Ðường
Vào Ðất Thái
Tôi
ra phi trường Los Angeles để đi Thái Lan với một bộ quần
áo xám nhatï mặc trên người và một cái va li Samsonite nhỏ
xách ở tay. Nếu cuộc đời là một cuộc khiêu vũ giả trang
và chúng ta, đôi lúc, vẫn phải “giả dạng” chút đỉnh
vì lý do này hay lý do khác thì tôi là một thằng
hoá trang quá tệ! Trông tôi vừa trịnh trọng, vừa lố bịch
- cũng lố bịch và trịnh trọng như thái độ của tôi suốt
chuyến đi, và như …tựa đề của cái bài viết luộm thuộm
tả này.
Trước đó,
cũng đã có một hai lần vì chuyện áo cơm nhiều người đã
ân cần khuyên nhủ tôi
nên khoác
một bộ đồ lớn vào người khi đi xin việc. Chiều đời,
và chiều người tôi đã làm như thế nhưng chỉ được độ
vài phút là tôi đã cởi vội nó ra (vứt ngay vào một xó)
với ý nghĩ rằng không có việïc làm thì thôi chứ chả tội
gì mà phải đóng khung khổ sở như thế - dù chỉ là giả
vờ đóng khung chỉ độ nửa ngày.
Tôi còn tin
chắc chắn rằng điều cản trở lớn lao nhất cho chuyện
tình duyên gia đạo của tôi không phải chỉ vì tôi luôn luôn
rỗng túi mà còn vì số tử vi của mình “không có cung mặc
đồ lớn”. Ít nhất thì cũng đã có một lần, tôi và một
người con gái hăng hái bàn tính chuyện hôn nhân. Chúng tôi
đã đi xa đến độ nghĩ đến bạn bè ai sẽ là phù dâu,
ai sẽ là phù rể; hôn lễ sẽ cử hành ở chùa hay ở nhà
thờ…Nhất nhất tôi đều chiều theo ý của nàng. Mọi chuyện
ổn thoả tới cỡ mà tôi có cảm tưởng như là chỉ vài
phút nữa thôi, chúng tôi có thể “động phòng hoa chúc”
- ngay tại băng sau trong cái xe cà khổ của tôi thì
nàng bỗng nhắc đến bộ complet mà tôi phải mặc vào ngày
cưới, và điều này đã khiến tôi rẫy nẩy lên y như đỉa
phải vôi… Chuyện tình thắm thiết của chúng tôi, tất nhiên,
trở thành thảm thiết ngay sau đó.
Chúng ta đang
sống trong một thời đại và một thế giới mà thỉnh thoảng
vẫn còn sót lại vài ba cô gái chịu lấy chồng chỉ vì tình
yêu nhưng chắn chắn không cô dâu nào (cùng ông bà, cha mẹ,
chú bác, cô dì, em út… của nàng) chấp nhận một chú rể
mặc quần jean và áo pull over trong ngày cưới.
Tôi cứ khăng
khăng đứng về phía những kẻ không được cuộc đời chấp
nhân như thế, nhất
định không
chịu làm hoà với cuộc đời thổ tả này và tin tưởng rằng
mình cứ… bảnh như thế mãi. Tôi lầm, Giời ạ!
Ngày hôm
ấy, trong restroom của phi trường Los Angeles, tôi nhìn vào gương
và bắt gặp
rõ ràng
mình đang mặc complet. Má ơi - tôi chết được vì ngượng,
vì buồn và vì thất vọng về mình. Tôi bẽn lẽn mỉm
cười, cùng với ý nghĩ an ủi gượng gạo là tôi mặc veston
coi … cũng được – ít nhất thì cũng đuợc hơn cả đống
thằng, dù quên để ý coi đó là những thằng nào!
Coi, rõ ràng
là tôi giả dối và lường gạt cả chính mình. Vấn đề
thực sự không phải là tôi
mặc đồ
lớn coi có được hay không mà là tại sao tôi phải làm như
thế chứ? Bộ Thái Lan là chỗ dữ dằn hung bạo
tới cỡ mà khi tới đó người ta phải giả dạng hoá trang
cho ra vẻ đàng hoàng lịch sự nếu không thì mất mạng hay
sao? Nếu đúng như vậy thì tôi có lý do để tha thứ cho một
lần lầm lỡ của mình, và để biện minh cho cái tựa đề
(nghe rất có vẻ tiểu thuyết đường rừng) là Ðường Vào
Ðất Thái này. Sự thực, tiếc thay, không hoàn toàn như vậy.
Nó kỳ cục hơn nhiều.
Nói tình
ngay thì người Việt chưa có ai mang tiền đến Thái Lan để
dầu tư, cũng không
mấy ai đến
đây như du khách. Dân tộc Việt không giàu và cũng không có
cái diễm phúc đó. Tùy theo thời gian, không gian (nghĩa
là điểm khởi hành) mà người Việt tìm đến Thái Lan một
cách gian nan và phiền toái khác nhau. Có lẽ vì vậy mà nguời
Thái chưa bao giờ tiếp đón người Việt ghé qua nước họ
một cách vui vẻ, đàng hoàng và tử tế.
Dù không
có mặt trong đoàn tùy tùng của vua Gia Long, khi ông chạy
dạt vào Thái Lan
năm 1783,
tôi vẫn tin chắc chắn rằng vị tiên vương của triều Nguyễn
đã không hề được hoàng gia Thái tiếp đón bằng nghi lễ
dành cho quốc khách. Một trăm sáu mươi mốt năm sau,
năm 1954, thêm một mớ người Việt tị nạn cộng sản chạy
đến Thái Lan. Ðám người này cũng không có uy thế gì hơn
vua chúa của mình để có thể được niềm nở đón chào.
Sau cái biến
động nghiệt ngã 1975 thì “cả nước Việt Nam” ào ạt
nhào qua nước Thái để
xin tị nạn.
Tôi theo chân đợt người Việt đông đảo này đến Thái,
lần đầu, vào năm 1980.
Tôi đến
Thái Lan tả tơi, ủ dột như một cái mền bông ngấm nước.
Ðây là một chuyến đi ê chề và buồn thảm… Sự dã
man, hung bạo của người Thái đối với dân tộc Việt đã
khiến cho nhân loại phải chau mày ái ngại.
Tám năm sau,
từ Hoa Kỳ, tôi trở lại Thái Lan. Tôi đi tìm một người
bạn đã tham gia vào
những hoạt
động của một tổ chức chính trị hải ngoại và bị coi
như là thất tung ở vùng tam biên Thái - Miên - Lào. Chỉ có
thế thôi mà đã khiến cho tôi lo lắng đủ thứ trước lúc
khởi hành. Và chỉ cần nghe một người xúi dại là nên mặc
veston khi vào đất Thái (cho nó có vẻ là du khách) là tôi
nghe lời ngay tức khắc.
Tôi sẽ xấu
hổ về chuyện này cho tới chết. Chứ cái gì đã khiến cho
những kẻ sinh sống lâu
năm ở hải
ngoại như tôi trở nên bi quan và nhút nhát đến thế. Cùng
là đường vào đất Thái mà sao khi khởi hành từ Việt
Nam thì người Việt lại lạc quan và can trường thế?
Họ ào ạt ra đi bằng mọi giá, bất chấp mọi hiểm nguy,
không đếm xỉa gì đến cả một đại dương bao la hãi hùng
trước mặt. Lúc đi hăm hở quyết liệt bao nhiêu thì khi trở
lại rụt rè e ngại bấy nhiêu!
Chính thái
độ này của tập thể người Việt hải ngoại đã biến
Thái Lan thành một vùng đất
huyền thoại,
một căn nhà …có ma - nơi mà “kháng chiến” hay “phục
quốc” gì đó chỉ là chuyện riêng của vài nhúm người.
Tất nhiên, họ không làm được việc. Và họ bị qui trách
nhiều tội danh khác nhau. Có nhóm bị dư luận cho rằng đã
lợi dụng lòng tin của dân chúng để lập “công ty kháng
chiến ma” với mục đích trục lợi, có nhóm bị tình nghi
là đã dựng nên những tổ chức kháng chiến như những…
cái bẫy để lùa những người yêu nước vào vòng lao lý.
Những lời cáo buộc nghe tuy hơi hàm hồ và khôi hài nhưng
không phải là hoàn toàn vô căn cớ.
May mắn là
đường vào đất Thái không phải là con đường duy nhất
cần phải bước qua để
đi về.
Chúng ta có thể trở về bằng nhiều con đường khác, giản
tiện và ít hiểm nguy hơn. Vấn đề còn lại, từ đây, không
còn phải là đi đường nào mà là đi ra sao. Chính thái
độ của chúng ta mớI là yếu tố quyết định cho chuyện
thành bại trong việc mở một lối về, để góp sức với
những ngườI còn ở lại, đưa quê hương dân tộc ra khỏi
cảnh lầm than... Ðiều thực sự cần chỉ là sự quyết tâm
và chính tâm. Và đó vẫn là điều chưa thấy có trong tập
thể người Việt hải ngoại.
Tưởng Năng Tiến
|