Nhân
Ngày Cựu Chiến Binh Quân Lực Mỹ 11 tháng 11
Sống
lại với NGƯỜI LÍNH
1, Napoléon
Chiếc mũ vàng hoàng đế
Khối nặng đến bao nhiêu
Giờ tóc xanh xám bạc
Ðời cuối lạnh cô liêu.
Thân căm lặng đảo vắng
Vây quanh ngàn sóng xô
Tưởng sa trường vọng lại
Muôn quân gào thất thanh.
Nào đêm tình vương giả
Xiêm áo đượm sắc hoa
Mắt xanh trầm ánh nếân
Nay mờ nhòa khơi xa.
2, Quân binh thế giới
đại chiến lần Hai
Em ơi, khi thức giấc
Hãy nhớ,
Sáng hôm nay…
Dăm phút ngắn chóng vánh
Ngàn trai trẻ nát thân (*)
(*) Lời Winston Churchill nói với
Bà Clementine buổi sáng 6 Tháng 6, 1944.
Nửa thế kỷ dần qua
Vẫn nghe ra tiếng thét
Người Lính giữa vũng lửa
Vịnh biển liền thây trôi.
Ôi phút giây kinh hãi
Chuỗi mìn giây nổ bùng
Thịt xương tung vươn vãi
Nước quánh lườm máu tươi.
Chiến địa chợt lắng xuống
Tiếng kèn đồng chiêu hồn
Ðội biệt động bật khóc
Chôn gã bạn mất đầu.
Binh lửa rồi cũng hết
Kẻ sống sót trở về
Giữa lặng thinh tê buốt
Giọt nước mắt muộn rơi…
3, Người Lính ở
miền Nam nước Việt
Súng, đạn, chập ba-lô
Chụp xuống hơn sức nặng
Nhẩy trực thăng gào khấp
Bãi ruộng dày chông giăng.
Anh đứng dẹp biểu tình
Anh chống phe đão chính
Trần trụi giữa đạn khói
Ðá ào ào ném nhanh.
Nuốt vội miếng cơm sấy
Từ vực khổ điêu linh
Góc đồn nhỏ hẻo lánh
Ôm vợ chờ giờ sinh.
Thật với sức
"nên Thánh"
Anh chiếm lại Cổ Thành
Ðánh giải vây An Lộc
Phá đả viện Kontum.
Ðóng quân đêm chỗ lạ
Trên chiếc võng cơ hàn
Dụi điếu thuốc cháy dỡ
Chợt nhớ đời tân toan…
Buổi cuối cùng thống nhục
Lề đường trước nghĩa trang (*)
Cởi giây chạc đeo đạn
Bật khóc với Sàigòn!!
(*) Ðường Phan Thanh Giản,
Nghĩa Trang Mạc Ðĩnh Chi.
GI coming home!!
Tung vòng hoa ngũ sắc
Người Lính đi về đâu
Chập chùng mầu cờ đỏ…
Phan Nguyễn Tường Như,
sau Tám năm ở Mỹ.