NỖI
BỰC CỦA RỪNG
Cynics and critics wake up us. Kindness
often covers up the truth and allows us to sleep on in our ignorance.
Wilfred A. Peterson
Mẹ tôi sinh ở thôn Vô ngại, xã Dũng
Thúy, huyện Thư Trì, tỉnh Thái Bình. Có lần, tôi (tình cờ)
nhìn thấy ghi trên căn cước của bà như vậy. Bố tôi (nếu
không phải là một nông phu Thái Bình) thì chắc cũng là dân
Nam Ðịnh hoặc một địa phương vớ vẩn nào đó, tương
tự, ở châu thổ sông Hồng. Tôi không biết rõ những chuyện
này, và cũng không muốn biết những điều dấm dớ như thế
làm chi. Tôi tuyệt nhiên không "có máu" địa phương, và tuyệt
đối không bao giờ quan tâm đến những chuyện (lôi thôi)
của dân tình ở miền xuôi - dù gốc gác của tôi ở nơi
này.
Tôi sinh ở Sài Gòn, nơi được
mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Ðông. Tuy thế, chỗ tôi chôn
rau cắt rốn (Xóm Chiếu, Khánh Hội) lại không được danh
giá hay ngọc ngà gì cho lắm - nếu chưa muốn nói là ngược
lại. Khánh Hội (như mọi người đều biết) là "quê hương"
của những kẻ bụi đời, những tay anh chị, những cô gái
điếm, những đứa bé đánh giầy, những kẻ cờ gian bạc
lận, những ông bà chuyên hành nghề móc túi hay đá cá lăn
dưa …
Nuôi con để lớn lên trở thành
một tay anh chị, dường như, không phải là ước mơ "thầm
kín" của bố mẹ tôi. Có lẽ, phần nào, vì thế nên không
bao lâu - sau khi tôi ra đời - họ dọn nhà lên Ðà Lạt.
Tôi lớn lên ở cao nguyên, và "bị
rừng núi hoá" hoàn toàn từ đầu đến chân - ngay từ thuở
ấu thời. Người miền núi chúng tôi chất phát, lương thiện
và tuyệt đối không dối trá hay trí trá - như (không ít)
những kẻ ở miền xuôi. Nói như thế, tôi biết, nghe rất
dễ mích lòng. Tôi lấy làm tiếc vì đã không thể nói khác
hơn vì sự thực rành rành như thế mà. Xin được đan cử
vài thí dụ ….
Ngày 6 tháng 9 năm 2002, hãng thông
tấn AFP loan tin nhà đương cuộc Hà Nội đã bắt giữ khoảng
30 người Thượng - sau khi họ tham dự vào một cuộc biểu
tình phản đối chính phủ tại làng Sao, huyện Madrak, thuộc
tỉnh Dac Lak, vào đúng hôm ("quốc khánh") 2 tháng 9 vừa rồi.
Tuy nhiên, khi được hỏi về biến cố này, ông Nguyễn Văn
Lang - Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Dac Lak - đã lắc đầu
quầy quậy:" Làm gì có biểu tình, bất ổn hay bắt bớ những
người dân thiểu số trong thời gian gần đây (There have
been no demonstration, unrest or arrest of any ethnic minorities in recent
days. No, absolute, not ... (Demonstrators Arrested In Vietnam’s
Central Highlands - http://www.thongluan.org/EN2/ english_frame_0601.htm)
Trời, tưởng ai chớ ông Lang thì
tôi biết. Tôi đã có lần nhìn thấy hình của ổng in tên
tờ Việt Mercury (trang 44, số phát hành ngày 23 tháng 3 năm
2001) khi ông ấy đang trả lời phỏng vấn của những phóng
viên ngoại quốc, về những biến loạn xẩy ra ở Dac Lak -
hồi tháng 2 năm 2001. Bữa đó ông Lang cũng nhún vai, bầy tỏ
một thái độ thản nhiên tương tự :" Ðấy chả qua chỉ
là những vụ cãi vã giản dị về văn khế đất đai tại
hai ngôi làng mà thôi… Con số của người biểu tình đã
tăng lên là do sự thổi phồng của những tay cực đoan phản
cách mạng!".
Cái được ông Nguyễn Văn Lang mô
tả là "những vụ cãi vã giản dị … giữa hai ngôi làng"
, theo như những nguồn tin đáng tin cậy khác, bao gồm "nhiều
ngàn nông dân đã xử dụng vũ khí - phần lớn là cuốc xẻng
và dao rựa - để đấu tranh chống lại sự thối nát của
của Ðảng Cộng Sản và những chính sách của chính phủ
về chuyện đất đai [Credible reports suggest that several thousand
peasants took up arms – mostly shovels, hoes and machetes – to do battle
over Communist Party corruption and government policies on land use,
theo như tường thuật của Mark Mc Donald (từ Việt Nam) qua bài
báo "Peasants Battling Hanoi Over Land In Central Highlands Fight Over
Premier Coffee-Growing Region Taking On Political And Religious Overtones"
( San Jose Mercury News, 26 Feb. 2001:A10)].
Ðến nay thì ai cũng biết là Hà
Nội phải huy động cả lực lượng công an cũng như bộ đội
và đã xử dụng đến trực thăng để uy hiếp và truy lùng
những kẻ đã tham dự vào " những vụ cãi vã giản dị "
này. Hàng trăm người Thượng đã bị bắt giữ, hàng ngàn
người khác đã bị truy nã. Họ đã chạy sang Cao Miên xin
tị nạn.
Khi được hỏi về thái độ của
chính phủ Việt Nam đối với những người này, một người
dân miền xuôi khác, bà Phan Thúy Thanh, phát ngôn viên của
Bộ Ngoại Giao, đã nói với phóng viên David Brunnstrom của
hãng thông tấn Reuter (hôm 13 tháng 3 năm 2002) rằng phần lớn
họ đều có "khát vọng nóng bỏng được hồi hương ('the
burning desire' of most of them to come back)!
Bà ấy nói dối. Sự thực, khi được
cho phép định cư ở một quốc gia đệ tam, không một ai trong
số 905 người Thượng tị nạn tại Cao Miên đã thực hiện
"cái khát vọng nóng bỏng được hồi hương" - như bà Thanh
đã bịa đặt ra như vậyï. Tất cả đều đã xin tị nạn
và đã được phép định cư ở Hoa Kỳ, từ tháng 6 vừa qua.
Ông Lang, cũng như bà Thanh, đều
không phải là những người bình thường. Ngượng ngập hay
liêm sỉ là những tình cảm (hoàn toàn và rõ ràng) không có
nơi họ. Những kẻ như thế không khó tìm, nhất là trong hàng
ngũ những đảng viên cộng sản, ở miền xuôi. Tuy nhiên,
như đã thưa, tôi không quan tâm đến họ nên không hề lấy
đó làm điều.
Ông Nông Ðức Mạnh cũng là một
đảng viên cộng sản, và làø Tổng Bí Thư của Ðảng Cộng
Sản Việt Nam. Khi bị chất vấn về tình trạng vi phạm nhân
quyền và sự đối xử thô bạo của nhà đuơng cuộc Hà Nội
đối với những người bất đồng chính kiến, ổng cũng
nói tỉnh queo - cứ y như người Hà Nội vậy: " … Ủa, làm
gì có tù nhân chính trị ở Việt Nam kìa. Ðâu có ai bị bắt
giữ vì điều họ phát biểu hay vì quan điểm.
[(in Vietnam
we have no political prisoners. No one is arrested or jailed for his or
her speech or point of view. (Kay Johnson, " TIME Talks Exclusively
To Vietnam’s New Leader, Nong Duc Manh," Time Asia 23 Jan. 2002)].
Tương tự như ông Nguyễn Văn Lang
và bà Phan Thế Thanh, ông Nông Ðức Mạnh cũng đã dối trá
một cách rất thản nhiên và vô cùng trắng trợn. Và chuyện
này thì (thiệt tình) đã làm tôi buồn rầu quá đỗi! Tôi
cảm thấy bị tổn thương, bị xúc phạm nặng nề vì ( cũng
như tôi) ông Mạnh là một người miền núi. Yàng ơi, sao rừng
núi lại có thể cưu mang và "đẻ" ra một kẻ sa đoạ đến
như thế được - hả Trời? Một chuyện tai tiếng như thế
- chắc chắn - chưa bao giờ xẩy ra, trước đó.
Ngay ở miền xuôi, kể cả những
nguời vốn vẫn bị coi là thành phần bất hảo cũng không
đến nỗi hèn hạ như ông Nông Ðức Mạnh. Ông ấy đã nói
dối khi trả lời rằng không có tù nhân chính trị ở Việt
Nam, và đã chối phắt rằng không có ai bị bắt giữ vì chính
kiến hay quan điểm của họ. Những cô gái điếm, những đứa
bé đánh dầy, những tay du thủ du thực ở Khánh Hội (Sài
Gòn) - theo như tôi biết - cũng đều có cái nghĩa khí giang
hồ tối thiểu. Không ai hễ cứ mở miệng ra là nói dối
xoen xóet, hay chối bai bải hết điều này đến điều nọ
– một cách thản nhiên - như ông Mạnh cả. Dối trá hay trí
trá, theo quan điểm của văn hoá Việt Nam, là chuyện đáng
khinh - bất kể ở miền xuôi hay miền ngược. Tôi xấu hổ
vì ông Mạnh là người Việt, và tôi sẽ cảm thấy vô cùng
nhục nhã nếu ông ấy … đích thực là một người
miền núi.
Sở dĩ tôi nói như thế vì ông
Nông Ðức Mạnh, rất có thể, không phải là một đứa con
của núi rừng. Ông ta, không chừng, chỉ là một con chó ghẻ
hay một thằng …chó đẻ nào đó mà thôi. Cũng trên tuần
báo Time Asia - số vừa dẫn - khi được phóng viên Kay
Johnson hỏi rằng Hồ Chí Minh có phải là cha ruột của mình
hay không, ông Nông Ðức Mạnh đã nói rất mập mờ và láu
cá như sau:" Nếu nguời ta nói rằng tôi giống Hồ Chí Minh
thì cũng đâu có gì là lạ. Tôi nghĩ rằng rất nhiều người
trông giống như nhau. (If people say that I bear resemblance
to Ho Chi Minh, well I think there are many people who look alike).
Nếu đúng Nông Ðức Mạnh chỉ
là con đẻ của một kẻ gian hùng, chứ không phải là đứa
con của núi rừng thì thiệt đỡ cực (cũng như đỡ bực)
cho tôi và đỡ tủi cho rừng núi Việt Nam biết mấy.
K’ Tien
|