Nguyễn
Hữu Ðang xin lỗi Tuyết Khanh
Lý Kiệt Luân
Lịch sử văn học Việt
Nam mãi mãi còn nhắc tên ông Nguyễn Hữu Ðang, người được
nhà nước “vinh tặng” danh hiệu cầm đầu các chiến sĩ
văn hóa thuộc “Mặt Trận Nhân Văn Giai Phẩm” cùng với
cái án tù khổ sai chung thân. Ông Nguyễn Hữu Ðang vốn dĩ
là con người nổi tiếng trong giới văn hóa ở Hà Nội, nhờ
đó lại càng trở nên nổi tiếng hơn.
Án của ông Nguyễn Hữu Ðang không
khó hiểu. Ông vốn là người lãnh đạo văn hóa một lòng
một dạ đi theo kháng chiến. Sau năm 1955, kháng chiến thắng
lợi, đảng cộng sản vào cầm quyền ở Hà Nội. Ông tham
gia nhóm Nhân Văn Giai Phẩm, bị nhà cầm quyền bức hại.
Không còn con đường sinh sống, ông xuống Hải Phòng định
ở ghé gia đình bà (nhà văn) Thụy An. Công an gài bẫy, cho
người thợ cạo giả dạng hành nghề ngoài cửa bà Thụy
An, rồi làm quen cả nhóm, đoạn “giúp” họ thuê thuyền
vượt tuyến vào Nam, tìm một cuộc sống mới\. Ông Nguyễn
Hữu Ðang và bà Thụy An vốn là những con người của giới
văn hóa, sống ngay thật, đâu có ngờ được sự nham hiểm
lèo lái dối mặt của tổ chức công an? Kết quả, thuyền
vừa ra khơi, ông Nguyễn Hữu Ðang và bà Thụy An bị bắt
gọn. Tố Hữu luận tội ông Nguyễn Hữu Ðang như sau: “Vào
Nam là theo địch, theo địch là theo Mỹ, theo Mỹ là làm việc
cho CIA”.
Tòa án tối cao của nhà nước đã
vội vã căn cứ vào lời bình tội đó, không cần mở phiên
tòa, không cho phép bị can tự bào chữa, kết tội ông Nguyễn
Hữu Ðang là tội gián điệp CIA. Vì gián điệp CIA là bọn
phá hoại, nên ông Ðang là tên phá hoại, lĩnh án khổ sai
chung thân. Chưa hết, nếu Nguyễn Hữu Ðang, người cầm đầu
nhóm Nhân Văn Giai Phẩm bị luận tội là tên phản động
CIA, thì cái công thức liên kết dành cho tất cả những người
tham gia Nhân Văn Giai Phẩm đều là chân rết của bọn phản
động gián điệp CIA, đương nhiên mặc quyền Công An Văn
Hóa nhà nước bắt bớ tù đày những văn nghệ sĩ chân chính
của Hà Nội... (Hôm nay, chỉ cần trả tiền bồi thường
một đô la một năm tù ở cho một người thôi, mà nhà nước
bị vỡ nợ! Ðủ biết bao nhiêu người bị đàn áp, bắt
bớ oan ức trong vụ này.)
Ông Nguyễn Hữu Ðang được thả
ra vào lúc tuổi già, vô dụng. Tưởng ông Nguyễn Hữu Ðang
sắp chết, ông trời oái oăm bắt ông Nguyễn Hữu Ðang phải
sống lâu. Năm nay ngoài tám mươi vẫn khỏe mạnh, có thể
tự kiếm sống cho cái đời già lủi thủi không vợ con. Lại
cũng có thể nhớ đến giai dẳng những câu chuyện về những
con người “một thời vang bóng”!— Sự nghiệp mà “Buồn
quá chẳng có cái gì... vui le Án được!”
Người viết gặp ông Nguyễn Hữu
Ðang vào một ngày chủ nhật ở Hà Nội. Ông Nguyễn Hữu
Ðang trong bộ quần áo nhàu nát, phong phanh không đủ ấm,
đạp chiếc xe cũ kỹ, cọc cạch đang đi đưa thiếp mời
dự cưới cho hạnh phúc của những người khác...
Nhớ năm nào, ông Nguyễn Hữu Ðang
oai phong là thế! Người Hà Nội ngưỡng mộ ông, theo ông
có cả trăm ngàn, lòng yêu nước trào trạt của người Hà
Nội đã không một chút tính toán, lưỡng lự, tình nguyện
dâng hiến hết tính mạng và tài sản của mình, nhờ ông
thay mặt chính phủ nhân dân để thu dụng đánh đuổi thực
dân Pháp. Ngay đến Hồ chí Minh còn phải khiêm tốn nói với
ông Nguyễn Hữu Ðang câu:
- Tình hình lúc này, cả nước trông
mong vào một mình đồng chí.
Trong thâm tâm, người viết nhất
mực kính trọng ông Nguyễn Hữu Ðang, nhưng ngặt vì thời
gian quá ít ỏi trong cuộc gặp ngẫu nhiên có một không hai
trong cuộc đời, vì vậy, sau vài câu nói thăm hỏi hết sức
kính trọng, người viết xin được vào đề, theo những gì
mà người viết được biết, xin được giải tỏa 2 điểm
nghi vấn mang tính chất văn học trong giới văn nghệ sĩ của
Hà Nội thời kỳ đấu kháng chiến. Ông Nguyễn Hữu Ðang
đã vui vẻ chấp nhận, và cũng đồng ý cho phép người viết
ghi âm để làm “bằng” trình làng sau này, nếu cần thiết.
Cuộc họp đầu tiên và lớn nhất
của văn nghệ sĩ Hà Nội, để thống nhất lực lượng chống
thực dân Pháp do ông Nguyễn Hữu Ðang chủ trì bao gồm đủ
mọi thành phần văn hóa, có đủ mặt những nhà văn nghệ
sĩ nổi tiếng nhất, thuộc các đảng phái: Quốc Dân Ðảng,
Cộng sản Ðệ Tam, Cộng sản Ðệ Tứ, thân Nhật, thân Tàu,
thân Pháp, các thành phần tôn giáo khác nhau, v.v... Mục đích
chính của ông Nguyễn Hữu D Dang là kêu gọi lòng yêu nước
của người Việt Nam, đoàn kết lại với nhau, xóa bỏ hận
thù, xóa bỏ mọi chính kiến bất đồng cá nhân, vì đại
cục chống thực dân Pháp, dành sự độc lập cho tổ quốc.
Ông Nguyễn Hữu Ðang đã nhân danh điều đó, hoàn toàn đặt
nền văn hóa của Việt Nam, văn nghệ sĩ Việt Nam dưới sự
chỉ đạo tuyệt đối của đảng Cộng sản.
(Bấy giờ Trường Chinh là người
phụ trách văn hóa cao nhất, nhưng quá lộ mặt, vì ai cũng
rõ Trường Chinh là người của đảng Cộng Sản, khó lòng
thuyết phục được những nhà văn hóa của Hà Nội mà số
đông lại là những người không tán thành cộng sản).
Cuộc họp này được thông qua,
mở ra một khúc quanh mới cho nền văn hóa của Việt Nam trước
tình hình đổi mới (1945), đẩy người nghệ sĩ của Hà Nội
(và sau này của Miền Bắc, của cả nước) vào tình trạng
sáng tác, sinh hoạt văn nghệ, hoàn toàn lệ thuộc vào hệ
tư tưởng độc tôn của mấy người cầm đầu đảng cộng
sản. Có hai người đa phản đối dữ dội ngay từ đầu.
Bà Tuyết Khanh và ông Trương Tửu.
Ông Trương Tửu, một học sĩ văn
học nổi tiếng của Hà Nội đã được trực tiếp gặp ông
Nguyễn Hữu Ðang để phản đối. Ông Trương Tửu cho rằng,
văn hóa văn nghệ phải được quyền tự do, như quyền tự
do yêu nước của mỗi con người vậy. Ông Nguyễn Hữu Ðang
đã thuyết phục ông Trương Tửu bằng lời hứa danh dự:
“Hãy đi theo cách mạng để đánh đổ thực dân Pháp, thắng
lợi rồi, chúng ta muốn có tự do cả nước còn được, nữa
là mảnh đất tự do con con cho địa hạt văn hóa văn nghệ”.
Ông Trương Tửu đã bấm bụng nghe theo.
Bà Tuyết Khanh, kịch nghệ sĩ thủ
vai “Kiều Loan” trong vở kịch thơ cùng tên của Hoàng Cầm,
diễn viên xi-nê nổi tiếng đầu tiên của Việt Nam đã phản
đối ông Nguyễn Hữu Ðang bằng cách yêu cầu cả ban kịch
Ðông Phương lên tiếng trong cuộc họp, (Nhóm này gồm có:
đạo diễn Hoàng Tích Linh, nhà thơ Hoàng Cầm, nhà văn Kim
Lân,v.v...) Mọi người nể ông Nguyễn Hữu Ðang, không ai dám
lên tiếng, bà Tuyết Khanh bực bô.i to tiếng mắng cho mọi
người một trận tàn tệ rồi xách va ly bỏ đi thẳng... Ông
Nguyễn Hữu Ðang cho rằng bà Tuyết Khanh là người phản bội.
Quan điểm của ông Trương Tửu
và bà Tuyết Khanh giống nhau, muốn đòi tự do cho văn nghệ,
nhưng thái độ, hành động biểu hiện lại khác nhau, dẫn
tới con đường đi ngược chiều, vậy ai đúng? Ai sai? Ai mê?
Ai tỉnh? Ông Nguyễn Hữu Ðang là chủ trì cuộc họp văn hóa
Việt Nam cứu quốc đầu tiên, cũng là người trực tiếp
tác động tới hai người Ông Trương Tửu và Bà Tuyết Khanh,
vậy thì sau 50 năm, nhìn vào toàn diện xã hội Việt Nam trên
phạm vi cả nước đã được độc lập, liệu đã đủ để
ông Nguyễn Hữu Ðang nhìn lại vấn đề cũ, rút ra một kết
luận nào đó cho sự kiện trên chăng?
Người viết thưa với ông Nguyễn
Hữu Ðang:
- Thưa ông Nguyễn Hữu Ðang, tôi
rất kính trọng ông, tôi vẫn hằng coi ông là người anh hùng
trên mặt trận văn hóa, tôi vẫn coi ông là người anh hùng
của thời đại! Nhưng tôi xin phép ông để được tò mò
cho biết, tính chất anh hùng của ông đối với chuyện cũ
như thế nào?
Ông Nguyễn Hữu Ðang nói:
- Tôi sẵn sàng trả lời câu hỏi
của anh. Tôi cũng rất vui, các anh Việt Kiều ở nước ngoài
trở về, còn có lòng quan tâm đến những vấn đề phôi thai
của nền văn hóa Việt Nam hôm nay.
- Người xưa có câu: “Muốn biết
anh ta là người thế nào, hãy cho anh ta một chút quyền lực...”
Tôi xin được học lỏm người xưa, giả dụ tôi được phép...
cho ông một quyền lực, một quyền lực thật lớn, làm...
Chủ tịch nước Việt Nam chẳng hạn, thì ông sẽ hành xử
với chính ông như thế nào?
- Anh muốn đề đạt nguyện vọng
gì?
- Thưa... Tôi muốn được đưa ông
ra tòa! Tôi mời ông ra đứng trước vành móng ngựa để tôi
được... tố giác ông hai tội lỗi. Một, ông chịu trách
nhiệm như thế nào đối với ông Trương Tửu, vì nghe lời
ông, theo kháng chiến 9 năm đằng đẵng, sau này trở về Hà
Nội đã bị người cùng trận tuyến bỏ tù chỉ vì xin tự
do cho văn nghệ? Ông Trương Tửu bỏ bút, Hà nội mất di một
nhân tài. Hai là...
- Ðể tôi trả lời luôn... Tôi
sẵn sàng đứng ra trước vành móng ngựa, nhận lấy sự truy
tố mọi tội lỗi của mình trước nhân dân. Riêng với ông
Trương Tửu, tôi đã giữ đúng lời hứa với ông Trương
Tửu. Ngay sau ngày Hà Nội trở về tay người Việt Nam, tôi
đã đứng ra đề nghị nhà nước trả lại tự do cho văn
nghệ. Yêu cầu này do Trương Tửu đề xuất ngay từ hồi
đầu kháng chiến, tôi đã không quên. Cái giá tôi phải trả:
Sau khi đi gặp những người lãnh đạo đảng, tôi bị đẩy
vào tội chống đảng với cái án tù khổ sai chung thân, tôi
tưởng nỗi đau khổ của tôi, môi người đều nhìn thấy
rõ ràng, có thể minh chứng cho tôi một điều: Lương tâm
tôi rất trong sạch trong vấn đề này.
- Thưa vâng! Vậy xin cáo buộc ông
cái tội thứ hai: Bấy giờ, bà Tuyết Khanh yêu cầu văn nghệ
phải được tự do, bà đấu tranh bằng cách cãi cọ với
những người cùng nhóm, yêu cầu họ đứng ra phản đối
ông. Bà đã lớn tiếng nói những câu chỉ vào cả đám mấy
chục các nhà văn, nhà thơ, sử học, luật học, họa sĩ,
nhạc sĩ, rằng: “Ông Nguyễn Hữu Ðang nói thế mà các anh
không một ai dám đứng lên phản đối? Các anh không xứng
đáng lá văn nghệ sĩ, tôi không thể uổng cái đời của
tôi đi theo các anh được”. Căng thẳng như vậy, rồi bà
Tuyết Khanh xách va li bỏ đi thẳng... Ý kiến của bà Tuyết
Khanh quá lẻ loi, không được sự ủng hộ của nhiều người,
ông gọi bà Tuyết Khanh là phản bội, bây giờ ông nghĩ sao
về chuyện đó? Chắc ông đồng ý với tôi một điều nhỏ:
Người nghệ nhân như bà Tuyết Khanh phải rời bỏ đời nghệ
sĩ là chuyện rất đau khổ...
Không một chút lưỡng lự, ông
Nguyễn Hữu Ðang nói rành rọt:
- Bà ấy đúng. Tôi nhờ anh ra nước
ngoài gặp bà, cho tôi được gửi một lời xin lỗi. Tôi đã
sai hoàn toàn!
Ngập ngừng giây phút, ông Nguyễn
Hữu Ðang hạ thấp giọng bổ xung, với một vẻ không mấy
được vui:
- Nếu bấy giờ, mọi người đều
sáng suốt như bà Tuyết Khanh, Hà Nội ta đâu có bị xéo nát
hàng nửa thế kỷ nay, cho đến tận bây giờ... Thật là buồn,
bao nhiều sĩ phu không bằng trí của một người đàn bà!
- Ông có muốn nhắn thêm bà Tuyết
Khanh điều gì khác chăng?
Ông Nguyễn Hữu Ðang nói chầm chậm,
như đang rút ra một kết luận từ bài học sâu sắc nhất
của mình, được đúc kết lại sau 50 năm trời lăn lộn với
cuộc đời đủ mọi mặt quang vinh, tủi nhục, cay đắng,
lẫn với những kỷ niệm ngọt ngùi:
- Tôi rất muốn gặp bà để được
nói một lời xin lỗi, tôi đã phản bội bà. Tôi xin được
bà tha thứ cho sai lầm của tôi. Bà đòi hỏi tự do cho văn
nghệ là điều đúng hoàn toàn. Ðó là quyền lợi của bà
Tuyết Khanh, đó cũng là quyền lợi chính đáng của toàn thể
giới văn nghệ sĩ Việt Nam! Văn nghệ tự do là lương thực
nuôi sống giòng văn hóa của dân tộc trong tất cả mọi hoàn
cảnh.
Người viết vô cùng khâm phục
sự phản ứng nhanh nhậy, đối đáp vừa sắc bén lại vừa
“có gân có cốt” của ông Nguyên Hữu Ðang. Cứ suy từ
điểm này mà ra, ông Ðang nay đã ngoài tám mươi còn “gang
thép” như vậy, ai có thể bì với ông hồi trước? Quả
là danh của ông Ðang bất hư truyền! Người viết chỉ còn
biết chắp hai tay bái phục. Hy vọng rằng, bà Tuyết Khanh
được một lời nói chân thật của ông Nguyễn Hữu Ðang,
sẽ dịu cả tấm lòng.
Sau vài phút im lặng, người viết
vô tình buột miệng nói:
- Ông có nghĩ là chúng tôi sẽ mời
bà Tuyết Khanh về nước để gặp ông chẳng hạn? Ông sẽ
nói gì thêm với bà ta? Ông sẽ mời bà Tuyết Khanh tới nhà
ông chơi và đãi bà Tuyết Khanh một bữa cơm thân mật chứ?
Ông Nguyễn Hữu Ðang đã cúi đầu, thầm lặng, đau khổ rất
lâu không trả lời được câu hỏi rất vô tình, rất là
bình thường trên của người viết...
Người viết chợt hối hận vì
câu hỏi này đã động chạm đến một thực tế vô cùng
xót xa: Ông Nguyễn Hữu Ðang, sau mấy chục năm tham gia cách
mạng, son sắc một lòng phục vụ văn hóa của tổ quốc,
Kháng Chiến thành công, chưa được hưởng ngày vui thì bị
gieo cho cái án tù khổ sai chung thân! Nhân dịp nhà nước đổi
mới, được giảm xá ra tù, ông bị trục xuất ra khỏi Hà
Nội, bị quản thúc tại quê Thái Bình, bi. theo dõi gắt gao
và bị sự a dua theo thời của đám người vô học ngược
đãi. (Có tin nói, ông tự ý về Hà Nội chơi là phạm pháp,
có thể bị bắt vào tù bất cứ lúc nào, thân ông như con
ếch nằm trong hom giỏ. Nhưng nhà nước “linh động”, mắt
nhắm mắt mở thương hại ông, họ đã tạm thời bỏ qua
cho ông, trong giai đoạn này là như vậy.) Và nhìn lại cả
một đời của ông Nguyễn Hữu Ðang thì, ông Ðang chưa hề
có nổi một ngày rảnh rang nghĩ đến việc đắp đổi cho
cuộc đời riêng của mình. Sống trên 80 tuổi đời, không
vợ, không con, không thân thích, (có thể có thân thích, nhưng
họ sợ liên lụy chăng?) không nguồn thu nhập, phải lang thang
cay cực kiếm sống bên những đóng rác phế thải, lay lứt
sống qua ngày, rất khổ nhục...
Nếu bà Tuyết Khanh trở về thật,
liệu bà tìm ông Nguyễn Hữu Ðang ở đâu đây? Liệu ông
Ðang sẽ mời bà ăn bữa cơm với những món gì ? Liệu bà
Tuyết Khanh có hiểu được chí lớn của người anh hùng sau
tấm áo rách, trên khuôn mặt giáng đọa phong trần của ông
Nguyễn Hữu Ðang?
Ðồng thời, người viết cũng hối
hận vô cùng, đã viết những giòng bút ký văn học vô văn
học nhất trong lịch sử văn học của Việt Nam hiện đại.
Xin quí bạn đọc và một số anh
chị văn nghệ sĩ, hãy thứ lỗi cho người viết, chỉ vì
sự tò mò muốn làm sáng tỏ một vấn đề nho nhỏ trong quá
khứ, đã vô tình đưa một anh hùng của dân tộc trên mặt
trận văn hóa ra trước vành móng ngựa ảo tưởng với những
giả thiết, nhưng lại rất thực với ước vọng trong tâm
hồn mỗi người Việt Nam yêu mến mảnh đất văn chương
của đất nước mình! Pháp luật bất vị thân, như Nguyễn
Hữu Ðang, dù làm chủ tịch nước vẫn vui vẻ chấp nhận
việc mình phải đem ra xét xử như mọi người thường dân,
công bằng, tỏ ra sẵn sàng và đầy lòng quân tử, nếu người
dân cảm thấy ông là người làm hại nền văn hóa dân tộc.
Thời đại dân chủ Muôn Năm!
San Francisco 1994
Lý Kiệt Luân |