* * *
"Chúng ta nên nhớ
rằng, chính quyền Hà Nội là chính quyền cực kỳ thông minh
trong tất cả những cuộc giết người trong bóng tối. Ông
nên nhớ rằng tất cả những người trong chính quyền Hà
Nội đã từng thú nhận rằng, nếu nhà tù Pháp ngày xưa mà
giống nhà tù cộng sản bây giờ thì không một chiến sĩ
cách mạng nào có thể sống sót được; không người nào
có thể thoát được để làm cuộc Cách mạng Tháng Tám. Ðấy
là một thực tế."
Thế nào là phương
thức châu Á …!?
Đó là cách hành động
riêng biệt của những người Cộng sản châu Á, hoàn toàn
thích ứng với thể chế chính trị. Thể chế này là món
nộm hòa trộn ba đặc tính: phong kiến, độc tài và mafia.
Vì nghi ngờ khả năng biện hộ non yếu của mình, tôi xin
tạm chứng minh bằng một sự kiện cụ thể. Cách đây chừng
một thập kỷ đã xảy ra vụ nổi loạn của nông dân tỉnh
Thái Bình. Những nông dân cày đói ăn biểu tình yêu cầu
bọn quan chức địa phương hoàn lại những món tiền bị
cưỡng đoạt trái phép. Cuộc khởi loạn thoạt tiên xảy
ra trên 7 huyện trong tỉnh, trước hết là Quỳnh Phụ, sau
đó lan ra các tỉnh lân cận như Hải Hưng, Vĩnh Phú, Quảng
Ninh …. Phóng viên nước ngoài rầm rộ đến Hà Nội. Đương
nhiên đây là bộ phận đáng e ngại nhất đối với nhà cầm
quyền Hà Nội vì ở Việt Nam chưa có báo chí theo đúng nghĩa.
Đối với đảng cộng sản, phóng viên là con cháu trong nhà,
bảo gì phải nghe nấy, nếu hỗn hào sẽ đuổi ra khỏi cửa,
bẻ gẫy cần câu cơm …. Cho dù vẫn dương dương tự đắc
là độc lập, quan lại Việt Nam chỉ e ngại mấy ông mắt
xanh mũi lõ, vì chỉ mấy ông này mới có khả năng gia tăng
hoặc làm hao hụt hầu bao của các bậc lãnh đạo dân chúng.
(Những chiếc vé xanh là quốc hồn quốc túy bây giờ). Vậy
thì họ sẽ phan ứng ra sao với đám phóng viên ngoại quốc?
Họ tiếp đón niềm nở, nụ cười thường trực gắn trên
môi: Trà ngon, gà vườn, qùa tặng rẻ tiền nhưng lạ mắt
… kèm theo là sự hứa hẹn mềm mỏng: “Chúng tôi sẽ để
các ông bà xuống tỉnh Thái Bình trong thời gian ngắn nhất,
với điều kiện đảm bảo được sự an toàn của qúi vị
…”. Sự trì hoãn đó có hiệu lực. Một tuần, hai tuần,
ba tuần trôi qua. Các ông tây bà đầm không còn đủ kiên
nhẫn để chờ đợi. Quỹ thời gian có hạn. Hà Nội chỉ
là quán trọ xoàng. Hành tinh mênh mông còn có biết bao nơi
chốn mời gọi … họ lần lượt ra đi. Khi phóng viên nước
ngoài cuối cùng lên máy bay và các ống kính đã chĩa về
hướng khác là lúc cuộc đàn áp bắt đầu. Trong một đêm,
hàng nghìn cựu chiến binh đã bị bắt. Không một tờ lệnh,
hoàn toàn là lệnh mồm. Ở Việt Nam, lệnh mồm là thứ hiệu
lực nhất. Lực lượng đàn áp là bộ phận được trả lương
hậu hĩnh nhất trong guồng máy này. Trên 40% kinh phí quốc
dân dành để nuôi họ. Vì thế, cuộc vây bắt diễn ra êm
nhẹ. Hoàn toàn trong bóng đêm. Sót lại là tiếng kêu khóc
của đám dân quê đói khổ, thất học, thân nhân của những
người bị cùm trói và tống vào xe thùng sắt.
Các cựu chiến binh Thái
Bình, những người đã hiến dâng toàn bộ tuổi thanh xuân
trong cuộc chiến tranh chống Mỹ, những thương bệnh binh nạn
nhân của chất độc màu da cam, những người thường được
ca ngợi véo von là anh hùng cứu nước. Họ sẽ được đảng
Cộng sản thân yêu đối xử ra sao? Họ bị phân tán vào khắp
các trại tù, sống trà trộn giữa đám tội phạm thực sự.
Ở đó, họ sẽ chết trong một thời gian rất ngắn bởi chính
các bạn tù này. Bọn tội phạm được lệnh thủ tiêu họ.
Đương nhiên, “ lệnh mồm” và ban bố một cách thì thầm
đến tận từng cá nhân. Đây chính là “ Phương thức châu
Á”, nhóm danh từ tôi tạm mượn ông Karl-Marx tôn kính ở
phương Tây. Bọn tội phạm được hứa hẹn giảm án theo
thành tích: giết một người án 20 năm giảm xuống 18 năm,
18 còn lại 16 … cứ thế mà thực thi. Khởi sự là các cuộc
khiêu khích gây hấn, sau đấy là cuộc tàn sát bằng các hình
thức khác biệt, trong đó một hình thức đặc biệt hiệu
nghiệm và rất ấn tượng: giết người bằng đũa ăn. Người
châu Á ăn cơm bằng đũa. Dụng cụ ẩm thực biến thành vũ
khí sát nhân là sự ứng biến tuyệt vời. Người ta vót những
chiếc đũa bằng gốc tre đực, thứ tre cứng như sắt, một
đầu đũa được chuốt nhọn như kim đan. Khi các cựu chiến
binh Thái Bình đang ngủ, bọn tội phạm bất thình lình đóng
chiếc đũa này vào lỗ tai của họ. Với độ dài 25cm, đũa
xuyên suốt từ tai nọ sang tai kia. Nạn nhân chết tức khắc
không kịp bật lên một tiếng kêu.
Như thế trong bóng đêm
và trong sự im lặng, những người cầm đầu cuộc biểu tình
của dân cày Thái Bình đã chết theo kiểu ấy .… Bạo quyền
Việt cộng thực sự là kẻ sáng tạo lỗi lạc. Với nguyên
tắc: hiệu qủa tuyệt đối trong sự an toàn tuyệt đối,
họ đã thực hiện một Thiên An Môn nhung lụa mà sự thành
công ở mức độ tối đa. Hiệu qủa tuyệt đối vì số người
bị nhiều gấp bội số người chết bởi xe tăng và súng
liên thanh trên quãng trường Thiên An Môn Tung Quốc. An toàn
tuyệt đối vì không một nhà báo nào nhòm ngó nổi nhà ngục
Việt cộng, không một ống kính nào ghi lại được, dù là
một hình ảnh nhù nhòa tội ác của họ. Đó là “phương
thức Á châu”, nói một cách văn vẻ hơn, cách thức hành
xử của loài rắn rết hay ác thú chốn rừng gìa.
Khi dấn thân vào cuộc
đấu tranh cho nền dân chủ, tôi cũng như nhiều anh em khác
xác định nhiệm vụ của mình là vạch trần sự thật. Nói
đúng hơn là duy danh định nghĩa những sự thật hiển nhiên
mà dân chúng chỉ dám thì thầm trong xó bếp hoặc góc tường.
Sự đổi thay ngoại diện ở Việt Nam dễ tác động lên giác
quan của người phương Tây nhưng dưới vòm trời tưng bừng
náo nhiệt của Sài Gòn và Hà Nội vẫn tồn tại dai dẳng
một hiện thực tàn khốc. Hiện thực ấy được tóm tắt
như sau: Bóng đêm, rắn rết và nước mắt …!