NƯỚC
MẮT MẸ MÌN
Như bao nhiêu đứa bé thơ dại khác,
nỗi lo sợ ám ảnh lớn nhất trong tuổi thơ ấu của tôi
là những mụ mẹ mìn - những người chuyên môn bắt cóc trẻ
con mang bán. Dù khốn nạn vàvô lương tâm đến thế, mẹ
mìn luôn luôn phải tạo ra vẻ hiền lành, nhân từ và tử
tế để có thể làm cái nghề ác độc của mình.
Chuyện mẹ mình trong thế giới
trẻ con, chắn chắc, đứa bé nào cũng biết. Chuyện mẹ mìn
trong thế giới người lớn, chưa chắc, mọi người đều
biết.
Ngày 25 tháng 1 măm 99, báo Nhân Dân
đăng lại thông cáo của sứ quán CHXHCNViệt Nam tại Mỹ
- về việc ông Trần Trường treo cờ búa liềm ở phố Bolsa,
thành phố Wesminster, theo đó có đoạn như sau:"Việt Nam và
Mỹ đã bình thường hóa quan hệ ngoại giao và trong
năm 1997 đã trao đổi Ðại sứ giữa hai nước. Dựa trên
tiêu chuẩn ngoại giao, hai nước đã công nhận Quốc kỳ của
nhau. Do đó việc trưng bầy hoặc treo Quốc kỳ nước Cộng
hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam ở bất cứ nơi nào tại Mỹ
là hợp pháp và cần được luật pháp Mỹ bảo vệ. Ðại
sứ quán Việt nam quan tâm sâu sắc và cực lực phản đối
những hành động bạo lực chống lại ông Trần Trường và
đòi rằng, quyền bầy tỏ lòng tin cũng như cuộc sống của
ông Trần Trường phải được tôn trọng và bảo vệ".
Hai hôm sau, báo Nhân Dân số ra ngày
27 tháng 1 đăng thêm lời phát biểu của phát ngôn viên bộ
ngoại giao VN là:" Chúng tôi cho rằng việc làm của ông Trần
Trường cần được các cơ quan pháp luật của Mỹ, đặc
biệt là chính quyền sở tại nơi ông Trần Trường sinh sống
bảo vệ." Cũøng trên số báo này, người ta thấy có ý kiến
của một độc giả ẩn danh (hiện đang sinh sống ở Ontario,
Canada) về sự kiện trên :"Việc hành hung ông Trần Trường
ở thành phố Los Angeles ngày 17 - 1- 99 gây chấn động lương
tâm những con người, cả người sống lẫn người chết,
đã đấu tranh cho các quyền cơ bản của con người, trong
đó có quyền tự do ngôn luận."
Người ngoại cuộc, nếu chỉ đọc
báo Nhân Dân trong những ngày vừa qua, đều cảm thấy hài
lòng về việc làm của nhà nước CHXHCN Việt Nam và yên tâm
cho những người Việt đang sống đời lưu lạc. Họ được
chính phủ Việt Nam quan tâm một cách thiết tha, và chính họ
cũng sẵn sàng lên tiếng bênh vực cho nhau - khi cần.
Hôm sau nữa - ngày 28 tháng 1 năm
99, qua sự chuyển giao của nhóm Thông Ðiệp Xanh - nhiều
cơ quan truyền thông nhận được điện thư của Cộng Ðồng
Người Việt Ở Nga. Lá thư "kính báo" về chuyện một người
Việt khác, ông Tạ Vân Sơn "đã bị công an thành phố
Mátxcơva thủ đô Liên Bang Nga đánh chết tại đồn 67 vào
ngày 14 tháng 1 năm 99, để lại vợ và con nhỏ. Phía công
an Nga phủ nhận hành động dã man của mình."
Ngoài ra, bức thư còn có nhiều
chi tiết liên quan đến đới sống bất an của những người
Việt tại Nga khiến cho người đọc phải quan ngại . Xin ghi
lại đôi đoạn ngắn:
"Chúng tôi không được bảo vệ
không những bởi những cơ quan hành pháp và tư pháp nước
sở tại mà còn không được bảo vệ bởi chính sứ quán
của mình, cơ quan đại diện cho nước Cộng hòa Xã hội chủ
nghĩa Việt Nam để bảo vệ quyền lợi người Việt Nam tại
nước ngoài... Nói chung, người Việt nam sống tại Liên Bang
Nga bao giờ cũng có cảm giác sợ hãi và bất an. Sự vi phạm
nhân quyền đối với người Việt nam xẩy ra thường xuyên
nói nôm na là như cơm bữa."
...
"Nhưng chúng tôi không có tiếng
nói nào, thưa quí vị, cũng như có thể bị truy bức cả phía
Nga lẫn phía Việt. Bởi vậy thưa quí vị, chúng tôi gủi
đến quí vị bức thư này ngỏ hầu nhờ ảnh hưởng của
quí vị ở các nước khác tác động lên các cơ quan chức
năng, đồng thời đưa lên mặt báo để cho nhân loại toàn
thế giới và toàn thể cộng đồng người Việt được biết
sự ngang ngược và chà đạp nhân phẩm đối với công dân
Việt Nam của công an Nga."
...
"Xin đừng lãng quên chúng tôi."
Sự kêu cứu thống thiết của cộng
đồng người Việt ở Nga không phải là không có nguyên do.
Ông Tạ Vân Sơn bị đánh chết tại nước Nga ba ngày trước
khi ông Trần Văn Trường chưng hình ông Hồ Chí Minh ở Hoa
Kỳ. Cho đến nay, báo Nhân Dân và bộ ngoại giao Việt Nam
hoàn toàn giữ thái độ im lặng trước cái chết mang nhiều
nghi vấn này.
Tương tự, qua bài báo "Tranh Chấp
Lao động Tìm Nguyên Nhân Từ Khác Biệt Văn Hóa" của phó
tiến sĩ Nguyễn Minh Hòa - trên báo Nhân Dân số ra ngày
19 tháng 1 năm 99 - độc giả được biết là công nhân Việt
Nam làm việc tại Nam hàn thường xuyên bị hành hung bởi
chủ nhân. Tuy nhiên, theo tác giả thì đây là chuyện thường
xẩy ra giữa chủ và thợ ở Ðại Hàn (?). Riêng với công
nhân Việt Nam, do sự khác biệt văn hóa (dễ gây ra hiểu lầm
và ngộ nhận) nên bị chủ nhân đánh đập thường xuyên
hơn, thế thôi. Báo Nhân Dân và bộ ngoại giao Việt Nam cũng
không đưa ra một lời bình luận nào về vấn đề này.
Người Việt tha hương không phải
chỉ sống lưu lạc tại Mỹ, tại Nga, tại Ðức, tại Gia
Nã Ðại hay tại Ðại Hàn... Nhật báo Thời Luận - phát hành
từ Los Angeles, số ra ngày 21 tháng 1 năm 99 - đã trích dẫn
từ thống kê của Quỹ Nhi Ðồng Quốc Tế của Liên Hiệp
Quốc Là có "khoảng 10, 000 trẻ gái Việt Nam, tuổi dưới
16, đang hành nghề mãi dâm ở Cam Bốt. Ða số các em này đã
bị bán qua ngã biên giới đường bộ."
Ðó chỉ là chuyện ở biên giới
phía Tây. Có bao nhiêu ngàn bé gái Việt Nam bị đưa ra khỏi
nước, và bị mua bán trao đổi như những món hàng ở những
thành phố Trung Hoa ráp gianh phía Bắc trong mấy năm vừa
rồi ? Ba thập niên qua, có bao nhiêu phụ nữ Việt Nam bỏ
nước ra đi bằng biển Ðông và hiện "...có nhiều bằng chứng
cho thấy rằng một số thiếu nữ Việt Nam bị bắt cóc trước
đây hiện đang sinh sống đau đó tại Thái Lan, Singapore và
tại các vùng biên giới Mã Lai" - theo như ghi nhận của tổ
chức Vietnam & the World Foundation, qua chương trình "Xin đừng
Quên Tôi" (Forget Me Not). Tổ chức này cũng kêu gọi mọi người
nếu biết bất cứ tin tức nào có liên quan đến cô gái
bị hải tặc bắt cóc xin liên lạc với họ ở địa chỉ
P. O. Box 4108, Hungtinton Beach, CA 92605 - 4018, USA.
Sao không bao giờ thấy hay nghe một
lời kêu gọi giản dị, chân thật tương tự như vậy
từ báo Nhân Dân hay từ bộ ngoại giao của nước CHXHCN Việt
Nam ?
Trở lại chuyện ông Trần Văn Trường.
Chuyện gì đã xẩy ra cho ông khiến bộ ngoại giao, báo Nhân
Dân và độc giả " ẩn danh" của tờ báo này âu lo đến thế
? Ký giả Rachel Tuinstra của nhật báo The Orange County Register
đã tường thuật hôm 19 tháng 1 năm 99 như sau:
"Hundred of people, many Vietnamese immigrants,
poured into a shopping center Monday to protest a picture of communist
leader Ho Chi Minh that had been hung in a video rental store.
By 1 p.m. , as many as 400 people filled
the center's Bolsa Avenue parking lot in Little Saigon, forcing police
to close the area off to vehicles, said police Lt. Bill Lewis.
Police convinced Tran Van Truong, 37, the
owner of HiTek video store, to close an hour later. As Truong left his
store with a police escort, someone hit him in the back of the head. There
was no visible injuries, but parademics took Truong to a hospital and
police filed an assault report."
Xin tạm dịch: "Hàng trăm người,
phần lớn là di dân Việt Nam, đổ xô về một khu thương
xá hôm thứ Hai để phản đối một bức hình của lãnh tụ
cộng sản Hồ Chí Minh treo trong một tiệm cho thuê video. Khỏang
1 giờ trưa, đã có chừng 400 người đến bãi đậu xe của
khu Little Saigon khiến cảnh sát phải ngăn không cho xe vào khu
vực này nữa, theo lời của trung úy cảnh sát Bill Lewis. Cảnh
sát thuyết phục ông Trần Trường , 37 tuổi, đóng cửa tiệm
của mình một giờ sau. Ông rời tiệm cùng với một cảnh
sát viên, và bị một người nào đó đánh vào đầu. Ông
Trường không bị thương tích gì nhưng vẫn được đưa vào
bện viện và cảnh sát đã làm phúc trình về việc ông bị
hành hung."
Tuy sự việc chỉ có thế thôi nhưng
mối quan tâm của nhà nước CHXHCN Việt Nam về việc quyền
tự do của ông Trần Văn Trường bị vi phạm vẫn nên được
ghi nhận như là một thái độ cần thiết và đáng quí - nếu
nó phát xuất từ tấm lòng chân thật. Ðạo đức thật và
đạo đức giả hoàn toàn khác nhau. "Mẹ" và "mẹ mìn" cũng
vậy.
Khác với nhà nước Việt Nam, tôi
hoàn toàn không có gì quan ngại về quyền tự do và mạng
sống của ông Trần Văn Trường. Cả hai, chắc chắn, sẽ
được bảo vệ tới nơi tới chốn bởi luật pháp Hoa Kỳ.
Tôi chỉ hơi lo cho sức khỏe tâm thần của ông ta. Một người
như thế rất dễ trở thành nạn nhân của mẹ mìn. Mà lo
như thế, rất có thể, lại là lo xa quá. Ông Trường đã
37 tuổi chứ đâu phải trẻ con. Ông ta, không chừng, dám
làm việc cho công ty mẹ mìn lắm à!
Tưởng Năng Tiến
|