CHUI
Từ hang
Pắc Bó chui ra
Vươn vai một cái rồi ta chui
vào.
(Ca dao tân thời)
So với những động tác thông thường
khác như nằm, ngồi, nhẩy, đứng, xoay, nghiêng, ngửa, nhổm,
cúi, với, lăn, lộn, vặn, ngoái, chồm … thì chui là chuyện
không thường thấy ở loài người - nhất là những người
đã qua thưở ấu thời. Cơ thể chúng ta, rõ ràng, không thích
hợp với chuyện chui nhủi hay trườn bò - như những động
vật khác.
Rắn, cá, gà, chó, mèo, ngan, ngỗng,
vịt, chim, chồn, cáo, cọp, beo, sóc, trăn, nai, nhím, mển,
thằn lằn, kỳ nhông, kỳ đà, tắc kè, cắc ké, chuột, bọ…
đều hay chui hơn loài người. Giun, sán, bọ hung, bọ xít,
bọ rầy, bọ ngựa, bọ cam, bọ quýt, bọ dừa, bọ cạp,
dế, gián… cũng thế.
Tuy vậy, những sinh hoạt như - ăn
chui, ở chui, uống chui, ngủ chui, tắm chui, nhảy chui, đi chui…
lại không hề có trong thế giới của loài vật mà chỉ phổ
biến trong xã hội loài người - nhất là những người sống
ở Việt Nam (và các nước xã hội chủ nghĩa anh em), khi mà
đảng cộng sản còn cai trị ở nơi đây. Chỉ tại những
xứ sở này mới có những sản phẩm và sinh hoạt chui - đại
loại như: cà phê chui, phở chui, tu sĩ chui, bác sĩ chui hay
viết chui, đọc chui, nghe nhạc chui, họp hành chui, nhảy đầm
chui, dậy chui, học chui, nghe giảng chui, cứu lụt chui, làm
lễ chui, chịu lễ chui, dự lễ chui …
Vì phở quốc doanh "không có người
lái", cà phê quốc doanh không có người uống, cửa hàng quốc
doanh không có hàng bán, tu sĩ quốc doanh không có tín đồ,
bác sĩ quốc doanh không có bệnh nhân, văn sĩ và thi sĩ quốc
doanh không có độc giả …; do đó, mới có phở chui, cà phê
chui, hàng hóa chui, bác sĩ chui, tu sĩ chui , văn sĩ chui, thi
sĩ chui …
Với thời gian, những sản phẩm
và những hoạt động quốc doanh mỗi lúc một thêm tồi tệ,
và khả năng bao cấp của nhà nước mỗi lúc một thêm xuống
cấp nên những sản phẩm và sinh hoạt chui (từ từ) biến
dạng. Chúng biến nhanh đến độ cả nước phải ngỡ ngàng
và cả Ðảng phải bàng hoàng. Cà phê chui (underground)
bỗng trở thành cà phê internet.
Và đây không phải là hiện tượng
"chui lên" (rất đáng phàn nàn) duy nhất. Như mới hôm nào,
nông dân còn nhẫn nhục trồng chui vài ba liếp rau, nuôi lén
con gà con qué để cải thiện rồi tự nhiên … cả tỉnh
Thái Bình đùng đùng nổi giận và nổi loạn.
Tương tự, tu sĩ và giáo dân của
mọi tôn giáo cũng thôi kiếp sống chui nhủi mà họ đã phải
chịu đựng từ hơn nửa thế kỷ qua. Họ đã cương quyết
đứng lên đòi lại quyền " tự do tôn giáo hay là chết
", và sẵn sàng vào tù hay tự thiêu để bày tỏ sự quyết
liệt của mình.
Chưa hết, làm lễ chui tuốt ở
trên núi như những đồng bào sơn cước thì ai mà biết và
ai mà để ý, vậy mà người Thượng cũng đã quyết định
thôi … chui. Họ đứng dậy đòi lại đất đai và quyền
tự do tôn giáo đã bị cướp đoạt từ bao lâu nay.
Cũng vậy, chuyện đàn đúm và hội
họp chui trong thời gian vừa qua đã được Ðảng và Nhà Nước
làm ngơ mà giới sĩ phu Bắc Hà vẫn chưa bằng lòng. Họ được
chân lân đầu. Họ mạnh dạn xé rào mà bước tới.
Bữa nay có ông còn đòi lập đảng và qúi ông qúi bà khác
thì đòi lập hội này hội nọ…
Nói tóm lại là toàn dân (bỗng)
hết chịu chui. Ðã đến hoàn cảnh này thì Ðảng và Nhà
Nước đành … chui! Theo nguồn tin của AP đánh đi ngày 27
tháng 9 năm 2001 thì trước đó một hôm, nhà đương cuộc
Việt Nam đã lập hai toà án chui tại Ðắc Lắc và Gia Lai
để xử lén 14 người dân sơn cước từ 6 đến 15 năm tù
- về những tội danh như sau: "xúi dục nổi loạn", "làm mất
an ninh công cộng" và "chống chính phủ" - vào tháng Hai vừa
rồi.
Bốn ngày sau, ngày 1 tháng 10, Reuter
loan tin rằng cả Tổ Chức Theo Dõi Nhân Quyền lẫn Hội Ân
Xá Quốc Tế đều đã lên tiếng tố giác "những phiên toà
chui õ áp đặt những bản án khắc nghiệt cho mười bốn
người thiểu số" (closed trials to impose harsh prison terms on fourteen
minority people).
Hai tuần sau nữa, trong một vụ
xử chui khác - tại tỉnh Thừa Thiên, vào ngày 9 tháng 10 năm
2001 - linh mục Nguyễn Văn Lý cũng bị lãnh án 15 năm tù vì
đã: " vi phạm luật quản chế " và " phá hoại đoàn kết
dân tộc" (Ly was found guilty of violating a probationary order and
the more serious charge of "undermining national unity". "Priest's
15-Year Jail Term A Blow To Reform Efforts." South China Morning Post,
22 October, 2001).
Cùng vấn đề này, trong bản tin
của báo Người Việt, số ra ngày 20 tháng 10 có nhiều
chi tiết thú vị hơn: "Trong một phiên xử kín chỉ có một
buổi, chỉ những nguời có giấy phép tham dự mới được
vào, và kẻ bị lôi ra tòa không có quyền biện hộ, không
có luật sư. Linh mục Nguyễn Văn Lý năm nay 54 tuổi, bị kết
án 15 năm tù về hai tội danh: Không thi hành lệnh quản chế
(2 năm tù) và phá hoại đoàn kết dân tộc (13 năm)".
Bản án 15 năm dành cho những người
dân sơn cước và linh mục Nguyễn Văn Lý (nghe ra) có vẻ hơi
dài, nếu so với những ngày tháng còn lại - có thể đếm
được - của chủ nghĩa cộng sản ở Việt Nam. Trong bản
tin "Về Cuộc Ðấu Tranh Cho Tự Do tôn Giáo Ở Huế" (phát
hành ngày 9 tháng 10 năm 2001), có một tiểu mục mang tựa đề
ngộ nghĩnh như sau: " Bọn cướp ngày đang âm thầm ‘làm
đêm’ tại Thiên An". Khi một chế độ phải sử dụng
quyền tư pháp lẫn hành pháp vào "ban đêm" như thế có nghĩa
là nó sắp phải … chui - đúng như sự dự đoán của dân
gian:
Từ hang Pắc Bó chui ra
Vươn vai một cái rồi ta chui
vào.
Vấn đề hiện tại cần quan tâm,
theo thiển ý, không phải là sự an nguy của đồng bào Thượng
hay của linh mục Nguyễn Văn Lý mà là sự chuẩn bị (tối
thiểu) để xây dựng lại quê hương - sau khi bọn ngợm chui
trở lại vào hang. Chúng ta có quá nhiều tổ chức, quá nhiều
hội đoàn và quá nhiều "lực lượng" (cùng với vô số những
hoạt động không cần thiết) nhưng - dường như - không có
ai lưu tâm đến những việc "tối thiểu" nói trên.
Tưởng Năng Tiến
|