Quà
giáng sinh
Tuyết vẫn rơi
đều, như những đóa hoa
trắng phủ kín bầu trời. Minh
đã quen dần với khí hậu
Canada, quen với bầu không khí tinh
khiết mùa đông, quen với sự
yên tịnh bình an của thiên nhiên
miền đất lạnh. Cây cối đã
trụi lá từ mấy tuần trước,
những cành cây có tuyết phủ
lên, giống như những nhánh san
hô khổng lồ tuyệt đẹp, làm
cho phong cảnh giống như thiên đàng
trong chốn trần gian.
Những mùa đông
đầu tiên nơi đất khách
quê người Minh nhớ quê mẹ
khôn nguôi, nhớ nắng ấm Sàigòn,
nhớ cây xanh, nhớ những
ngày thơ ấu, nhớ tất cả
v.v... Từ "đất khách quê người",
Canada dần dần trở thành miền
đất tạm dung, rồi quê hương
của con Minh, rồi những ân tình
tăng dần với thời gian Minh
thấy Canada chính là quê hương
của những di dân, của những
người bị ngược đãi
tại quê cha đất tổ. Khoảng mười
ngàn năm trước, những người
di dân đầu tiên tới Canada từ
Châu Á lập thành những bộ
lạc đầu tiên ở Châu Mỹ.
Khoảng vài trăm năm trước,
những di dân đến từ Châu
Âu, đem nền văn minh công nghiệp
tới Canada. Tại Québéc, những
người lính Pháp bị gởi
sang đây mấy trăm năm trước
để phục vụ cho quyền lợi
của vua Pháp. Ðể biến Québéc
thành thuộc địa của Pháp, vua
Pháp thời đó đã đem
các cô gái Pháp mồ côi sang
đây để gả cho những lính
viễn chinh, để biến Québéc
thành quê hương mới của
họ và con cháu họ.
Mùa giáng sinh ở
xứ lạnh không tưng bừng nhộn
nhịp như ở Sàigòn năm xưa,
đường sá vắng tanh, thành
phố phủ mầu tuyết trắng, mọi
gia đình sum họp đầm ấm bên
lò sưởi. Dù không theo công
giáo nhưng nếu không ăn mừng
giáng sinh thì mùa đông xứ
lạnh lại càng lạnh hơn, nên năm
nào gia đình Minh cũng ăn mừng
giáng sinh như những người
dân bản xứ.
Nhìn cây thông tươi
mới mua hồi chiều qua, đã
được trang hoàng với đủ
mầu sắc rực rỡ; dưới
chân cây thông đầy dẫy những
món quà giáng sinh, Minh đang vui cảnh
gia đình đầm ấm, bỗng mơ
màng nhớ về những mùa
giáng sinh xưa.
Những mùa giáng
sinh trước năm 1975, thành phố
Sàigòn tưng bừng nhộn nhịp,
đã gần nửa đêm mà
đường phố còn đông
nghẹt, đi bộ mà còn bị kẹt
đường, dạ vũ khắp nơi
dù có lệnh cấm nhẩy đầm.
Ðêm 24 tháng 12 năm
1975, dù dưới chế độ mới,
đường phố Sàigòn cũng
vẫn đông nghẹt người đi
lại, mừng lễ giáng sinh, nhưng
ngày 25 tháng 12 không được
coi là ngày nghỉ lễ. Sáng ngày
25, ra đón xe buýt để đi tới
sở làm, Minh gặp cô Hiền, thư
ký làm chung sở là người
theo đạo công giáo, Ủa sao hôm
nay cô đi làm, tôi nghe nói những
người theo đạo công giáo
được nghỉ ngày lễ giáng
sinh mà, chẳng lẽ cô không chịu
nhận quà giáng sinh đó của
nhà nước.
- Lễ giáng sinh là ngày
lễ quốc tế mà họ cũng không
cho người lao động nghỉ ngơi,
cô Hiền giận dữ trả lời.
- Nhưng cô là người
công giáo mà, Minh thắc mắc.
- Tôi chưa kịp đăng
ký là người công giáo
ông ạ, bây giờ nghỉ họ lại
ghép mình vào thành phần phản
động để trù yếm thì nguy
hiểm quá; tôi biết nhiều người
trong họ đạo của tôi cũng ngại
đăng ký vì sợ bị theo dõi,
khó làm ăn, sinh sống. Người
ta có bạo lực trong tay, ai mà chẳng
sợ, ông có biết là mấy
cô thư ký chân yếu tay mềm làm
việc ở Sàigòn đã bị
thuyên chuyển xuống hầm đá
Châu Thới để đập đá
chưa, chắc là để được
cái "tiếng" bình đẳng với
đàn ông và cái "miếng" là
sự "vinh quang" của lao động khổ
sai!
Cuộc sống càng ngày
càng khó khăn hơn, tất cả những
quyền tự do căn bản của con người
mà trước kia nhân dân miền
Nam được hưởng thì nay
bị vi phạm trầm trọng, ăn nói
không biết giữ gìn là cũng
có thể bị đi tù. Thỉnh thoảng
Minh lại được tin bạn bè hay
bà con thân thuộc đã vượt
biên, kể cả những người
trước ngày 30 tháng tư năm
1975 còn ở ngoại quốc, khi nghe tin
đất nước độc lập thống
nhất, đã quyết tâm trở
về phục vụ quê hương. Sau khi tìm
hiểu chế độ, Minh hiểu rõ hơn
về cuộc chiến ý thức hệ
thế giới, hiểu rõ hơn về
những sự tàn bạo, sự xâm
phạm thô bạo nhân phẩm con người
của chủ nghĩa cộng sản, Minh đã
quyết định chấp nhận tất cả
để ra đi. Không may cho Minh, sau nhiều
lần bị lừa gạt, Minh lại bị
rơi vào "địa ngục của trần
gian".
Mùa giáng sinh năm 1980,
Minh bị giam ở nhà tù tỉnh Bến
Tre vì tội vượt biên. Nhà
nước
thông báo cho các tù nhân về
quà giáng sinh: "ai đã ở tù
hơn 18 tháng thì sẽ được
viết thơ về gia đình". Dĩ nhiên
là thơ sẽ bị kiểm duyệt nghiêm
ngặt và chỉ được viết
những điều mà cai tù đã
gợi ý trước. Ðể đón
mừng lễ giáng sinh, một số tù
nhân trong đó có Minh đóng
góp mỗi người "của cải"
của mình để chung vui. "Của cải"
của Minh là vài viên kẹo dừa
còn lại trong lần tiếp tế hồi
đầu tháng, có người còn
được một nhúm trà, có
người còn để dành được
vài điếu thuốc rê, vài bi
thuốc lào v.v... Mặc dù
ở "địa ngục
chốn trần gian" nhưng mọi người
vẫn quên đi thực tại để
vui với những gì còn lại
trong tay, vẫn nói, vẫn cười;
có người kể chuyện chưởng
cho mọi người thưởng thức,
và đêm giáng sinh cũng qua mau.
Sáng hôm sau, cai tù tập
họp tất cả để thông báo:
"Tối hôm qua một số
trại viên thiếu ý thức đã
tụ tập lại để ăn mừng
lễ của bọn phản động (lễ
giáng sinh!), ban quản lý đã nắm
vững tình hình với danh sách
tất cả những người đã
tham gia. Những người này sẽ
bị trừng phạt không được
viết thơ về gia đình, dù đã
ở tù hơn 18 tháng".
Minh chưa ở tù tới
18 tháng nên không đủ tiêu chuẩn
để nhận quà giáng sinh "gởi
thơ về gia đình"! Nhìn các đồng
cảnh bị trừng phạt vì chuyện
vớ vẩn, Minh thấy xót xa nhưng
đồng thời cũng thấy chuyện
mình dứt khoát ra đi vĩnh biệt
quê hương là hoàn toàn đúng.
Văng vẳng Minh như nghe thấy tiếng
quát của tiền nhân:
"Thà làm quỷ nước
Nam còn hơn làm vương đất
bắc" và Minh tự nhủ:
"Thà chết ở đại
dương còn hơn sống trong chế độ
man rợ"
Sau cơn mưa trời lại
sáng, chuyến vượt biên cuối
tháng sáu năm 1981 từ Vũng
Tầu, trong đó có gia đình
Minh, đã được tầu chở
hàng của Á Căn Ðình vớt
và đưa vào Singapore. Trong thời
gian bị tù vượt biên, thân
nhân của Minh ở Canada đã làm
giấy bảo lãnh cho gia đình Minh, nên
khi vào Singapore, phái đoàn Canada đã
nhận gia đình đi định cư
ở Canada ngay.
Nhưng trong cái may nào
mà không có cái rủi, được
đi định cư sớm hơn mọi
người, nhưng gia đình Minh từ
trại tỵ nạn Singapore đến Canada với
diện bảo lãnh nên không được
hưởng một sự giúp đỡ
nào của chính quyền Canada (ngoại trừ
mỗi người một chiếc áo
khoác mùa thu và 5 đô la tiền
mặt). Lúc đó gia đình Minh gồm
có hai vợ chồng và một đứa
con hơn hai tuổi. Ðến Canada với
hai bàn tay trắng, Minh cương quyết
vươn lên vượt mọi khó
khăn.
Canada là một xứ lạnh,
mùa đông dài gần sáu tháng,
mùa hè ngắn hơn hai tháng; khí
hậu mùa hè đôi khi còn lạnh
hơn mùa đông ở miền nam
Việt Nam rất nhiều. Trước kia
khi khoa học chưa phát triển cao, khí
hậu ở Canada không phù hợp
với cuộc sống của con người
nên dân cư ở đây vô
cùng thưa thớt. Ngày nay, nhờ
khoa học phát triển cao, cuộc sống ở
Canada lại được đánh giá
là một trong những cuộc sống cao
nhất thế giới. Nhưng đối
với gia đình Minh, mới đến
từ miền nhiệt đới thì
cuộc sống ở Canada thật là muôn
vàn khó khăn, nhất là không
được chính phủ trợ cấp
cho những tháng đầu tiên: nửa
câm, nửa điếc (vì chưa nói
chưa nghe tiếng địa phương quen),
nửa mù (vì luật lệ, phong tục,
tập quán hoàn toàn khác lạ).
Vì ảnh hưởng
của nền văn hóa trọng bằng
cấp, nên ngay hôm sau khi đến Canada
Minh đã ra trường đại học
xin ghi tên học. Vợ Minh cũng nhờ
bà con dẫn đi xin việc tại một
hãng may vì chưa quen với ngôn
ngữ địa phương; sau hai giờ
thử việc thì bị cho nghỉ việc
vì chưa có kinh nghiệm. Con Minh mới
hai tuổi, nói tiếng Việt khá sõi,
nhưng chưa biết một tiếng Pháp,
vì nhu cầu sống trước mắt
cùng với tinh thần cương quyết
vươn lên của Minh, nên cháu bé
được đem gởi tại nhà
trẻ do các bà Xơ đảm trách.
Sau một ngày sống với những
người chung quanh hoàn toàn xa lạ,
không cùng ngôn ngữ, đến
chiều, khi Minh đến đón con, cháu
bé chạy tới ôm cha, vừa
khóc vừa nói:
- Bố ơi, đừng
bỏ con
- Không, không, không bao
giờ bố bỏ con, Minh vừa ôm
con vừa vỗ về an ủi.
Vì không biết tiếng
Pháp, lại thấy toàn người
lạ chung quanh, cháu bé khóc hoài,
nên bị mấy bà xơ coi trẻ đánh
đập, nhưng đến khi Minh đón,
cháu bé mừng quá nên quên
không nói cho bố biết. Một năm
sau, khi đã đổi sang nhà trẻ
khác, nhân lúc nói chuyện về
các bà xơ, cháu bé nói:
- Phải dữ lắm mới
làm bà xơ được bố
ạ.
- Tại sao con nói vậy.
- Hồi bố gởi con
ở nhà trẻ của mấy bà
xơ, ngày nào họ cũng đánh
con.
- Trời ơi, Minh kêu
to, sao hồi đó con không nói cho
bố biết, đời nào bố
chấp nhận họ đánh con.
Sau khi ở nhà bà
con được ba tháng thì gia đình
Minh dọn ra ở riêng. Vì không được
sự giúp đỡ nào của
chính quyền nên gia đình Minh vô
cùng thiếu thốn, thuê được
căn nhà nhỏ có sẵn bếp và
một cái tủ lạnh cũ là Minh đã
thấy mừng. Trong cảnh thiếu thốn,
Minh đi xin việc, người ta vừa
từ chối vừa cười:
- Gần lễ giáng sinh rồi
sao ông còn đi xin việc, bây giờ
ai ai cũng chuẩn bị nghỉ lễ, không
ai thuê ông đâu !
Lễ giáng sinh đầu
tiên ở xứ tự do, tài
sản gia đình Minh chỉ có hai cái
giường xin được của nhà
thờ để ngủ, chưa có cả
cái bàn để ăn cơm, nhưng
vì đã quen sống ở trại
tỵ nạn nên gia đình Minh cũng
vẫn vui tươi đón mùa giáng
sinh nơi đất lạnh. Có người
đồng hương, lấy cảnh túng
thiếu của những người tỵ
nạn làm nguồn hạnh phúc, lại
quen thói ác khẩu, bình luận một
cách ác ý để gây phiền
não thêm cho những người
đang gặp cảnh khó khăn:
- Giường của nhà
thờ cho là giường của người
chết!
Ðể trả lời,
Minh chỉ còn cách im lặng, chấp nhận
tất cả để vươn lên.
Nhìn tờ báo kêu
gọi mọi người đóng góp
để đem quà cho đến các
gia đình hưởng trợ cấp
xã hội với mục đích thay
thế "nước mắt giáng sinh (Christmas
tears) thành "niềm vui giáng sinh" (Christmas cheers),
Minh tự nhủ thầm:
- Rõ bọn rởm đời!
Mấy gia đình hưởng trợ
cấp xã hội ở chung quanh chỗ
Minh ở họ đi làm lấy tiền
mặt, ăn xài vung vít, chứ nào
thiếu thốn gì để những
kẻ "khéo dư nước mắt" phải
rên rỉ, trong khi đó những người
đón giáng sinh mà không có
cả cái bàn để ngồi ăn
như gia đình Minh thì nào ai biết
đến!
Mùa giáng sinh đầu
tiên ở xứ tự do, tuy vật
chất muôn vàn thiếu thốn, nhưng
gia đình Minh cũng vẫn thấy tràn
trề hạnh phúc, được sống
trong tự do, không còn lo sợ công
an khu vực xét hộ khẩu (sau khi được
tạm tha vì tội vượt biên, Minh
trở về sống ở thành phố,
không có tên trong hộ khẩu).
Tuyết vẫn rơi ngoài
trời, đêm đã về khuya,
gia đình Minh chuẩn bị đi ngủ
sớm thì bỗng có tiếng bấm
chuông, Minh ra mở cửa.
- Chào thầy, nhân dịp
giáng sinh em đến thăm thầy, Hưng,
một người Việt gốc Hoa, học
trò cũ của Minh, vừa nói vừa
bưng một món quà gói giấy hoa
để biếu Minh.
- Lại chơi là quý
hóa lắm rồi, sao em còn bày vẽ
quà cáp làm gì.
Minh vô cùng xúc động,
dĩ nhiên không vì món quà,
mà vì tình cảm chan chứa của
người học trò cũ, mới
gặp lại Minh ở trường học
Pháp văn mấy tuần trước.
Món quà tuy nhỏ nhưng tình nghĩa
thật quý hóa chắc suốt đời
Minh chả thể nào quên được.
Mùa giáng sinh thứ
hai ở xứ lạnh, sau một năm
cố gắng để vươn lên, gia
đình Minh đã khá giả hơn
nhưng vẫn có thể còn xếp vào
giai cấp nghèo nhất trong xã hội
tạm dung. Chiều ngày 24 tháng 12, Minh đi
học về, thấy trên bàn có món
quà lớn, gồm mấy chai rượu,
được gói kỹ bằng giấy
hoa đẹp, Minh hỏi vợ:
- Rượu ở đâu
vậy em?
- Em thấy có người
ăn mặc lịch sự đến giao rượu,
có gắn cạc chúc mừng giáng
sinh, anh xem lại đi.
Minh ngạc nhiên khi đọc
cạc chúc giáng sinh của một hãng
"cố vấn kỹ thuật" mà Minh không
hề quen biết, Minh nói với vợ:
- Sao em lại nhận quà, anh
đâu có quen biết gì họ.
- Thì thấy rõ ràng
tên anh và đúng địa chỉ
nên em mới nhận.
- Lạ thật, mình xin đi
làm cu li, chẳng ai chịu nhận, tự
nhiên lại có quà biếu của một
hãng "cố vấn kỹ thuật" thì
làm sao hiểu nổi!
Tiếng cười giòn
của đứa con gái út làm
Minh trở về với hiện tại.
- Bố ơi, con mới
đếm số quà giáng sinh, có
mười món quà của con rồi
bố ạ, Linh vừa nói vừa
nâng từng gói quà để
đoán xem bên trong là quà gì.
- Con được chiều
quá, coi chừng lại hư thôi con ạ.
- Không, con không hư đâu,
càng được chiều con càng
giỏi, hồi chị Xuân còn nhỏ,
chị Xuân có được nhiều
quà không hả bố ?
- Giáng sinh đầu tiên
ở Canada, nhà mình không có
cả cái bàn để ăn cơm
thì làm gì có quà.
- Trời ơi, sao nhà
mình hồi đó nghèo thế.
- Dân tỵ nạn bằng
vượt biên mà con, còn sống
là may mắn lắm rồi; con sinh ra và
lớn lên ở Canada nên con không
hiểu nổi hoàn cảnh của người
tỵ nạn.
- Thì con cũng tưởng
nghèo như những người hưởng
trợ cấp xã hội ở đây
chứ đâu ngờ nghèo đến
nỗi cả cái bàn ăn cơm cũng
không có!
- Nhưng càng khó khăn
thì người ta càng dễ thấu
hiểu cuộc đời và con người
hơn con ạ.
Linh không hiểu được
lời cha dậy, tại sao càng khó
khăn lại càng giỏi hơn được,
nhưng im lặng không hỏi nữa. Linh
chỉ thấy bố mình tội nghiệp quá
và Linh tự nhủ phải kiếm một
món quà giáng sinh thật đặc
biệt cho bố.
Phó Thường Dân,
Mùa giáng sinh 2001
|