|
Bài
Mới Nhất
..
Máu và nước mắt
trên lưng Trường Sơn.
Những Trận
Đánh Không Tên
Trong Quân
Sử tập 1
Những Trận
Đánh Không Tên
Trong Quân
Sử tập 2
Nam Thiên
Nhất Tuyệt Kiếm
Thơ Trần
Thúc Vũ
|
VIỆT
NAM NGÀY MAI
DÂN
CHỦ - TỰ DO - CÔNG BẰNG - TIẾN BỘ
HỘI ÁI HỮU TÙ NHÂN CHÍNH
TRỊ TÔN GIÁO VN
HỘI ĐỒNG ĐIỀU HÀNH HẢI
NGOẠI CHỦ TRƯƠNG
ĐẶC
SAN MÙA XUÂN SỐ 1
TÂM
SỰ ĐẦU XUÂN MẬU TÝ 2008
Linh mục PHAN VĂN LỢI
* * *
Kính thưa toàn
thể Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước.
Chúng ta đang bước
vào những giây phút thiêng liêng của ngày đầu xuân. Thiêng
liêng vì là khởi điểm của một thời gian mới, của một
cuộc bắt đầu lại, thiêng liêng vì là thời điểm của
sự đoàn tụ sum vầy thân thuộc bà con, của sự giao hòa
kết nối trời với đất, người với người, thiêng liêng
vì là tụ điểm của những ước mơ, những cầu chúc, những
hy vọng cho bản thân, gia đình và bằng hữu. Đó là ý nghĩa
của ngày xuân, cái tết dân tộc. Thế nhưng với cuộc ly
tan dân tộc trên đôi bờ đại dương, ly tán đồng bào trên
đôi bờ ý thức hệ như hiện thời, ngày xuân của người
Việt chúng ta phải chăng còn mang ý nghĩa trọn vẹn? Tết
này chúng ta lại kỷ niệm 40 năm một biến cố đau thương,
một thảm cảnh kinh hoàng trong chính những ngày Xuân Mậu
Thân máu lửa. Nghĩ mà thương cho số phận đất nước, nghĩ
mà buồn cho vận mệnh tổ quốc, nghĩ mà xót cho kiếp sống
dân tộc.
Kính thưa toàn thể Đồng
bào,
Ngày xuân mà nói đến
chuyện buồn thật không phải phép, phải lẽ và phải đạo.
Nhưng tâm tư chúng ta lẽ nào lại có thể dửng dưng trước
cảnh nước mất nhà tan, gia đình đôi ngả, âm dương cách
biệt mà tất cả chúng ta đang phải gánh chịu? Âm dương
cách biệt vì bao thân nhân bằng hữu chúng ta đã ngã xuống
giữa những ngày đầu Mậu Thân năm nào. Ngã xuống vì đạn
bom trong một cuộc tổng tấn công bất ngờ, vi phạm hưu chiến,
chà đạp cái Tết thiêng liêng. Ngã xuống vì những phát đạn
bắn vào óc, vì những nhát cuốc bổ vào sọ, vì những báng
súng vung vào đầu, vì những cú đạp vào thân khiến cả
người hay chùm người rơi xuống hố để rồi bị chôn sống.
Ngã xuống trong ngỡ ngàng, trong kinh hoàng, trong oan ức, trong
tức tưởi và trong tuyệt vọng. “Ai đã cướp con tôi,
cướp thân thuộc tôi? Ai đã giết con tôi, giết thân thuộc
tôi giữa cơn mộng đêm thái bình?”, lời ca nức nở
đó còn xoáy vào tâm can chúng ta mãi mãi chẳng bao giờ nguôi.
Gia đình đôi ngả vì bao thân nhân bằng hữu chúng ta đã
ra đi trong những ngày gọi là “mùa Xuân đại thắng”
và liên tục sau đó. Ra đi vào trại khổ sai lao động, ra
đi vào vùng kinh tế xác xơ, ra đi vào lòng đại dương sâu
thẳm, ra đi đến xứ lạ quê người. Ra đi để không bao
giờ trở lại hay chưa thể trở lại. Có cái Tết nào mà
bên này bên nớ đại dương, trong khung cảnh trầm lắng, chúng
ta chẳng dâng lên nỗi sầu viễn xứ, niềm nhớ quê hương,
dạ tiếc bà con, lòng tưởng thân thuộc? Có cái Tết nào
mà tại quốc nội lẫn hải ngoại, giữa bầu khí thiêng liêng,
chúng ta lại chẳng mong có ngày sum họp đoàn viên, nội ngoại
đề huề, đồng đường đại tộc? Nước mất nhà tan vì
kẻ ra đi đến xứ lạ đất người coi như lìa bỏ quê hương
thân thuộc, xa cách mồ mả tổ tiên, giã từ nơi chôn nhau
cắt rốn; và từ bên kia bờ đại dương trông về cố quốc
mà nghe vọng bao lời oán than, bao tiếng uất hận, thoáng thấy
bao cảnh nhiễu nhương, bao kiếp nhọc nhằn của thân nhân
bằng hữu đang rên siết trong gông cùm nô lệ của một chủ
nghĩa phi lý, một chế độ phi nhân. Nước mất nhà tan vì
kẻ ở lại trên quê hương mà vẫn cảm thấy không phải
là đất nước mình, vì mình không thể sống tự do như một
con người, không thể sống đàng hoàng như một công dân,
không có được mọi quyền người cơ bản, không giữ được
những quyền lợi thiết thân, không thể thực hiện mơ ước
cá nhân, không thể định đoạt số phận riêng mình, khiến
có lúc ngơ ngẩn trông vời một bến bờ tự do, một chốn
dung thân an lạc chẳng phải là quê cha đất tổ. Tất cả
chỉ vì cái chủ nghĩa coi khinh nhân phẩm, cái chế độ chà
đạp nhân quyền, cái chính đảng áp bức nhân vị. Nước
mất nhà tan vì trong chính những ngày cuối xuân Đinh Hợi,
đầu xuân Mậu Tý này, tổ quốc lại mất thêm những vùng
đất yêu quý, vùng biển thân thương, đứng trước nguy cơ
bị đại cường xâm lược, bị lân bang thôn tính, bị Bắc
thù đồng hóa. Tất cả do sự đồng lõa của lũ tặc tử
bán nước, của loài cộng sản vô tổ quốc. Tuy nhiên, hồn
thiêng sông núi vẫn trường tồn, khí lực tổ quốc vẫn
ăm ắp, tinh thần dân tộc vẫn sống động nơi mọi con dân
đất Việt yêu nước thương nòi. Mùa Xuân đến vẫn ươm
gieo cho chúng ta hy vọng, vẫn thổi vào trong chúng ta niềm
tin, để chúng ta tiếp tục duy trì và thổi bùng ngọn lửa
tranh đấu vốn đã bừng cháy suốt mấy năm nay từ trong ra
tới ngoài nước. Quốc nội đã đứng lên, hải ngoại đã
hiệp đồng. Mọi giới lớp, mọi thành phần dân tộc đã
nhập cuộc. Chúng ta phải cùng nhau đòi lại những nhân quyền
và dân quyền, những tài sản tinh thần và tài sản vật chất,
phải cùng nhau đòi lại đất cho nhà, đất cho đạo và đất
cho nước, phải cùng nhau chống ngoại thù cướp nước và
nội thù bán nước, để kiến tạo một mùa xuân đích thực
cho quê hương, trên đó mọi con cháu Lạc Hồng sẽ từ muôn
phương hội tụ, đàn chim Việt sẽ từ muôn nẻo bay về,
sống trong tình nghĩa đồng bào, tình tự dân tộc, trong chân
lý, công bình, tình thương và tự-do.
Xin kính chào toàn thể
Đồng Bào yêu quý. Nguyện xin Thiên Chúa ban phúc lành cho tất
cả Quý vị.
Huế ngày 29
Tết Mậu Tý
Linh mục Phêrô
Phan Văn Lợi
|
|