VIẾT
BÁO VÀ VIẾT LÁO
Ngày 11 tháng 3 năm 2001,
tại Cung Văn Hóa Lao động Hữu Nghị Việt Xô, ở Hà Nội
có tổ chức một buổi "Mít-tinh trọng thể kỷ niệm 50 năm
báo Nhân Dân." Tờ báo này được giới thiệu "vài nét" trên
internet (www.nhandan.com) như sau:
- Tiếng nói của Ðảng,
Nhà nước và nhân dân Việt Nam.
- Cơ quan Trung ương
của Ðảng Cộng Sản Việt Nam. Mỗi ngày phát hành 180 nghìn
số, báo Nhân Dân cuối tuần 110 nghìn số mỗi kỳ, báo
Nhân Dân hàng tháng 130 nghìn số mỗi kỳ. Báo được in tại
7 địa điểm khác nhau: Hà Nội, Nghệ An, Ðà Nẵng, Cần Thơ,
Bình Ðịnh, Ðắc Lắc, TP Hồ Chí Minh.
Tờ báo tầm vóc cỡ
đó mà ông Nguyễn Ngọc Lan, khi trả lời phỏng vấn của
đài Radio France International , dám biểu là thiên hạ không ai
thèm đọc báo Nhân Dân. Họ chỉ dùng nó vào những việc
gia dụng khác:" I was reminded of the time when there was a severe shortage
of paper across the country. People literally lined up daily to buy the
inexpensive Nhan Dan for household uses."(Robert Templer, Shadows And Wind,
Penguin Books, New York, 1988, 165). Dùng vô chuyện gì khác thì
(dù bị ra tấn) ổng cũng nhất định không chịu nói.
Dân phương Tây không
mấy khi nói năng úp mở hay "bóng và gió" theo kiểu đó. Tác
giả cuốn sách vừa dẫn, ông Robert Templer - sau ba năm làm
đặc phái viên cho Agence France-Press tại Việt Nam, từ 1994
đến 1997 - đã thản nhiên tuyên bố :" Dân Việt mua báo Nhân
Dân để dùng trong cầu tiêu, chớ còn tin tức thì họ nghe
từ chương trình phát thanh tiếng Việt của đài BBC, RFI và
VOA. (Vietnamese may have found Nhan Dan useful in the bathroom, but for
information they turned to their radios and the Vietnamese language services
of BBC, RFI and VOA).
Tôi hoàn toàn và tuyệt
đối không quan tâm gì đến cái gọi là báo Nhân Dân; tuy
vậy, không hiểu sao thấy ái ngại quá cỡ cho những người
sử dụng và những kẻ làm ra tờ báo bất hạnh này. Về
phía người tiêu thụ, tôi tin rằng những cuộc nổi dậy
ở Việt Nam trong vòng mấy năm vừa qua (rất có thể) đã
ờ diễn ra ở một tầm mức ít nghiêm trọng hơn - nếu số
lượng giấy khổng lồ dùng in báo Nhân Dân được chế biến
thành loại giấy mịn màng hơn để dùng cho việc đi cầu.
Dân chúng, chắc chắn, sẽ đỡ bất mãn hơn nếu (một phần)
cơ thể của họ không bị tra tấn hàng ngày bởi những tờ
giấy bẩn thỉu và thô nhám như giấy báo Nhân Dân. Về phía
người sản xuất, tôi cũng tin là họ sẽ cảm thấy được
an ủi phần nào nếu như biết "công trình tim óc" của mình
được sử dụng vào một việc khác, ngoài nhà vệ sinh.
Quan niệm trên, tất
nhiên, không chắc đã được sự đồng tình của mọi người.
Trong một đất nước mà dối trá đã trở thành quốc sách
thì làm báo có cần gì đến tim với óc ? Cựu phó biên tập
báo Nhân Dân, nhà báo Bùi Tín đã tâm sự như sau:"Có người
nói đùa một cách chua cay rằng trên báo Nhân Dân chỉ có
tin dự báo thời tiết là có thể tin cậy phần nào (vì vẫn
có trường hợp dự báo sai), có thể tin tưởng được hoàn
toàn là tin buồn, tin cáo phó." (Bùi Tín, Hoa Xuyên Tuyết,
2d ed. Turpin Press, 1994, 42). Như thế nghề làm báo, trong trường
hợp này, chỉ là "nói láo ăn tiền". Có tốn công sức hay
mệt nhọc chi đâu mà cần an ủi ?
Suy nghĩ như thế e hơi
giản lược. Dối trá, trơ tráo, tôi tin rằng, không phải
là một thái độ sống dễ dàng hay thoải mái gì - cho bất
cứ ai? Cứ đọc thử bài phóng sự sau đây, được in trên
báo Nhân Dân số ra ngày 8 tháng 3 năm 2001, mới thấy sự khổ
tâm của những người làm báo Ðảng:
"Dư Luận Phê Phán Những Việc Làm Sai Trái của Ông Nguyễn
Văn Lý"
Sau khi báo Nhân Dân
đăng bài viết về hành vi tiếp tay cho các thế lực thù địch
của linh mục Nguyễn Văn Lý (số ra ngày 6- 3), đông đảo
bạn đọc cả nước đã gọi điện thoại, gửi thư hoan nghênh
báo kịp thời phê phán luận điệu, hành động sai trái của
linh mục Nguyễn Văn Lý, đồng thời vạch rõ bộ mặt giả
nhân giả nghĩa của linh mục này.
Phóng viên báo
Nhân
Dân xin ghi lại một số ý kiến của đồng bào giáo dân.
Nội dung như sau:
Gặp chị Bùi Thị
Thìn là giáo dân trước cửa nhà thờ giáo xứ Ða Minh 190
Lê Văn Sĩ, phường I, quận Phú Nhuận (TP Hồ Chí Minh) tôi
hỏi chị biết chuyện một linh mục tên Nguyễn Văn Lý ở
Huế gửi lời chứng cho quốc hội Mỹ tiếp tay cho các hoạt
động của những kẻ thù địch can thiệp vào nội bộ của
nước Việt Nam ta ? Chị nói:
- Tôi có được nghe
qua báo chí và giáo dân xì xào.
- Ý kiến của chị
việc này thế nào ?
-
Tôi chẳng hiểu thế nào mà Quốc hội Mỹ lại cứ "xía"
vào việc của người khác. Còn ông linh mục Lý sao lại đi
làm cái việc phản dân, phản nước như vậy ? Cứ xem ở
Sàigòn này, Nhà thờ Ðức Bà ngay trước cửa Hội trường
Thống Nhất có phải rào chắn gì đâu, có ai phá phách cấm
đoán ai tự do tín ngưỡng gì...
Ðược hỏi về
chuyện ông linh mục Nguyễn Văn Lý ở Huế gửi 'lời chứng'
cho Quốc hội Mỹ, ông Mai Phúc Kiến, một giáo dân xứ Tân
Việt, rất phẫn nộ cho rằng việc làm của ông Lý chẳng
khác gì kẻ phản bội đất nước. "Lời chứng" của ông
Lý hoàn toàn xuyên tạc, xúc phạm đất nước, xúc phạm giáo
dân, vì từ khi cách mạng đến giờ ở Việt Nam chưa bao giờ
có chuyện nhà nước đàn áp, cấm đoán tôn giáo.
Ông Mai Văn Hạp, Trùm
phó họ đạo Mác-ti-nô, ở phường 13, quận Phú Nhuận, TP
Hồ Chí Minh nói:"Là một giáo dân luôn sống Phúc âm trong
lòng dân tộc, luôn mong muốn góp phần xây dựng một đất
nước Việt Nam đoàn kết, giàu mạnh, văn minh, dân chủ, tôi
cảm thấy bị xúc phạm trước những điều mà ông Lý đã
lợi dụng tôn giáo để xuyên tạc"
Ông Ca-nát, dân tộc
Châu Mạ, ở ấp Hiệp Nghĩa (huyện Ðịnh Quán, tỉnh Ðồng
Nai):" Hôm rồi, xem truyền hình, nghe đài truyền thanh tôi biết
ở xã Nguyệt Bìu (thành phố Huế) có ông linh mục Nguyễn
Văn Lý gửi một lá thư, gọi là "Lời chứng" , dài mấy nghìn
từ cho ủy ban quốc tế tôn giáo của Quốc hội Hoa Kỳ, nói
chính sách tôn giáo của Ðảng và Nhà nước ta "cực kỳ tàn
bạo mang chủ đích bóp chết tôn giáo".
Là một nông dân ở
một miền núi xa xôi, chữ nghĩa không đầy lá mít, lại có
ít điều kiện đi đây đi đó, cho nên cái sự hiểu biết
xã hội Tây Âu tôi thua ông Lý, nhưng tại địa phương tôi,
tôi khẳng định, một chục ông Lý cũng không qua tôi. Cho
nên, tôi thấy những điều ông Lý nói quá xa lạ, thậm chí
trái ngược hoàn toàn.
Ấp tôi có 210 hộ,
1.015 khẩu. Mỗi hộ một cách thờ, người thờ Chúa, hộ
thờ Phật, thờ ông Bổn, cũng có hội chỉ thờ Bác Hồ.
Nhà nước đâu có cấm đoán gì. Cả ấp còn có hai nhà thở
Tin Lành và Thiên Chúa. Người theo đạo Thiên chúa vừa lễ
ở nhà vừa đi lễ nhà thờ, ít nhất mỗi tuần một lần.
Vào dịp lễ Giáng sinh, chính quyền địa phương cùng với
các ban hành giáo tổ chức cho giáo dân đón lễ vui tươi,
an toàn tiết kiệm. Riêng tôi theo đạo Tin lành, ở nhà có
bàn thờ chúa ở chỗ trang trọng nhất, gắn bóng điện nhấp
nháy suốt ngày đêm. Nguồn điện đó do nhà nước đầu tư,
đường dây hạ thế kéo đến từng hộ cho 100% số hộ thuộc
chương trình định canh định cư, bà con không phải đóng
góp đồng nào.
Việc làm của Ðảng
và Nhà nước thì nhiều, tôi nhớ không hết, tất cả đều
nhằm mục đích cải thiện và nâng cao mức sống của bà
con trong ấp, không phân biệt có đạo hay không có đạo. Hiện
nay, 12 hộ xây được nhà, còn lại hầu hết là nhà lợp
tôn, 34 hộ có máy thu hình, bốn hộ sắm xong máy cầy, hai
hộ có máy suốt lúa, đời sống khá lên nhiều lắm..
Tôi đọc bài phóng sự
của nhóm phóng viên báo Nhân Dân mà đỏ mặt và thấy nhột
nhạt khắp cả người, thiếu điều còn muốn chết luôn vì
ngượng. Tôi vẫn có cái tật hay ngượng thay cho người khác
khi thấy họ lâm vào những hoàn cảnh lố bịch và trơ trẽn
quá độ như thế. Cầm bút vốn dĩ không phải là một việc
dễ dàng hay thoải mái gì; đã thế, cứ phải bịa chuyện
để viết đại và viết lấy được - bằng cái thứ ngôn
ngữ man trá và đểu cán như thế - khó khăn và khổ tâm lắm
chứ!
Ðồng bào Thượng đâu
có ai mà miệng cứ xoen xoét như là vẹt (hay vẹm) như vậy,
hả Trời ? Nghe lại thử một đoạn xem :"ở nhà có bàn
thờ chúa đặt ở chỗ trang trọng nhất, gắn bóng điện
nhấp nháy suốt ngày đêm. Nguồn điện đó do Nhà nước huyện
đầu tư, đường dây hạ thế kéo đến từng hộ cho 100%
số hộ thuộc chương trình định canh định cư, bà con không
phải đóng góp đồng nào."
Ðã thế, là người
dân miền núi, xuống ở đồng bằng theo "chương trình định
canh định cư" mà ông Ca-nát để ý theo dõi và rành rẽ về
phường ấp của mình cứ y như là công an khu vực vậy. Trong
ấp có bao nhiêu hộ, bao nhiêu khẩu, nhà nào có máy thu hình,
nhà nào có máy suốt lúa, nhà nào được lợp bằng tôn. ..
ông ta đều biết hết trơn. Chắc chắc là trong túi của ông
Ca-nát luôn luôn phải có cuốn sổ tay. Ðây là thói quen ít
thấy nơi người dân sơn cước.
Qua lời ông Ca-nát tôi
còn biết thêm rằng vụ cha Lý còn được mang lên cả truyền
thanh và truyền hình nữa. Rõ ràng là linh mục Lý đã làm
cho Ðảng và Nhà Nước rất phiền lòng. Ông bị nguyên cả
hệ thống truyền thông của nước CHXHCNVN xúm lại "bề hội
đồng" là phải giá.
Sự kiện một tu sĩ
chiến đấu đơn độc "trong lòng cách mạng", và đang bị
nhà nước trói tay cho "nhân dân" ném đá khiến nhiều người
sót ruột. Nhật báo Người Việt, số ra ngày 17 tháng 3 năm
01, đã chạy một bản tin với hơi ít khách quan và khá nhiều
cảm tính - nguyên văn như sau:
"Báo Chí, Truyền
Thanh, Truyền Hình Của Ðảng Tấn Công Toàn Lực Linh Mục
Lý"
Tức tối trước sự
can đảm của các vị tu sĩ tôn giáo thách thức nói lên sự
thật về chủ trương đàn áp tự do tôn giáo của chế độ,
Hà nội đã mở mặt trận báo chí rộng lớn và toàn diện
chưa từng thấy để tấn công linh mục Nguyễn Văn Lý. Trên
các báo Ðảng, phóng viên cộng sản nặng lời chửi bới
với những tựa đề vu khống xuyên tạc như:"Lộ rõ bộ mặt
kẻ phản bội dân tộc" (báo Nhân dân), "Khác nào cõng rắn
cắn gà nhà", hoặc bịa đặt như "Giáo dân Ðà Nẵng bất
bình trước những việc làm sai trái của Nguyễn Văn Lý",
hoặc "Lợi dụng tôn giáo để làm điều xằng bậy" v.v. Nghĩa
là không có một từ ngữ nào mà họ không dùng để thóa
mạ. Nhưng độc hại hơn cả, CS đã ép buộc một số linh
mục và giáo dân phát biểu rồi xuyên tạc thuật lại một
cách méo mó như lời của LM Võ Văn Tân, Gò Vấp; LM Nguyễn
Văn Luật, giáo xứ Hòa Bình, hoặc ông Nguyễn Văn Thiện,
chủ tịch hội đồng giáo xứ Ðức Mẹ Hằng Cứu Giúp v..v..
với những lời lẽ do họ bịa đặt ra (Ai mà chẳng biết
trong chế độ CS, mọi người đều sợ bị trả thù đâu
dám nói lên sự thật).
Dư luận trong nước
đều nghĩ rằng màn tấn công hội đồng bằng báo chí của
đảng báo hiệu một cuộc đàn áp thẳng tay sắp tới đối
với nạn nhân là LM Nguyễn Văn Lý. Một số giới chức Việt
Nam cho biết chính chiến dịch tấn công cha Lý này là một
đòn phản hồi đánh ngược vào chế độ cộng sản, vì nếu
để yên thì ít người biết vụ cha Lý dám đứng lên chống
đối nhà nước. Ai mà chẳng biết CS đàn áp người dân suốt
25 năm nay, nhất là tôn giáo nhưng không có người nào dám
lên tiếng, nay nhờ có báo đảng toàn nước biết có một
linh mục can trường dám nói lên sự thật khiến cho mọi người
đều hả dạ, nhưng vẫn lo âu cho số phận của cha Lý.
Theo tôi, "số phận của
cha Lý" không có gì đáng lo đến thế. Dù vừa bị trói, vừa
bị ném đá nhưng linh mục Nguyễn Văn Lý có hề hấn chi đâu?
Ném đá nghe cũng thấy ghê thiệt nhưng ném trật lất thì
kể như … huề, nếu như đừng trói người ta lại và dám
đứng đối diện với họ đàng hoàng; bằng không, trước
công luận, đâu có dễ huề như vậy ? Bộ tưởng linh mục
Lý vẫn còn sống sau "bức màn sắt" hay sao mà có thể mang
ông ấy ra "tòa án nhân dân" để "đấu tố" và "tố điêu"
một cách trắng trợn như vậy, mấy cha?
Ðó là chưa kể đến
chuyện nghịch lý này: giữa thời đại thông tín mà hệ thống
truyền thông của Cộng Sản lại mất hết tác dụng thông
tin. Sau mấy hôm sống ở Việt Nam, một nhà văn đã chán nản
ghi nhận như sau :" Như tránh người ăn mày, tôi cũng dần
dần làm ngơ tin tức trên đài truyền hình. Trong vài ngày
đầu tiên ở Việt Nam, tôi ngạc nhiên khi thấy mọi người
vội tắt máy truyền hình đúng giờ có tin tức để làm những
công việc khác trong giờ tin tức buổi chiều. Họ có thể
ăn uống, vào nhà vệ sinh (Hoàng Mai Ðạt,
Giữa Hai Miền Mưa Nắng, Văn Nghệ, 1999, 200).
Vào nhà vệ sinh thiên
hạ mới cầm đến tờ báo Nhân Dân nhưng không phải để
đọc mà lại để dùng vào chuyện khác. Chuyện này cũng rất
cần thiết cho sinh hoạt hàng ngày nên cuối cùng báo Nhân
Dân cũng được biểu dương. Sáng ngày 11 tháng 3 năm 2001,
tại Cung Văn hóa Lao Ðộng hữu nghị Việt-Xô, Ðảng CSVN
đã công bố quyết định trao tặng báo Nhân Dân (cơ quan trung
ương của Ðảng) danh hiệu Ðơn Vị Anh Hùng Lao Ðộng!
Tuy quyết định này
có hơi lố bịch nhưng không phải hoàn toàn vô lý, nếu xét
cho cùng. Làm báo liên tục trong năm mươi năm đòi hỏi rất
nhiều can đảm và nhẫn nại, nhất là khi tờ báo chỉ được
dùng vào mỗi một việc là chùi - như báo Nhân Dân!
Tưởng Năng Tiến
|