khóc vì thương
nhớ, đúng như cái tên của mẹ, cũng là những lời thơ
chị viết: Không có em, cả nhà đầy nước mắt.
Thuốc đắng cạn liều
càng thấy đắng, đường xa dân chủ đắng cay nhiều.
Hãy vững tin ở tương lai em nhé, con đường mà chị em mình
lựa chọn còn đầy chông gai, bão tố, nhưng cái gì phải
đến sẽ đến. Để xứng đáng với chiếc ghế của hội
đồng bảo an không thường trực, để có chỗ đứng trong
hàng rào mậu dịch WTO, đảng buộc phải nhìn nhận lại
và âm thầm sửa sai những sai lầm chết người, trong đó
có việc phóng thích em ra khỏi trại tù em ạ. Nếu không có
gì thay đổi, theo suy đoán chủ quan của chị và những người
bạn tù vừa chuyển từ Hoả lò về B14 cùng chị, chỉ Tết
2009 em sẽ về đoàn tụ cùng mẹ và cộng đồng. Cố
gắng lên Nhân ơi. Nhất định Tết sau em phải trở về.
Hang đá mồng 2 tết
2008.
Trần Khải Thanh
Thủy |