Hồi
Ký - Yểm Trợ Trận Chiến Hoàng Sa
Nguyễn Văn Sáng
Ngày 17 tháng 4 năm 1974,
chiến hạm Vĩnh Long HQ-802 (LST) của chúng tôi bỗng sôi động
hẳn lên với lệnh rời vùng trách nhiệm Trường Sa để tiến
về quần đảo Hoàng Sa. Có tin đồn Trung Cộng sắp tấn công
tấn chiếm quần đảo Hoàng Sa, và Hải Ðội III Ðặc Nhiệm
trực thuộc Hạm Ðội chuẩn bị nghênh chiến. Chiến hạm
chúng tôi được điều động đi yểm trợ tiếp vận vì đã
được thực tập trong lực lượng đặc nhiệm Hải Ðội
III năm 1973, vừa là 1 tàu với nhiều máy móc kỹ thuật. Phản
ảnh sự sôi động của tình hình bây giờ, người ta còn
nghe mọi thủy thủ trên tàu trong câu chuyện thường nhật
lại nói chêm thêm dăm ba câu tiếng tàu vào các câu đùa cợt
trong suốt hải trình ra vùng Hoàng Sa. Ðời quân đội là thế,
thằm chút khôi hài trong cái cực nhọc để tìm chút vui tươi.
Cá nhân tôi, vừa được đi du tập qua các quốc gia Á Châu
trong vùng trách nhiệm của Ðệ Thất Hạm Ðội Hoa Kỳ về
lại Hạm Ðội VN, nhận thấy quá rõ ràng thái độ mới của
chính trường Hoa Kỳ và sự bấp bênh của chính quyền Nixon,
lòng tôi âu lo về sự xuất hiện của loài cá mập này càng
làm gia tăng gánh nặng cho HQVN. Như vậy, thật bất ngờ, trận
hải chiến Hoàng Sa sắp thành sự thật.
Nhiệm vụ của Hải Ðội đặc
nhiệm được thành lập từ năm 1973 nhằm đối phó với vấn
đề đặt quân trú phòng trên lãnh hải Hoàng Sa và Trường
Sa, song song với việc thăm dò tài nguyên thiên nhiên dầu hỏa
thuộc về chủ quyền VN. Hải Ðội đặc nhiệm được chỉ
huy bởi HQ Ðại Tá Hà Văn Ngạc (Khóa 5), cũng là Chỉ Huy
Trưởng Hải Ðội 3 (Hải Ðội Tuần Dương), thuộc BTL Hạm
Ðội. Thành phần của Hải Ðội đặc nhiệm cùng thao dượt
mùa hè 1973 gồm có: CXH HQ-802 (Hạm Trưởng HQ Trung Tá Vũ Quốc
Công) là soái hạm, CXH HQ-801 (có chở theo các Sinh Viên Sĩ
Quan thuộc Trung Tâm Huấn Luyện HQ Nha Trang), Khu Trục Hạm
HQ-4 (DER) và 3 Tuần Dương Hạm (WHEC). Ngoài ra còn được tăng
phái 1 số hạm trưởng thâm niên để thực tập các công
tác tiếp vận quy mô ngoài khơi.
Trước đó khoảng 3 tháng, bỗng
dưng Bắc Kinh lên tiếng tuyên bố chủ quyền hai quần đảo
Hoàng Sa và Trường Sa mà họ gọi là Tây Sa và Nam Sa. Ngoại
trưởng VNCH ông Vũ Văn Bắc liền lên tiếng bác bỏ và cực
lực lên án ý đồ xâm lăng này của Trung Cộng. Ngày 16-1-1974
Trung Cộng mang 2 chiến hạm số 402 và 407 cùng nhiều ngư thuyền
vũ trang đổ bộ lên đảo Cam Tuyền, một đảo thuộc quần
đảo Hoàng Sa. Ngày 17-1-1974, Khu Trục Hạm HQ-4 đến Hoàng
Sa gây áp lực buộc lức lượng Trung Cộng rút khỏi 2 đảo
Cam Tuyền và Vĩnh Lạc. Tuy nhiên, chiến hạm của Trung Cộng
vẫn lảng vảng trong vùng. Chiều lại, tin báo cáo cho biết
có thêm 2 chiến hạm săn tàu ngầm loại Kronstad của Trung
Cộng được tăng cường. Nhận thấy tình hình nghiêm trọng,
Bộ Tư Lệnh HQ Vùng 1 Duyên Hải ban hành lệnh hành quân Hoàng
Sa 1 nhằm chiếm lại các đảo Cam Tuyền, Quang Hòa, Duy Mộng
và Vĩnh Lạc. Ðồng thời, tăng cường thêm Tuần Duyên Hạm
HQ-5 (Cruiser) và Hộ Tống Hạm HQ-10 (Escort) vào vùng chiến
cùng với Khu Trục Hạm HQ-4 (Destroyer) và Tuần Duyên Hạm HQ-16
(Cruiser). Tăng cường thêm có Toán Hải Kích SEAL điều động
bởi HQ Ðại Úy Nguyễn Minh Cảnh (Khóa 20), và toán Biệt Hải
điều động bởi HQ Trung Úy Lê Văn Dũng (Khóa 20), 1 Trung Ðội
Ðịa Phương Quân đang trú phòng tại đảo chính, đảo Hoàng
Sa, và 1 phái đoàn công binh của Quân Ðoàn 1 (do Thiếu Tá
Hồng chỉ huy) tăng viện để xây cất một phi đạo trên
đảo Hoàng Sa. Lực lượng HQ Trung Cộng có 11 chiến hạm và
ghe thuyền (gồm các tàu Khinh Tốc Ðỉnh Komar với hỏa tiễn
hải-hải, Vớt Mìn, Trục Lôi Hạm và Hộ Tống Hạm), tổng
số binh sĩ Trung Cộng hiện diện không rõ.
Chiến hạm chúng tôi, HQ-802, hai
máy tiến full vận chuyển với tốc độ nhanh đến vùng 1
Duyên Hải ngày 18-1-1974 để nhận lệnh. Trên đường đi Hạm
Trưởng HQ Trung Tá Vũ Quốc Công ra lệnh hạm phó, Thiếu Tá
Thái, chỉ huy bắn thử các trọng pháo để thao dượt tác
xạ. Mỗi phát đại bác bắn đi, tàu chúng tôi rung chuyển
khắp thân của khối sắt nỗi, hầu hết thủy thủ đoàn
đều lên boong tàu lúc thao dượt tác xạ. Chúng tôi chỉ biết
HQ-5 đã tiến ra Hoàng Sa với toán SEAL, HQ-4 mang theo toán Biệt
Hải, và HQ-16 đang có mặt ngoài khơi Hoàng Sa. Dĩ nhiên là
mọi thủy thủ đều quan tâm đến những diễn tiến đầy
kinh ngạc này. Ðang bận đương đầu với chiến cuộc với
CSVN mà HQVN tham dự bằng yểm trợ hỏa pháo từ mặt biển,
nay nghe tin HQ Trung Cộng sử dụng chiến hạm với tốc độ
nhanh trang bị hỏa tiễn vượt trội hơn hỏa lực HQVN, ai
cũng lo ngại về sự bất cân bằng của trận hải chiến.
Trước đó khoảng 1 năm, CXH Vĩnh Long HQ-802 được lệnh đi
thao dượt tập đội tại ngoài khơi Trường Sa, theo các tin
tức là 2 quần đảo Trường và Hoàng Sa có thể có các mỏ
dầu quan trọng. Từ đó chúng tôi rời đất liền với những
công tác dài hạn kéo dài vài ba tháng lênh đênh chỉ thấy
những nước và sóng biển, thèm khát mặt đất, cây cối,
nhà cửa và những tà áo dài. Hải đảo Trường Sa buổi chiều
các hải âu bay về hòn đảo nhỏ với số lượng đông đảo
làm đen cả bầu trời và tiếng kêu chíu chít nhộn nhịp
của bầy chim có thể nói kinh khủng như phim “Birds” của
vua kinh dị Hitchkok. Ai muốn bắt bao nhiêu chim và lấy bao nhiêu
trứng chim hải âu này đều được cả. Chỉ cần lấy xoong,
giỏ ra mà xúc bắt vì chúng nhiều vô số. Các sinh vật dưới
biển nhiều con thật lạ lùng, các anh Ðịa Phương Quân ăn
phải cá biển độc bị sưng phù và nhiễm bệnh nhiều đến
nỗi chúng tôi phải chở thêm y sĩ ra trị bệnh. Có buổi
chiều tàu bỏ neo, tôi đứng gần anh hạ sĩ Ðương đang thả
mồi câu cá. Mồi nhấp nhấp rung dưới nước, hạ sĩ Ðương
giật lên 1 con cá khá lớn. Anh vừa kéo cá lên khỏi mặt
nước khoảng 1 mét, bỗng từ dưới nước nổi lên 1 con cá
mập phóng ngang qua táp mất con cá của hạ sĩ Ðương, cắn
đứt luôn cả dây câu, và biến vào lòng biển. Mọi người
chúng tôi đều nhìn nhau kêu “Ồ” một tiếng. Từ hôm ấy,
chúng tôi không rủ nhau nhảy xuống biển vùng ấy để bơi
lội khi trời nóng bức, điều mà chúng tôi vẫn thường làm
mấy hôm trước. Cả hai vùng biển Trường và Hoàng Sa đều
nổi tiếng là có nhiều đá ngầm tức là các đỉnh núi của
những núi chìm với chân núi sâu một hai ngàn thước, ví
như các bãi chông dễ thọc lũng các tàu bè. Các tàu khi mắc
đá ngầm bị bể nát cả thân, chỉ nỗi lềnh bềnh phần
trên trở thành xác khô phơi thân cùng sương gió. Ngày còn
phục vụ trên HQ-800 tàu chúng tôi cũng đã trợ giúp kéo tàu
Trường Xuân của Vishipcoline khi tàu này bị mắc cạn ở
Trường Sa. Có trải qua cái khổ
tâm đó thì mới hiểu cái kinh dị của hai vùng biển này.
Sáng sớm ngày 19-1-74, trong khi tàu
chúng tôi được lệnh bỏ neo ngoài khơi, quá Ðà Nẵng ngang
hòn Tri Tôn, Hạm trưởng Công ra lệnh 2 toán đặc biệt trang
bị vũ khí và áo phao có cả 2 binh sĩ người nhái trực thuộc
HQ-802 hạ xuồng chuẩn bị ứng chiến. Tuy nhiên, lệnh từ
Bộ Tư Lệnh Vùng 1 vẫn giữ chúng tôi trong tình trạng chờ
để yểm trợ. Cùng lúc ấy, tại quần đảo Hoàng Sa, toán
Hải Kích SEAL (Người Nhái) của HQVN được lênh đổ quân
lên đảo Quang Hòa do Trung Cộng chiếm cứ. Quân Trung Cộng
nổ súng khiến cho 2 người nhái VN chết (Hạ Sĩ Long “sandwich”,
và HQ Trung Úy Ðơn). Toán Hải Kích rút về chiến hạm HQ-5
lúc 9:30 sáng. Trận hải chiến ngay sau đó bắt đầu lúc 10:00
sáng. Tôi được biết chiến hạm 2 phía dàn hình đối mặt,
HQ Việt Nam ở vòng ngoài tiến về hướng Ðông Nam vào, Trung
Cộng vây quanh đảo Quang Hòa, hướng về phía Ðông Bắc nghênh
chiến. Sĩ quan chỉ huy chiến thuật (HQ Ðại Tá Ngạc) ra lịnh
khai hỏa, tác xạ trực tiếp vào tàu địch. HQ Trung Cộng
phản công. Trận hải chiến diễn ra với tổn thất hai bên
như sau:
- VNCH: HQ-10 bị chìm tại trận.
HQ-16 bị hư hại nặng, (phòng máy bị trúng đạn nhưng còn
hải hành được). HQ-5 và HQ-4 bị hư hại nhẹ. Gần 50 binh
sĩ bị tử thương, kể cả hạm trưởng HQ Thiếu Tá Ngụy
Văn Thà của HQ-10 cùng chết theo tàu.
- Trung Cộng: Chiếc Kronstad 271 (soái
hạm ) bị chìm. Ba chiến hạm tham chiến còn lại bi hư hại
nặng và trung bình. Con số tử vong và bị thương không rõ.
Chúng tôi nóng lòng theo dõi các
diễn tiến của trận hải chiến và rất đau lòng trước
cái chết của một số đàn anh và các chiến hữu mà chúng
tôi đã gặp từ Hải Ðội 3 Duyên Phòng (Vũng Tàu). . . Một
lần nữa cái đau xót xưa lại trở về, kẻ thù Phương Bắc
lại dày xéo mãnh giang sơn mà cha ông chúng ta đã lập nên.
Sau trận Hoàng Sa, Trung Cộng lập tức huy động một lực
lượng hùng hậu kết hợp Hải-Lục-Không Quân với gồm cả
42 chiến hạm và 2 tiềm thủy đĩnh tấn công đổ bộ bao
vây tấn chiếm đảo chánh Hoàng Sa và các đảo kế cận,
bắt giữ tất cả binh sĩ VN trên các đảo giải về Trung
Cộng.
Sáng ngày 20-1-74, hai chiến hạm
HQ-4 và HQ-5 về lại Ðà Nẵng cập bến an toàn gặp lại HQ-16
đã về đó trước, tất cả các chiến hạm đều bị trúng
đạn. Chiến hạm chúng tôi sau đó được lệnh trở về Vũng
Tàu. Sau này khi tàu về đến Vũng Tàu, tôi thấp thỏm mong
tin về các bạn SQ cùng khóa tham dự trong trận đánh đó là
HQ Ðại Úy Nguyễn Minh Cảnh (Người Nhái) và nhất là HQ Trung
Úy Lê Văn Dũng (Biệt Hải) bị HQ Trung Cộng tiến chiếm đảo
Hoàng Sa bắt mang về Trung Cộng, cùng với các Ðịa Phương
Quân và toán Công Binh. Khi thoáng thấy HQ-471 do HQ Ð/Úy Hoàng
Thế Dân (Khóa 20) làm Hạm Phó lù lù xuất hiện về lại
cửa biển Vũng Tàu từ vùng chiến Hoàng Sa, chúng tôi đã
lên máy truyền tin và vì quá mong đợi tin an nguy lẫn nhau
đã liên lạc trực tiếp bằng bạch văn về tin tức của
trận hải chiến, bất chấp các lệnh mã hóa truyền tin.
Trong hải sử cận đại mà các
cuộc hải chiến xảy ra rất hiếm hoi, biến cố Hoàng Sa là
trận hải chiến đã hâm nóng lại mối thù sâu xa với kẻ
thù Phương Bắc, mà liên tục qua nhiều thế kỷ đã tìm cách
xâm chiếm và xâm phạm chủ quyền nước Việt Nam, như một
anh láng giềng ngoan cố tệ hại nhất. Trận hải chiến Hoàng
Sa đã để lại tâm khảm tôi một số ưu tư dằn vặt mà
qua thời gian tôi vẫn không thể nào khuây. Chúng ta không thể
nào quên được ý đồ xâm chiếm của kẻ thù Phương Bắc.
Kém may mắn thay, đi kèm với hành động xâm lăng ấy là một
thái độ trở cờ của chính trường HK, hậu quả của lỗi
lầm về chánh trị của Tổng Thống Nixon trong vụ Watergate.
Nước VN đã bị cô lập và bị từ khước các chọn lựa
bằng giải pháp ngoại giao, để rồi phải chọn hình thức
hi sinh, chiến đấu trong vô vọng, liều chết để bảo tồn
danh dự trước kẻ thù mạnh hơn mình về quân sự. Tuy nhiên
có lẽ niềm đau day dứt nhất vẫn là cái chết đáng thương
của các chiến sĩ Hải Kích kiêu hùng mà quân chủng Hải
Quân đã phải tốn bao nhiêu công sức để đào tạo. Họ
được lệnh đổ bộ lên đảo trước các mũi súng địch
đang gờm chờ sẵn trong hàng phòng thủ, mà không hề được
hải pháo dọn bãi yểm trợ. Rồi nghĩ lại hoàn cảnh HQ-10
trong tình trạng bán khiển dụng (tàu có 2 máy chánh nhưng
một đã bị hư), mà vẫn được lệnh tham chiến để rồi
bị trúng đạn chìm vào lòng biển cả. Người lính VN đã
phải trực diện với bao phi lý của thời cuộc như thế chỉ
để nối tiếp các thế hệ đàn anh viết lên những trang
sử đỏ thẳm bằng máu của chính họ. Xin đốt một nén
hương lòng cho các anh hùng Hoàng Sa và mượn lời thơ của
Nguyệt Trinh để ghi khắc công trạng ấy và cầu mong cái
chết của họ không trở thành vô nghĩa:
Sóng biển chiều nay cuồn cuộn
quá
Còn đây uy dũng pháo Hoàng Sa
Vành khăn tang trắng đầu con
trẻ
Kinh buồn vĩnh biệt tiếng cười
cha
Nguyễn Văn Sáng
|