Cờ bay! Cờ bay!
Giữa vũng lửa
Trầm trầm quân, dân nước mắt
ứa
Một bận Cờ bay Vàng thành xưa
Bao phần máu xương Người Lính
đổ...
Cờ Vàng Ba Sọc Ðỏ là chung
của tất cả Chúng Ta - Dân tộc nơi Phương Nam nghiệp khổ
đau nhưng siêu việt.
Cờ Vàng Ba Sọc đỏ là mối biễu
tượng thuần thành, chính thống nhất- Bởi Cờ đã dựng
lên uy nghi suốt giải quê hương từ Aûi Nam Quan, miền núi
cực bắc Ðồng Ðăng, Cao Bằng, Lạng Sơn, đến Mũi Cà Mâu,
vùng đầm lầy Quản Long, An Xuyên, cuối nguồn Cửu Long, Sông
Cái.
Dẫu Cờ mất đi quyền hiện diện
chính trị.
Nhưng Cờ vẫn linh thiêng vĩnh hằng
tồn tại nơi trái tim và hơi thở chúng ta.
Cờ bay không ngừng như máu chảy
tự thân.
Lá Cờ Vàng - Tổ Quốc Việt
Nam là Một.
Cờ không chỉ giới hạn là đại
diện của riêng những chế độ cầm quyền, Quốc Gia Việt
Nam hay hai nền Cộng Hòa. Cờ chuyển giòng đấu tranh xuyên
suốt lịch sử từ những lần vị quốc vong thân sáng ngời
trung liệt của Hoàng Diệu; Nguyễn Tri Phương; Trương Công
Ðịnh, liệt sĩ Vàm Láng, Gò Công; Nguyễn Trung Trực với
chiến công vang động giòng Vàm Cỏ, Long An: "Hỏa hồng
Nhật Tảo oanh thiên địa. Kiếm bạc Kiên Giang khốc quỷ
thần"
cho đến lần Cờ lên trên Kỳ Ðài Cố Ðô Huế,
sáng Mùa Xuân Mậu Thân, 24 tháng Hai, 1968..
Quân dân ta nên một lần bật
khóc
Khi lá Cờ Vàng Ba Sọc
Lừng lững lên cao
Giữa mờ sương xứ Huế sáng
Xuân nào!!
Cờ báo hiệu tiên tri dũng liệt
trong lời hô của mười ba Liệt Sĩ Quốc Dân Ðảng "Việt
Nam Ðộc Lập Muôn Năm", nơi Yên Bái, sáng sông núi gờn
gợn đau thắt, 17 tháng 6, 1930, không khác lần "Việt Nam
Cộng Hòa Muôn Năm" của trung đội lính Nhảy Dù do Thiếu
Uùy Huỳnh Văn Thái chỉ huy, cùng chọn lần quyết tử báo
đền ân nghĩa quê hương, buổi sáng 30 tháng Tư, 1975 ở bùng
binh Ngã Sáu, Chợ Lớn.
Cờ bay hiện thực sức chiến đầu
thần kỳ của Quân Lực Miền Nam trong những ngày Hè oanh liệt
1972, khi Trung Tướng Ngô Quang Trưởng bắt đầu xử dụng
kế hoạch Lôi Phong trong chiến dịch tái chiếm Quảng Trị
với mục tiêu cuối cùng - Cổ Thành Ðinh Công Tráng, khối
gạch nung mỗi cạnh dài 500 thước, với năm thước cao và
bề dày. Tám tiểu đoàn của hai Lữ Ðoàn 147, và 369 Thủy
Quân Lục Chiến sau khi thay thế lực lượng nhảy dù kể từ
ngày 27, tháng 7, trong 48 ngày đêm liên tục đã chiến đấu
qua từng tấc, từng phân vuông của mục tiêu chiến trận.
Dưới hàng rào dày của B52 trãi thảm đối với những mục
tiêu xa (những vị trí pháo, và hỏa tiễn bên kia bờ Thạch
Hãn, sông Ðồng Hà, sông Bến Hải); dàn hải pháo của Hạm
Ðội 7 Hoa Kỳ ngoài khơi liên tục lập một màn lưới lửa
bao quanh cổ thành. Và cổ thành, khối đá rêu phong kia được
dành riêng cho một Tiểu Ðoàn Pháo 175 ly cơ động điện tử
đóng ở Phong Ðiền; 12 khẩu 155 ly, và 54 khẩu 105 ly cơ hữu
của Sư Ðoàn Thủy Quân Lục Chiến. Trong 48 giờ không giây
phút ngưng nghỉ vây quanh vũng lửa- Người Lính Thủy Quân
Lục Chiến Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa giữa cảnh chết,
vượt sự chết - Tiến lên. Chữ nghĩa đã là vô nghĩa trước
lần quân đi - Lần chuyển lưu sức mạnh tồn sinh vĩ đại
của dân tộc vào từng mỗi mẫu đất đá vỡ tan, dưới
cơn bão lửa đạn, qua thân xác của mỗi người lính. Người
Lính tiến lên bởi từ dưới khối vật chất tan tác kia có
những lời cầu cứu hấp hối...
Anh lính cộng hòa ơi...
anh lính cộng hoà ơi... Tiếng kêu thương tâm của những
người dân bị kẹt lại từ ngày cuối tháng 4, lần tạm
lui binh khỏi thị xã Quảng Trị.
Chúng ta hôm nay cũng tương tự tình
cảnh của những người Việt lưu vong đầu thế kỷ ở Sa
Khôn, Thái Lan, với tất lòng đau xót như đã một lần được
Tú Tài Ðặng Thúc Hứa, đồng chí của nhị vị tiền bối
Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh diễn dạt khi nhớ về quê nhà
dau trong con điêu linh nhục thãm:
Vùng Quê Hải gió tanh mưa máu,
án ba đào vì tình thế xui nên.
Cõi Viêm Bang núi thịt cồn xương,
nỗi bi thảm xưa nay chưa có
Ngoài ngàn dặm trông về cố
quốc, non sầu bể thảm, quặn ruột gan chín khúc tơ vò
Cuộc trăm năm tưởng tới đồng
tâm, cỏ úa hoa dàu, dẫu sắt đá cũng hai hàng lệ nhỏ.
Nỗi Ðau cào xé nầy luôn bừng
bừng cùng mối Ước Nguyện sắc son - Lần bùng lên trong Nắng
Mới mầu uy nghi rực rỡ Cờ Vàng, và câu hát đã một lần
vang động núi sông...
Cờ bay!! Cờ bay! Trên thành phố
thân yêu
Vừa chiếm lại đêm qua bằng
máu!!
CHÚNG TA PHẢI HÁT LẠI THÊM MỘT
LẦN CÂU HÁT BI HÙNG NẦY TRÊN TOÀN CÕI QUÊ HƯƠNG.
Ngày 27 tháng 7, 2001
Ngày bắt đầu dứt điểm Cổ
Thành 29 năm trước.
Người Lính QLVNCH,
Phan Nhật Nam