* * *
“Tạ Ơn
Thầy, Tạ Ơn Mẹ Cha .. Tạ ơn Chị, người Anh Em Phật tử”
Tôi sinh ra trong một
gia đình đạo Cao Ðài “Tây Ninh”. Ðến năm 12 tuổi (1968)
tôi được Ơn gọi trở lại đạo Công Giáo, sau một cơn
bệnh nặng coma nhiều tháng. Nhưng tôi lại được dưỡng
nuôi đùm bọc bởi trái tim Phật tử. Tuổi ấu thơ tôi từng
ngủ giữ Chùa, ăn cơm chay và lớn lên bên cạnh gốc Bồ
Ðề che bóng mát. Ðạo Phật từ bi đã gằn liền với thân
mệnh trầm thống của Dân Tộc, là người Việt Nam dầu có
niềm tin ở bất kỳ tôn giáo nào, đều có khái niệm gần
gũi với đạo Phật. Bởi trong tim người Phật tử có tâm
thức Việt , tinh anh hào khí Việt Nam như lời thông truyền
của Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ: “Hộ Quốc , Hộ Dân và
Hộ
Pháp”.
Không biết cơ duyên
hay sự vô tình mà cuộc đời họan nạn của tôi, người
sát cánh đồng cam cộng khổ, có thể nói 90% là Phật tử.
Hơn sáu năm tù dưới chế độ Cộng Sản Việt Nam, gần một
năm tù Pháp, Anh và năm năm dài đếm thời gian bên song cửa
sắt, nơi lao tù xứ Mỹ. Chén cơm tôi ăn, bát nước tôi uống,
áo tôi mặc ấm, phương tiện chia xẻ cho tôi đời sống lao
tù đa số đến từ tấm lòng Phật tử. Thầy Thích Chánh
Lạc thân quằn, vai Pháp nạn, Ngọa quỷ trần gian banh xẻ
đời Thầy. Dẫu biết tôi không phải là Phật tử, Thầy
vẫn dành cho tôi sự giúp đỡ âm thầm, với tất cả lòng
từ bi, hỷ xả. Nơi Anh Quốc có Thầy Thông, một Hoa Ðà tái
thế, Thầy hốt từng thang thuốc Bắc cho đệ tử chân truyền.
Vượt nhiều nguy hiểm bao vòng rào kiểm soát mang vào chữa
trị cho tôi thoát cảnh tàn phế đôi chân nơi nhà thương
“điên” Anh Quốc … và còn nhiều lắm những ngôi Chùa
ngát hương Ðại Ðức, những tấm lòng Phật tử thắp sáng
đuốc từ bi. Tiếng chuông Chùa, lời thuyết pháp, như nguồn
suối mát cuồn cuộn trong máu tim tôi.
Năm năm ngồi diện bích,
năm mùa Phục Sinh và năm mùa Quốc Hận …! Tôi muốn nói
lời trào tuôn máu lệ. Tôi yêu kính, tôn vinh ngàn đời trái
tim Phật tử, trái tim của sự phục sinh, trái tim khổ nạn
cùng Thiên Chúa.
Người Phật tử thường
có lời chúc nhau “Thân tâm an lạc”. Nhưng ba mươi ba năm
Quốc nạn, trái tim Phật tử chưa một ngày yên. Ba mươi ba
năm, cuộc tàn sát tâm linh khốc liệt, nhưng trong áp bức
nhọc nhằn đàn con Lạc Việt, tìm đến nhau xóa đi dị biệt
bất đồng làn ranh Tôn giáo để có tiếng kêu: “Tự Do Tôn
Giáo hay là Chết!“ Linh mục Tađêô Nguyễn văn Lý, một Mục
tử nhân lành đã sống trong tim của vạn triệu Phật tử,
đồng bào.
Hòa Thượng Thích Quảng
Ðộ, Tăng Thống Thích Huyền Quang là bậc đại trí, đại
nhân, là ánh đuốc soi đường cho Dân Tộc, cho Anh, cho Tôi,
cho ý nghĩa của cuộc đời. Ðức tin quyết tâm và lòng đoàn
kết sẽ tê liệt nòng súng bạo tàn.
Ba mươi ba năm Quốc
Hận, ba mươi ba Tháng Tư Ðen, ngày tang thương của Ðất Nước,
xin hãy cùng nhau đốt nén hương lòng: Lạy Chúa Chí Thánh,
lạy Phật Từ Bi. Xin thương xót Dân Tộc Việt Nam. Xin hãy
dùng quyền năng của các Ðấng lau khô dòng máu lệ đang ràn
rụa chảy trên dãy Sơn Hà, con cháu Hùng Vương, xin trừng
trị bọn tham tàn, vô thần Cộng Sản để nhân loại không
còn bị áp bức, khổ đau để Phục Sinh đến với muôn loài.
Mùa Phục Sinh và Quốc
Hận 2008!
Nam Mô A Di Ðà Phật
Nguyễn thị Ngọc
Hạnh
Người nữ tù
mang số 96817 – 011.