Trăng
sáng Hà Tiên
Phó Thường Dân phóng tác
Phỏng theo chuyện có thật vào
mùa xuân năm 1981.
Sau một ngày dài vất vả từ Saìgòn
đến Rạch Giá, cả nhóm người chuẩn bị vượt biên ngủ
lại bến xe đò, mỗi người thuê một ghế bố ngủ qua đêm
để hôm sau đi Hà Tiên. Sáng hôm sau, mọi người dậy sớm
tiếp tục đi xe đò tớI Hà Tiên.
Tới gần bờ sông, người tổ chức
để đàn bà và trẻ con núp tạm tại nhà người quen, còn
đàn ông con trai thì đi đò qua bên thị trấn Hà Tiên. Nhóm
này được Sang, sinh sống bằng nghề giết heo, hướng dẫn
qua bên thị trấn rồi được phân tán mỏng để tránh sự
theo dõi của công an chìm. Theo chương trình của người tổ
chức thì đến đêm tất cả sẽ được tập hợp lại để
lên tầu vượt biên.
Bình đi với hai kẻ đồng hành,
sau khi lang thang khắp thị trấn thì gặp một ngôi chùa, ghé
vào ngồi nghỉ chân tại sân chùa. Không may cho Bình, chùa
lại là nơi bị công an theo dõi, nên sau khi đám Bình đi ra
khỏi sân chùa thì bị công an bám sát.
Xế chiều thì một người trong
bọn phát giác ra bị theo dõi và báo cho Bình biết. Anh vội
nói mọi người cứ bình tĩnh đi về hướng chợ. Vào trong
chợ Bình len lỏi vào đám đông để thoát con mắt cú vọ
của công an. Một lát sau, nghĩ là đã thoát khỏi tầm theo
dõi của công an, Bình đi ra bờ sông để lên đò đi về bên
kia sông với vợ con.
Chiếc đò vừa nhổ neo thì có tiếng
la hét của công an, bắt đò quay lại và tên công an chìm nói
là đã theo dõi Bình từ chùa. Bình đưa giấy tờ đi Kiên
Lương thăm người em vợ làm việc ở nhà máy xi măng nhưng
vẫn bị bắt và dẫn giải về đồn công an ở Hà Tiên.
Tới đồn công an thì Bình gặp
cả đám người dự định đi chung chuyến vượt biên. Một
lát sau Bình bị hỏi cung:
- Có phải anh dự định đi vượt
biên không?
- Không, tôi đi thăm người em vợ
làm công nhân ở nhà máy Kiên Lương.
- Anh ngoan cố hả, những người
khác đã khai hết.
- Không, tôi vô tình gặp họ ở
đây, chứ tôi không định đi vượt biên.
- Anh cứ khai thật đi, người tổ
chức đã nhận tội rồi, anh còn chối thì chỉ thiệt vào
thân.
- Tôi đi thăm người em vợ, có
giấy tờ chứng nhận đàng hoàng mà.
- Anh không khai thì chúng tôi bắt
anh phải khai, vừa nói tên công an vừa chỉ các dụng cụ
tra tấn của hắn.
Bình vẫn giữ vững lập trường
là đi thăm người em vợ.
Hết dụ dỗ đến hăm dọa, một
lát sau tên công an nói:
- Anh ngoan cố, tôi tạm biệt giam
anh rồi sẽ tính sau.
Những người đi cùng với Bình
bị nhốt chung trong một phòng, còn Bình bị nhốt riêng một
phòng. Nằm một mình trong phòng biệt giam, Bình tự nhủ thầm:
vừa ra tù (vì bị tình nghi vượt biên) được mấy tháng,
bây giờ lại vào tù, không biết ngày về, đời mình phải
chăng đã đi vào ngõ cụt, không còn lối thoát.
Nhìn lên trần nhà bỗng Bình nhìn
thấy mặt trăng vì nóc nhà bị thủng một lỗ rộng chừng
30 cm. Nhớ lại những ngày ở địa ngục của trần gian, Bình
không chắc lần này mình bị tù có còn sống nổi tới ngày
được thả về nữa không? Nhìn trăng rồi lại nhìn quanh
phòng, Bình nghĩ không biết đây là cơ hội trờI cho mình
thoát hay là sẽ bị bắn chết hoặc hành hạ tra tấn ?
Vì không nhận tội vượt biên nên
bị biệt giam, nhờ biệt giam nên nếu vượt ngục thì sẽ
không bị kẻ khác ngăn cản. Bình có cảm giác trăng sáng
như chiếc đèn trời dẫn lối đi, và tự nhủ:
- nếu khi thoát ra mình bị bắn
chết thì coi như huề. Sống trong địa ngục của trần gian
cũng chẳng có gì đáng sống!
- nếu bị bắn bị thương thì sẽ
không được chữa, và sẽ phải sống dưới hai tầng địa
ngục!!
- nếu thoát được thời coi như
là trời giúp.
Một lát sau tên công an đi kiểm
soát tù, rọi đèn pin vào để kiểm soát, Bình giả ngủ say
không biết gì. Chừng mười lăm phút sau, nghĩ rằng tên công
an đã đi ngủ, Bình cố gắng đu mình lên xà nhà để chui
qua lỗ hổng của mái nhà. Bình dự định sau khi lên được
mái nhà sẽ nhẩy qua nóc nhà bên cạnh để trốn đi. Vì là
một thư sinh trói gà không chặt nên leo lên xà nhà giữ không
nổi bị rớt xuống, đau tê tái. Ðể giảm bớt trọng lượng,
Bình cởi chiếc quần jean vất lên mái nhà trước. Sau nhiều
lần cố gắng, dùng cả cằm để tỳ lên mái nhà, Bình cuối
cùng cũng leo ra mái nhà được. Ở trên mái nhà, Bình mới
nhận ra rằng không thể nào nhẩy sang mái nhà bên cạnh được
vì khoảng cách quá xa.
Sau khi tụt xuống đất, Bình đi
ra hàng rào kẽm gai, chiếc quần jean bây giờ là tấm thảm
lót để Bình có thể trèo qua hàng rào kẽm gai. Ðồn công
an ở cạnh bờ sông, trèo qua hàng rào, đi vài bước là tới
bãi cát trên bờ sông. Sau khi định hướng, Bình định
đi theo hướng dẫn tới bến đò, nhưng lại suy nghĩ giờ
này (khoảng hai giờ sáng) chắc không có đò, thôi thì tạm
kiếm chỗ để trốn đã rồi tính sau.
Ði được vài bước thì thấy đôi
dép đạp trên lá khô ồn ào quá trong đêm vắng lặng, Bình
bèn tay cầm dép đi rón rén để không gây tiếng động. Ði
được vài chục thước thì là cư xá của công an, có một
tên công an ra sông đang đi trở vào. Bình rơi vào hoàn cảnh
tiến thối lưỡng nan nên bèn đi vào ngay trong cư xá, gặp
phòng vệ sinh ngay ở đầu nhà nên tấp vào quay lưng rangoài.
Tiếng dép lẹp xẹp của tên công an tiến gần tới Bình.
Tim Bình gần như ngừng đập. Tiếng dép tới gần hơn, rồi
sát tới cạnh Bình. Bình không còn nghe thấy hơi thở của
mình nữa, chỉ còn cảm giác là con cá nằm sẵn trên thớt
để chờ hành quyết.
Bỗng tiếng dép xa dần, có lẽ
tên công an ra ngoài nửa tỉnh nửa mơ để đi tiểu, bây giờ
trở vào đi ngủ nên không để ý đến Bình. Thật là một
phen hú vía !
Thoát ra khỏi cư xá công an, Bình
tiến về một cái bể hình hộp ở gần khu dân cư, có lẽ
là bể để trữ nước mưa. Cố gắng trèo lên mặt bể, Bình
cảm thấy tạm an toàn để nằm nghỉ lấy lại sức. Trăng
Hà Tiên vẫn sáng, như nhắc nhở Bình mau tìm đường trốn
chạy. Suy nghĩ mông lung, Bình chỉ thấy có hai con đường:
đi ra bến đò để về Saìgòn với sự nguy hiểm bị bắt
lại ở bến đò; đi băng qua chợ trời về hướng biên giới,
chờ một vài ngày rồi trốn về
Saìgòn sau. Ðường nào thì cũng
đầy khó khăn, mạo hiểm!
Sau khi lấy lại sức, cũng khoảng
ba giờ sáng Bình quyết định đi về hướng bến đò. Ðường
phố vắng hoe, chưa có bóng người, tiếng chó sủa làm tim
Bình ngừng đập. Mấy năm sau, tiếng chó sủa còn vẫn là
một ám ảnh đối vớI Bình. Ði được nửa đoạn đường,
Bình thấy có tiếng xe chạy, có thể là xe tuần tiễu, nên
Bình vội trốn vào một góc tối. Nghĩ rằng nếu tiếp tục
đi thì có thể bị phát giác trước khi tới được bến đò,
Bình quyết định trở lại để tạm
trốn trên mặt bể nước. Lại
nghe tiếng chó sủa, lại những cảm xúc đứng tim. Trở lại
được bể nước, Bình lại leo lên để có chỗ nghỉ ngơi
an toàn.
Ðã gần bốn giờ sáng, không còn
chần chờ được nữa, xa xa đã văng vẳng tiếng nói của
những người dậy sớm, Bình nghĩ chỉ còn cách nhờ Sang là
người địa phương giúp đỡ thì may ra mới có thể thoát
được.
Hướng đi về nhà anh Sang, Bình
phải băng qua một trường học. Bỗng có tiếng kêu còn hơi
ngái ngủ của một người, có lẽ là người trực an ninh
phường xóm : "ai đó?". Bình tảng lờ đi tiếp. Người đó
hét lớn: ai đó, đứng lại!!!
Thôi chắc chết rồi! Bình tự nhủ.
Nhưng còn nước còn tát. Bình hét to lại:
- Tôi đi kiếm đồ nhậu ở nhà
anh Sang!
Nghe thấy Bình hét tỉnh bơ, người
đó im bặt, chắc nghĩ rằng Bình là cán bộ. Bình tiếp tục
đi về nhà Sang. Tại đây đã có dăm ba người khách đến
mua thịt. Bình nói lớn:
- Anh Sang ơi có nhớ để dành cho
tôi cái tim heo để nhậu không?
Sang chạy ra, mặt hốt hoảng nói:
- Anh chờ tôi một chút nghe.
Sau khi mấy người khách lấy thịt
heo đi ra, Sang dẫn Bình vào phòng ngủ, nói nhỏ:
- Sao anh ở đây, tôi nghe nói anh
bị bắt tối qua mà. Mấy khách vừa rồi là đám công an đó.
- Tôi vượt ngục ra đây, anh giúp
tôi trốn mau.
Sang bèn hóa trang cho Bình mặc quần
áo và đội nón giống như người địa phương và cũng không
quên cạo hàm ria của Bình. Sau đó Sang chở Bình bằng xe đạp
ra bến đò đi Kiên Lương. Bờ sông dọc theo thị xã Hà Tiên
có nhiều bến đò, Bình chỉ biết mỗi một bến đò để
sang bên kia sông, nơi mà Bình bị bắt tối hôm trước. Nhờ
là người địa phương nên Sang biết cách để đánh lạc
đường theo dõi của công an. Nếu không, dù có đi tới được
bến đò để qua bên kia sông, chắc chắn Bình sẽ bị công
an phục kích bắt lại.
Tới bến đò Sang còn dặn lớn
tiếng nhờ mua cái này cái nọ ở Kiên Lương để không ai
nghi ngờ.
Ngồi trong chiếc thuyền đi Kiên
Lương, Bình vẫn chưa hết sợ, mỗi lần một tên bộ đội
đứng gần, Bình còn thấy ngột ngạt, đứng tim. Thuyền nhổ
neo được vài phút thì chẳng may đụng phải vó câu của
dân địa phương, cãi vã um xùm. Tim Bình lại đập mạnh,
không biết họ có gọi công an phân xử hay không? Cũng may
sau đó thuyền lại tiếp tục đi Kiên Lương.
Tới Kiên Lương sau khi sang đò đi
Rạch Giá, Bình mới thấy tạm yên thân!
Lúc tới Rạch Giá thì trời đã
gần tối, Bình ra nhà trọ ở bến xe đò để ngủ tạm, sáng
mai sẽ về Sàigòn sớm. Giấy tờ của Bình đã bị tịch
thu tối qua, ở nhà trọ người ta nói hồi này công an khám
xét thường xuyên ban đêm, nếu cho người không có giấy tờ
thuê họ sẽ bị lôi thôi to. Sáng mai mới có xe đò, biết
làm sao bây giờ!!
Bình đi ra khu ăn uống ở bến xe
đò, gọi một tô hủ tiếu để lấy lại sức và để từ
từ suy nghĩ cách thoát thân! Cũng may, hôm qua bị hỏi cung,
Bình chưa bị tịch thu chút ít tiền trong túi.
Bỗng Bình nhìn thấy bên kia đường
có mấy người đàn bà đi buôn vẫy xe vận tải để xin quá
giang với chút tiền trà nước. Bình vội vã trả tiền tô
hủ tiếu rồi gia nhập đám người đó. Lát sau, có một chiếc
xe vận tải gạo đi qua, mọi người vẫy tay, người tài xế
dừng lại. May thay lộ trình của xe vận tải là về tận
Sàigòn, Bình vội vã trả tiền rồi leo lên các bao gạo nằm
ngủ. Không có một khách sạn sang trọng nào trên thế giới
có thể đem lại giấc ngủ hạnh phúc thần tiên như giấc
ngủ trên bao gạo của Bình!!!
Sáng hôm sau, về đến bến xe đò
miền tây, Bình vội vã tìm xe xích lô để về nhà. Có lẽ
vì cải trang giống trai lục tỉnh nên có một tay honda ôm
trờ lại đòi chở Bình về với giá rẻ mạt. Bình nóng vội
về nhà nên đi xe ôm thay vì xích lô. Ði một quãng thì xe
ôm dừng lại, Bình ngạc nhiên hỏi tại sao thì tên xe ôm
nói giá lên gấp mười, nếu không chịu thì sẵn sàng hành
hung!!! Chao ôi đạo đức của con người trong thiên đường
xã hội chủ nghĩa!!!
Cũng may, trong túi Bình còn đủ
tiền để trả, chứ không thì chắc ăn đòn!
Ðến tối thì vợ con Bình mới
về tới nhà. Ðêm hôm dự định vượt biên, vợ con Bình
ngủ tại nhà tạm chứa, rệp cắn đầy người. Chủ nhà
yêu cầu giao hết chút tiền túi với lý do tối đi lên tầu
thì cần gì tiền Việt Nam nữa. Nhưng suốt đêm không thấy
kêu đi, sáng sớm thì được thông báo chuyến vượt biên
bị đổ bể, tất cả bị bắt, riêng Bình đã trốn thoát
về Sàigòn. Vợ Bình, đòi tiền lạI không được, phải đem
bán mấy hộp sữa dự trù cho chuyến vượt biên để có tiền
đi xe đò về Sàigòn. Vợ con Bình mất hai ngày mới về tới
Sàigòn.
Vừa thoát nạn xong, gia đình đoàn
tụ trong bữa cơm tối với thân nhân trong hạnh phúc. Ðang
ăn cơm thì có người gõ cửa. Người khách lại chính là
một người trong nhóm tổ chức vượt biên đến để báo
tin là gia đình Bình đã thượng lộ bình an!!!
- Ủa, sao anh lại còn ở đây???
Tháng giêng năm 2001,
Phó Thường Dân
|