Ðêm
ở Mỹ,
Nhìn
ảnh lụt ở quê nhà
Cơn ác lụt hằng mỗi năm trở
lại
Chập oan khổ tầng tầng cao lên
mãi
Lão bà ôm sắp ngữa chiếc thúng
con
Lũ chó lạnh đứng tròng tru rú
thảm
Tóc già trắng đục giòng sông.
Ðâu phố cũ ngày xưa vui bằng hữu
Nhịp cầu lộng tiếng chuông reo
xe đạp
Vành nón nghiêng che khuất chớp
hàng mi
Hoa phượng đẫm lề đường im
đỏ rực
Chìm xuống nước…
Nước mênh mông bằng bặt
Nước ngùn ngụt cuốn chân cầu
gãy sụp
Tiếng ai kêu…
Ai kêu cứu vọng vang
Nhà rã mái, cột xiêu trốc chênh
chếch
Bàn tay rũ liệt buông xuôi.
Nước… ào ào tuôn đỗ
Nước… cuồng cuộn trôi phăng
Ðau thương ơi… Trừng mắt sững
gào trời
Quanh giòng chảy thây lềnh kênh
tăm tắp
Cửa Thượng Tứ, chợ Ðông Ba
xoá ngập
Lối Ðập Ðá, cầu Thanh Long sụp
lấp
Vài Trường Tiền, ngỏ Gia Hội,
Bãi Dâu
Xuôi nước rút lắt leo nóc nhà
thờ Cồn Hến
Mui đò xao xác rách tơi
Ai cứu … ôi…
Ai hỡi… Cứu giùm tôi!!
Tôi ở quá nơi xa
Tưởng cảnh lầm than dầm thân
thoi thóp
Ngực nghẹn thắt nhói sắc đau
im lặng
Thừa tay chân,
Hụt hơi thở,
Cứng nhịp tim
Thấy nên tội từ no lành, ấm,
đủ
Nặng hối lỗi mỗi ngày qua yên
tĩnh
Khi Huế chìm trôi
Nha Trang, Ðà Nẵng…
Toàn Miền Trung cùng khổ nạn
Hỡi trời !!
Những ngày cuối cùng của thế
kỷ kinh hoàng nầy
phan nhật nam,
12, 1999.