Cán
bộ, đảng viên ĐCSVN tỉnh Bắc Giang đã tổng kết 10
thành tích tiêu biểu của ông Đào Xuân Cần-Bí thư
tỉnh ủy Bắc Giang. Vì vậy tôi chỉ nêu 5 thành tích nổi
bật trong 10 thành tích tiêu biểu của ông Cần. Đó là thành
tích về Tham nhũng.
Ở tỉnh Bắc Giang này,
cán bộ, đảng viên ai cũng biết rất rõ: Ông Cần - Bí
thư tham nhũng nhất và giàu nhất tỉnh Bắc Giang, ông Khoa
– Tỉnh trưởng, tham nhũng thứ hai và giàu thứ hai tỉnh
Bắc Giang. Noi gương ông Cần, phong trào tham nhũng ở Bắc
Giang đang độ nở rộ, điển hình là ông Khoa-Chủ tịch,
ông Linh, ông Hạnh, ông Hải đều là Phó Chủ tịch UBND tỉnh,
ông Thức – Giám đốc Sở Nông nghiệp và Phát triển nông
thôn, ông Thắng – Giám đốc Sở Kế hoạch và Đầu tư,
ông Nguyên – Phó văn phòng UBND tỉnh….Các ông này làm xấu
đi hình ảnh cán bộ lãnh đạo tỉnh Bắc Giang.
Ông Cần tham nhũng chiếm
nhiều đất ở thành phố Bắc Giang, với 2 ha đất do Công
tử Cường (con ông Cần) đứng tên ở gần Công Ty
Quang Minh làm địa điểm cho thuê bãi đỗ xe, 0,6 ha do con
rể Toàn, cán bộ Văn phòng UBND tỉnh quản lý, 2 lô
đất đường Minh Khai nhà 4 tầng do cậu cả Cường
đứng tên, 3 lô đất biệt thự khu cư dân số 1 do con rể
út ông Cần đang làm ở Sở Giáo dục và Đào tạo đứng
tên. 1 lô đất nhà 3 tầng đường Xương Giang, 3 lô
đất cho con gái, con rể ở đài phun nước (đối diện nhà
khách UBND tỉnh Bắc Giang). Đồng thời ông Cần còn
lợi dụng chức quyền yêu cầu UBND tỉnh mà trực tiếp là
các đệ tử của ông đó là ông Khoa, ông Linh
giao cho Công Ty Quang Minh (Công ty của ông Cần góp vốn
thành lập), chiếm nhiều đất có giá trị thương mại cao
tại thành phố Bắc Giang và các huyện lân cận, nhưng không
không thực hiện đấu thầu làm thất thoát lớn Ngân sách
Nhà nước. Cụ thể là, thực hiện ý đồ của ông Cần,
ông Khoa, ông Linh tại khu trung tâm văn hóa, dịch
vụ thành phố Bắc Giang với diện tích 14.5 ha, dự án bãi
đỗ xe 0,95 ha, dự án khu thể thao là 0,84 ha (trong đó có khu
ẩm thực là 1.07 ha, dự án khách sạn cao cấp là 0,65 ha, dự
án khu tâm linh là 2,82 ha thời gian 49 năm. Đây là khu đất
vàng mà không thực hiện theo quy định của luật đất đai
là phải thực hiện đấu giá nhà đất, làm thiệt hại cho
Nhà nước vài trăm tỷ đồng. Như vậy Công Ty Quang Minh
của
ông Cần cũng thu lợi bất chính vải trăm tỷ, trong khi đó
tỉnh Bắc Giang đã nghèo thì nay lại càng nghèo hơn.
Nhiều hộ dân thành
phố Bắc Giang ở vô cùng là chật chội, nhiều cặp
vợ chồng công chức nhà nước công tác đã nhiều năm nhưng
vẫn phải thuê nhà, không có tiền mà mua đất làm nhà, thế
mà ông Bí thư tỉnh ủy Bắc Giang Đào Xuân Cần tham
nhũng chiếm không biết bao nhiêu là đất tại các khu vực
đất vàng. Ngoài ra Công Ty Quang Minh của ông Cần
còn được ông Khoa, ông Linh giao đất cho dự án
khu vui chơi giải trí tại xã Yên Lư huyện Yên Dũng
(dự án này Công Ty Quang Minh đã bán cho chủ đầu tư khác
lấy lãi 20 tỷ), dự án 5 ha đất ở xã Tân Dĩnh huyện
Lạng Giang. Thu từ công ty sân sau Quang Minh của ông Cần,
thu từ khu công nghiệp bất chấp nguyên tắc, cho làm với
mọi giá, thu từ việc yêu cầu UBND tỉnh cấp phép khai thác
khoáng sản tràn lan… Dư luận nhân dân cho rằng ông Cần
giàu nhất tỉnh Bắc Giang, có thể tham gia bình chọn người
giàu nhất Việt Nam trong nay mai. Ở tỉnh Bắc Giang bây
giờ người ta gọi là Đào Xuân Cần là Đào Bất
Cần.
Nếu ông Cần còn
tuổi tham gia Tỉnh ủy khóa tới thì ông sẽ rớt ngay tức
khắc. Một con người nham hiểm, phẩm chất đạo đước tồi,
tham nhũng nặng. Ấy thế mà không hiểu tại sao một người
như ông Cần mà Trung ương còn đưa ông lên làm Chủ
tịch Liên minh Hợp tác xã Việt Nam, điều đó làm xấu
hình ảnh của ĐCSVN và chỉ làm hại dân, hại nước mà thôi.
Cán bộ, đảng viên
và nhân dân Bắc Giang ai cũng biết rất rõ mọi ngọn ngành
tham nhũng của ông Cần và rất phẫn nộ về điều
này, ngay cả những vị cựu lãnh đạo chủ chốt tỉnh Bắc
Giang đã nhiều lần yêu cầu bà Chuyền-Phó Chủ nhiệm
Ủy ban Kiểm tra Trung ương làm rõ và xử lý nghiêm về
việc tham nhũng của ông Cần nhưng bà Chuyền ngại
không dám làm.
Nhân dịp sơ kết 1 năm
cuộc vận động, Bí thư Tỉnh ủy Đào Xuân Cần
có chỉ đạo “…Phải đẩy mạnh hơn nữa cuộc vận
động này và năm 2008 là năm học tập thì năm 2009 là năm
phải làm theo…”. Vì là Bí thư, lãnh đạo cao nhất
của Đảng ở tỉnh nên ông Cần rất khiêm tốn, ít
nói, thận trọng và cũng không cho phép bất kỳ ai công
khai nói về mình. Những việc ông Cần làm thì ai cũng
biết và hiện nay đang được bình luận và triển khai làm
theo rất có hiệu quả tại tỉnh Bắc Giang. Tôi chỉ
ghi những việc nhỏ nhưng rất phi thường mà một
đảng viên thường nếu có lương tâm và trách nhiệm cũng
không dám làm, không nên làm và không được phép làm để
tránh tai họa cho bản thân, gia đình, địa phương và cả
Quốc gia nữa.
“Cán bộ là gốc
rễ của mọi vấn đề”, Hồ Chí Minh dạy như vậy
và ông Bí thư nhận thức sâu sắc vấn đề này nên đã làm
được những việc mà hôm nay nhìn lại cán bộ đảng viên
tỉnh Bắc Giang đều hiểu rõ âm mưu, thủ đoạn, tham nhũng,
cướp ngày của Tập đoàn Đào Xuân Cần quá trời
kinh khủng mà chính ông ta đã đẩy nền kinh tế của tỉnh
Bắc Giang đến hậu quả như ngày nay.
Đào Xuân Cần
là đại diện tiêu biểu cho tư tưởng cục bộ địa phương,
phe phái, bè cánh, cá nhân trong đảng. Ở Bắc Giang có câu
“làm
công tác lạc rang” (làm công tác đậu phộng rang).
Thứ nhất anh có
phải là người Lạng Giang không? Hiện nay 80% lãnh đạo các
ban của đảng, 46% các cơ quan Nhà nước, 24% lãnh đạo các
phòng ban của tỉnh đều là người Lạng Giang. Trong
đó có một điều rất tế nhị đó là nếu ai có gốc Bắc
Ninh như ông Cần thì lên còn nhanh hơn ví dụ như ông Linh,
ông Nhận, ông Thực…
Thứ hai là : Anh chị
có lọt vào tầm ngắm của ông không Bí thư để luân
chuyển cán bộ như “rang lạc” không? Vì vậy
mà trong nhiệm kỳ này ông đã mạnh dạn luân chuyển 328
cán bộ thuộc diện quản lý, cho đến nay 100% cơ cấu Tỉnh
ủy, cơ cấu Hội đồng Nhân dân đầu nhiệm kỳ do tập thể
bàn bạc, quyết định đã được ông vô hiệu hóa hết trơn
hết trọi. Không có huyện nào không được luân chuyển Bí
thư, Chủ tịch trong vòng chưa hết một nhiệm kỳ 5 năm như
Lục
Nam, Hiệp Hòa… Có lúc cả tỉnh có 6 huyện, hầu hết
các ngành chủ chốt của huyện không có cấp ủy. Có lúc
100% các ban của Hội đồng Nhân dân tỉnh không có Phó ban
chuyên trách. Quả thực đây là một kỳ tích và cũng là kỳ
lạ của Bắc Giang. Chỉ thị 11 của Bộ chính trị đã
được Bí thư tỉnh ủy tận dụng và lợi dụng chức quyền
một cách triệt để nhằm phục vụ mưu đồ riêng của ông
ta chứ không hề vì trách nhiệm với nhân dân hay trách nhiệm
với Tổ quốc, tổ cò gì cả!
Đào Bất Cần
đã tạo ra tình trạng đề bạt, tuyển dụng, sắp xếp cán
bộ không cần trình độ hay bằng cấp, mà chỉ cần bằng
vợ, chồng, con, em họ hàng hoặc thân thích với ông ta là
được. Tùy tiện lợi dụng chức quyền để ép thuộc hạ
làm những việc mà người ta không thể tưởng tượng nổi.
Đó là Công ty nước sạch, Sở nội vụ, Ủy ban
Nhân dân tỉnh bỏ qua mọi nguyên tắc “Bổ nhiệm lái
xe riêng của mình làm Phó Giám đốc Công ty nước sạch, nghiễm
nhiên ngồi lên toàn bộ mấy chục kỹ sư”, được
đào tạo chính quy.
Ông ta tự đưa con trai
mình là Đào Xuân Cường, một học sinh chưa bao giờ
được xếp loại khá ở phổ thông, thi đại học không đỗ,
phải học theo kiểu góp tiền đào tạo theo địa chỉ (ưu
tiên con Chủ tịch tỉnh khi xét). Sau khi về Sở kế hoạch
và đầu tư thì ông ta lại cho đi học thạc sỹ kiểu Mỹ
(học
bằng Dolla Mỹ). Sau đó Đào Bất Cần bỏ ra 5 tỷ ngân
sách nhà nước cho 8 người đi du học tại Úc, nhờ có cậu
ấm mà 7 người khác được ăn theo. Nhưng sau kết thúc
khóa học thì cậu ấm của ông ta đạt trình độ thấp nhất
bởi vì cơ bản vẫn “vừa câm vừa điếc Anh ngữ”.
Thế rồi ông Cần lại vội vàng cho cậu ấm đi
học trường chính trị để chuẩn hóa chính trị, cùng lúc
ông giao cho Sở kế hoạch và Đầu tư bổ nhiệm cậu ấm
của ông làm Phó phòng, xong rồi ông quyết định bổ
sung Huyện ủy Lục Ngạn và giao cho Huyện ủy bầu bằng
được làm Phó Chủ tịch huyện Lục Ngạn. Quả thực
ông ta đã đào tạo thần tốc bài bản cho cậu ấm của ông
ta cho nên bà con huyện Lục Ngạn mởi khổ thế này.
Sau khi làm Phó Chủ
tịch huyện Lục Ngạn, họp Cán bộ CNVC huyện Lục Ngạn
hỏi nhau “Sao Phó Chủ tịch huyện mình giống trẻ con
thế nhỉ?” Một lãnh đạo trẻ con thế thì sẽ “Đẩy
nền kinh tế , văn hóa, chính trị, an ninh và quốc phòng của
huyện sẽ ra sao nữa đây?” Khi ông Cần đã
sắp đặt cho các con của ông theo cách “Cha truyền con
lối”. Tiếp theo là ông lại yêu cầu Chi bộ TPTTH
Ngô
Sỹ Liên, 1 đơn vị anh hùng phải kết nạp đảng ngay
cho con gái ông (Một cô giáo cũng chỉ được cử đi học
Sư phạm từ xa qua đóng góp tiền như anh mình, dạy học thì
học nhận xét là hết chỗ chê chỉ còn chỗ chửi mà thôi).
Điều lạ là con gái ông được kết nạp đảng từ khi còn
chưa đi học cảm tình Đảng nên các đảng viên ở đây đã
nói rằng “Điều lệ đã xửa rồi, cứ thế mà làm,
nếu không thì Hiệu trưởng cũng khó có đất mà sống đâu
nhé…” Sau đó mọi người mới vỡ nhẽ ra là ông
làm vội để đưa về làm Phó Chủ tịch Hội Liên
hiệp Thanh niên tỉnh, để cho con nuôi của ông là Mai
Sơn-Bí thư tỉnh đoàn đào tạo để trở thành cán bộ
nguồn của tỉnh sau này.
Mai Sơn-Bí thư
tỉnh đoàn (Quê ở Bắc Ninh) ông ta kéo lên từ một giáo
viên ngoại ngữ cấp 2, nhận làm con nuôi đỡ đầu, bố trí
làm thư ký, chuyên lo hầu hạ, thiết kế cho ông ăn chơi,
tham nhũng, canh chừng cho y ta quan hệ trai gái bất chính.
Cho nên ông ta đã ra tay dẹp hết các cán bộ Tỉnh đoàn để
dọn đường cho con đỡ đầu của ông ta đi lên nhằm cấp
ủy, Thường vụ Tỉnh ủy trẻ khóa tới. Ông ta cho
con rể là Cường đi sang Văn phòng Tỉnh ủy 2 tháng
đầu và luân chuyển ngay sang Ban dân vận để dằn mặt ông
Cường
(Ông Cường Bí thư, lúc này ông Cần mới là quyền Bí thư).
Cho Lê Thị Thu Hồng (bồ quý nhất của ông ta) sang Ban
tuyên giáo 3 tháng để tránh dư luận và luân chuyển ngay về
làm Trưởng Ban dân vận nhằm đưa vào
Thường vụ
Tỉnh ủy khóa tới. Mọi người vừ thực sự chóng mặt
vừa “hồn bay phách lạc, tim đập chân run”,
sợ hãi, khiếp nhược trước sự luân chuyển cán bộ của
Đào Bất Cần.
Còn nhiều việc nữa
như ông Hùng (quê Lạng Giang) Chủ tịch Mặt
trận Tổ quốc tỉnh, học chưa hết cấp 2 mà vẫn vào
Thường
vụ Tỉnh ủy như thường. Còn 5 tháng nữa là về hưu
mà vẫn tái đắc cử khóa mới. Ông Sơn trình độ học
vấn trung cấp sư phạm vẫn được đưa lên làm
Bí thư
Huyện ủy Lạng Giang.
Tháng 6 năm 2010, ông
ta cho luân chuyển một loạt cán bộ lãnh đạo các ngành,
huyện nhằm thực hiện mọi phi vụ làm ăn kế sách lần cuối
cùng trước khi lên Trung ương, gây bức xúc trong cán
bộ, đảng viên và toàn thể nhân dân tỉnh Bắc Giang. Cụ
thể là luân chuyển và đề bạt ông Doanh (quê Lạng
Giang là người nhà ông Cần) từ Phó ban Dân tộc tỉnh
lên làm Chủ tịch huyện Lục Nam làm cho cả huyện Lạng
Giang và ngành Kiểm lâm sửng sốt bởi vì ai cũng biết ông
Doanh
trước kia làm tổ trưởng Kiểm lâm huyện Lục Ngạn. Sau
làm Hạt phó Kiểm lâm lạng Giang chuyên đi bắt gỗ (bắt
10 vụ thì thả 9, anh em trong ngành Kiểm lâm không một ai tin
cả). Từ ngành Kiểm lâm ông Doanh lên làm Phó Ban dân
tộc mới dược 4 tháng, viết không biết, nói không rõ, chưa
biết gì về quản lý Nhà nước, dốt như vậy hơn nữa đã
51 tuổi vẫn còn được luân chuyển để đào tạo gì nữa
cho hơn hai chục vạn dân Lục Nam thêm khổ???
Ông Cần tiếp
tục điều động, bổ nhiệm ông Nghĩa-Chủ tịch huyện
Sơn Động (họ hàng với vợ ông) về làm Phó Giám đốc
Sở Nội vụ. Năm 2009 ông Nghĩa cố tình vi phạm,
đã dùng tiền cứu trợ cho nhân dân thiệt hại do lũ lụt
vào việc khác. Đáng lẽ phải xử lý kỷ luật nhưng do là
người nhà của ông Cần cho nên được tha thứ. Nếu
để ở huyện Sơn Động thì Đại hội lần này sẽ trượt
Huyện ủy cho nên ông Cần vội vàng đưa cấp tốc về
tỉnh nhưng lại phàm Phó Giám đốc Sở Nội vụ, cơ quan sắp
xếp cán bộ phải choáng váng say sẩm mặt mày vì không thể
chấp nhận ông này được. Tiếp tục luân chuyển ông Thắng-Phó
Giám đốc Sở Xây dựng về làm Chủ tịch huyện Sơn
Động cũng bị cán bộ phản đối kịch liệt vì ai cung
biết ông Thắng là con người rất tham lam, cơ hội,
chuyên chạy chức chạy quyền. Mặt khác lịch sử gia đình
ông ta cũng chẳng hay ho gì. Ông Cần bổ nhiệm làm Chủ
tịch, có bao nhiêu tiền cho dự án xó đói giảm nghèo thì
ông cũng lợi dụng vơ vét bằng hết, chỉ khổ cho bà con
dân tộc Sơn Động thật thà mà thôi!
Những việc trên mọi
người đều biết cả, là Bí thư nổi tiếng ở Bắc Giang
về việc mua quan bán chức, mua bằng 2 cách: tiền và tình.
Mỗi đợt luân chuyển, sắp xếp lại, ông Cần đều
thả mồi, phát động “đấu thầu” cho nên luôn
làm theo đợt úp úp mở mở, mập mờ ở Hội nghị để có
“cạnh
tranh” lành mạnh và khi xong thì ông “thu hoạch”
khá nhiều nhưng lại trắng án. Đến nay mọi cán bộ khi được
lọt vào mắt ông Cần thì phải lo đi gặp Bí thư gấp
và sau đó là phải nghĩ tới là mình đã được Bí thư mời
gặp chưa. Từng công đoạn mọi người đều truyền miệng
cho nhau là phải làm gì. Chính vì thế mà mỗi lần luân chuyển
cán bộ thì có người cười, người khóc, người chửi, người
oán, có người đã nghèo đi vì ông. Có người phải chạy,
vì bản chất của ông vừ tham lam lại vừa tàn bạo
trong việc mua chức bán quyền. Ai mà bị ông dọa trong một
cuộc họp nào đó thì phải biết điều, phải đi gặp ông
ngay để tạ lễ. Còn như ông Kháng Bí thư Lục Nam không
sợ ông Cần dọa cho nên ông bị cho nghỉ hưu sớm.
Còn ông Hướng – Yên Thế biết sợ nên đã bớt phần
thu nhập của mình để dâng hiến cho ông Cần cho nên
ông được ở lại và còn được thăng lên chức Bí thư
Huyện ủy và cho hết năm 2010 mới phải về hưu. May mà
ông Hướng tuổi đã cao rồi chứ nếu còn trẻ tuổi thì
ông Hướng lại phải lên Tỉnh ủy viên thì lại khổ cho
nhân dân Bắc Giang.
Việc không thể chấp
nhận đó là ông Cần bắt (hoặc tự nguyện) buộc
một số phụ nữ cơ hội phải chấp nhận bán rẻ danh dự,
nhân phẩm, hiến thân xác cho ông để mưu cầu danh vọng.
Việc này thì đã quá rõ vì tất cả các đối tượng được
ông đào tạo đều vô cùng rốt nát, nhưng đầy thủ đoạn,
học hành thì chấp vá, lịch sử thì đầy dãy vết nhơ nhuốc!
Cụ thể như bà
Thúy
đã một thời ông Cần coi như là vợ và đưa từ Bệnh
viện Lạng Giang về làm Phó Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ
tỉnh. Sau đó ông Cần cất nhắc bà lên làm Phó
Giám đốc Sở Y tế.
Bà Loan là bồ
nhí thứ hai của ông, xuất thân từ học Trung cấp Giỏ
(Trường Trung cấp thị trấn Giỏ huyện Lạng Giang) được
ông đưa lên làm cán bộ văn phòng ủy ban. Từ khi ông Cần
lên
làm Chủ tịch đến Bí thư được ông quan tâm đưa từ cán
bộ văn phòng Ủy ban lên thẳng Phó văn phòng HĐND, mà
bà Loan không có chân trong bất kỳ hội đồng nào, có
điều cô này rất thích khoe úp úp mở mở với mọi người
“mình
là bồ nhí của Bí thư”.
Bà Minh là người
tình thứ ba của ông Cần được đánh giá là ngu
nhất, thủ đoạn nhất, bán rẻ nhất thành phố Bắc Giang,
khi đã lọt vào tầm ngắm của ông lúc còn làm ở Tổ
Hội đồng nhân dân, ông đã bố trí nhiều buổi giao lưu
đi công tác cùng, sang làm việc riêng liên tục tại phòng
ông và sau đó ông định đưa lên làm Phó Chủ tịch Hội
Phụ nữ tỉnh. Bị phản đối nhiều cho nên ông Cần
vội vàng đưa về làm Phó Chủ nhiệm Ủy ban Dân số của
tỉnh, sau đó ông đưa lên là Phó Giám đốc Sở TBXH.
Bà Minh chỉ mỗi một nhiệm vụ là theo dõi tình hình để
báo cáo với Bí thư theo định kỳ. Bà ta rốt đến lỗi cán
bộ tỉnh phải thốt lên rằng “Chỉ có những người
mù lòa mới đề bạt một Phó Giám đốc như bà Minh”.
Người được ông Cần
ưu ái nhất, trẻ nhất và cũng chịu chiều ông nhất là bà
Lê
Thị Thu Hồng, xuất thân từ một cô giáo dạy văn cấp
2, thích ăn chơi, sành điệu cho nên được ông Cần
đưa về Tỉnh đoàn, vừa gần nhà và hợp với cô bồ ruột
của ông Cần. Từ đó được ông lấy lý do là quan
tâm đến Thanh niên và coi như được phát hiện một tài năng
bất chính của tỉnh Bắc Giang. Cho nên ông Cần đã
cho Thị ta đi cùng ông hầu hết các chuyến công tác
trong Nam ngoài Bắc và cả nước ngoài nữa. Những chuyến
đi giữa hai người như vậy thì chỉ có Chúa mới biết
ông Cần và cô Thu Hồng làm gì. Chính vì thế
mà tốc độ phát triển của cô này nhanh đến chóng mặt.
Trong gần 3 năm làm Bí thư đoàn các cơ quan của tỉnh, lên
thẳng Bí thư tỉnh đoàn, được 2 năm lại được cất
nhắc lên làm Phó ban Tuyên giáo tỉnh. Làm Phó ban Tuyên
giáo được 3 tháng thì lại đề bạt lên làm Trưởng ban
Dân vận tỉnh và ông lại tiếp tục đưa vào Thường
vụ Tỉnh ủy. Ở đâu, cương vị nào ông cũng nhận
xét là hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ. Quả thực là việc
đầu tư hết sức sống sượng nhưng lại hiệu quả phục
vụ riêng cho bản thân ông Cần.
Điểm mặt những nhân
vật tài năng như ông Cần nhận xét thì cán bộ viên
chức tỉnh Bắc Giang đã quá hiểu một con người không còn
một chút liêm sỉ và đã đẩy nhân dân tỉnh Bắc Giang xuống
hố sâu vực thẳm!
Đã 5 năm qua, cán bộ
viên chức và nhân dân tỉnh Bắc Giang phải thốt lên rằng
“Ủy
viên Trung ương Đảng, Bí thư tỉnh ta là cán bộ có 5 nhất:
Tham nhũng nhất, âm mưu nhất, thủ đoạn nhất, đê tiện
nhất và quan hệ trai gái bất chính nhất”. Đây là
một “tấm gương sáng” đứng đầu Đảng của
tỉnh Bắc Giang đang “Học tập và làm theo tấm gương
đạo đức Hồ Chí Minh” ngày nay là thế đó. Đây
chính là tác phẩm, sản phẩm của Hồ Chí Minh bởi đem cái
chủ thuyết vô thần Mác-Lê-Mao về cho Dân tộc Việt nam!!!
Tấm gương 5 nhất của Bí thư Đào Bất Cần tỉnh Bắc
Giang cần phải được phát động phong trào rộng rãi trên
quy mô cả nước để các Bí thư tỉnh nào chưa đủ 5 nhất
thì lên đầu tư học hỏi Bí thư Cần!
Ngài Bí thư là một
con người có con mắt tinh đời cho nên chỉ chọn những “đầy
tớ” chỉ biết vâng lời, xu nịnh và xu thời. Ông
đã chọn được bộ máy UBND tỉnh giúp cho ông kiêm luôn cả
Bí thư và Chủ tịch. Ông Khoa Chủ tịch là
người tự đánh giá mình là thiên tài tương đương với
Putin, như Obama, Đặng Tiểu Bình, chỉ kém mỗi Bí thư Cần
mà thôi. Trong khi đó toàn thể cán bộ viên chức và
nhân dân tỉnh Bắc Giang đánh giá “Đào Bất Cần là
một thằng rốt nát và là thằng phản dân hại nước, bắt
nhân dân Bắc Giang phải làm đầy tớ thằng mù. Cả tỉnh
đã chịu bất lực trước một tên tội đồ của tỉnh Bắc
Giang, vì vậy ông Cần mới có điều khoản muốn làm gì thì
làm. Cả bộ máy Ủy ban nhân dân tỉnh chỉ là sai vặt cho
Cần mà thôi. Cả tuần chỉ lo tổng hợp toàn bộ công việc
cho Chủ tịch để báo cáo Bí thư và chờ xem Bí thư bảo
gì nghe ấy”. Một con người tiêu biểu cho sự chạy
chức, chạy quyền, thực dụng, đạo đức giả, nịnh trên
nạt dưới, được bí thư đào tạo để trở thành nhân tài
cho tỉnh. Quả thật là bặc kỳ tài về công tác cán bộ.
Một điều thật kỳ cục là chưa bao giờ có 3 ông thầy
giáo cùng làm Phó Chủ tịch UBND tỉnh: ông Hạnh thầy
giáo dạy toán, ông Hải thầy giáo dạy tâm lý, ông Linh thầy
giáo dạy vật lý. Thử hỏi bộ máy hành pháp như vậy
mà quản lý cả Kinh tế, Chính trị, Xã hội, An ninh và Quốc
phòng của tỉnh thì chất lượng không ra gì là phải. Có
như vậy thì mọi người mới thấy Bí thư Cần giỏi
đến mức bảo sao mọi người cũng phải nghe vậy, làm theo
sự chỉ đạo của Bí thư. Cả một Ủy ban tỉnh cứ rối
như gà mắc tóc, không biết bắt đầu từ đâu, làm việc
gì, bỏ việc gì. Suốt ngày chỉ lo phụng sự họp hành theo
kiểu dạy học. Lúc nào cũng hỏi nhau xem có cái gì mới để
báo cáo Bí thư không? Sau đó thì quay lại để tranh giành
nhau phụ trách các lĩnh vực có nhiều bổng lộc như: Quản
lý dự án – Chỉ đạo thầu – Giới thiệu nhà thầu –
Dọa nạt cấp dưới, thanh tra, kiểm tra….
Một phát hiện mới,
rất quan trọng của Bí thư Tỉnh ủy là trường hợp Nguyễn
Văn Linh (Ông này đã cướp trắng hơn 800m2 đất thổ cư của
chị em bà Phạm Thị Ái-Phạm Thị Hòa ở thị trấn Cao Thượng
huyện Tân yên, đã bị 2 chị em bà Ái-Hòa treo khẩu hiệu
“Đả
đảo tập đoàn tham nhũng Nguyễn Văn Linh” và bắc loa
phóng thanh tại nhà của 2 bà), một nhà giáo dạy cấp
2 có tiêu chuẩn cùng gốc Bắc Ninh với ông Bí thư. Ban đầu
đưa về làm Phó văn phòng, sau đó tranh chức Phó Chủ tịch
tỉnh với ông Hạnh không xong. Ông Bí thư lại làm một
loạt động tác giả lùa cả Ban Thường vụ đó là khi Đại
hội Đảng tung ra sẽ đưa sang làm Phó ban tổ chức để đánh
lừa dư luận, sau đó đưa vào Thường vụ làm Trưởng
ban Tôn giáo Tỉnh ủy để tính kế lâu dài bởi
nếu để 3 ông thầy giáo làm Phó Chủ tịch tỉnh thì Thường
vụ không ai chấp nhận. Cho nên ông Cần
đã dùng
phương án bàn hậu để mọi người phản đối theo kiểu
“khổ nhục kế” và nghiễm nhiên ông
Linh
được tính đến và khi mọi người tỉnh ra thì mọi chuyện
đã đâu vào đấy rồi. Việc này không có gì để bàn nếu
không phải là cục bộ địa phương, vì sự luân chuyển quá
lộ liễu cũng như việc chọn một người không khác gì phiên
bản của ông Khoa, cũng cung cúc vâng lời phục vụ,
không biết đúng sai, trung thành tuyệt đối với Bí thư
Cần (bất chấp pháp luật, bất chấp dư luận xã
hội đã ký quyết định giao ½ diện tích đất Trung tâm văn
hóa thành phố Bắc Giang cho Công ty Quang minh của ông Cần
với thời gian 49 năm làm thiệt hại cho Ngân sách Nhà nước
khoảng 300 tỷ đồng, cũng làm lợi cho ông Cần từng ấy
tiền).
Ông Cần nịnh
trên giỏi nhưng khác ông Khoa là ở chỗ ông còn biết
nịnh cả dưới cho nên được cấp dưới che đậy cho ông
và ủng hộ ông hết mình.
Về việc lãnh đạo
phát triển kinh tế cho Bắc Giang phát triền nhanh đến mức
hiện nay vẫn xếp hạng thứ 50/63 tỉnh thành. Báo cáo
của ông đưa ra con số “ma”. Thử điểm lại
những gì ông tuyên bố và thực tế sẽ thấy ngay: 5 khu công
nghiệp hiện nay mới lấp chưa đầy 20%. Trong khi đó tỉnh
mất 1.660 ha đất ruộng thâm canh 1 năm 2 vụ lúa nước, bỏ
ra hơn 2000 tỷ đồng, hàng vạn người dân mất đất không
có việc làm mà đến nay mới thu ngân sách được 7 tỷ đồng,
vậy hiệu quả thu hút đầu tư ở đâu???
Chắc ông Cần
còn nhớ tuyên ngôn của ông rằng: “Nhà máy ô tô Đồng
Vàng, sẽ là nhà máy lớn nhất Quốc gia, nó sẽ làm cho giá
trị công nghiệp Quang Châu là khu công nghiệp tầm cỡ khu
vực, sẽ là khu công nghiệp và đô thị đẹp nhất phía Bắc,
nó sẽ giúp Bắc Giang thay đổi nhanh chóng, Tập đoàn Hồng
Hải sẽ biến Việt Yên thành Thẩm Quyến (Trung Quốc) của
Việt Nam. Họ sẽ xây dựng biết khu công nghiệp Song Khê-Nội
Hoàng thành khu Công nghiệp mẫu mực về việc đầu tư về
quê của người Bắc Giang…”
Không biết là ông bị
lừa hay ông đã lừa cả tỉnh Bắc Giang sau khi nhận những
khoản tiền từ những nhà đầu tư bất chính cho nên lời
nói và việc làm của ông không đi đôi với nhau??? Vậy thực
chất như thế nào? Cán bộ và nhân tỉnh Bắc Giang xin được
nói rõ để toàn thể nhân dân cả nước cùng toàn thể đồng
bào ở Hải ngoại biết. Chính Đào Bất Cần là người
đã băm nát cả tỉnh Bắc Giang, 5 khu công nghiệp đã thu hồi
ít nhất là 5 năm nay nhưng đến 80% là bỏ hoang. Nhà máy ô
tô Đồng Vàng ngừng sản xuất ngay sau khi khánh thành, khu
Công nghiệp Quang Châu với diện tích 426 ha đã 5 năm qua mới
đầu tư cơ sở hạ tầng được 50 ha và thu hút được 7
doanh nghiệp vào đầu tư, nhưng không thu hút được 1 đồng
cho ngân sách, mục đích của nhà đầu tư là găm đất chờ
giá cao tho thuê kiếm lời (lúc thu hồi đất trả cho
dân được 4 USD/m2, nay chỉ đầu tư một ít cơ sở hạ tầng
mà chào giá cho thuê tới 45 USD/m2).
Khu công nghiệp của
Tập đoàn Hồng Hải 425 ha, hơn 3 năm nay mới đầu tư được
1 nhà máy, nhưng sản xuất được 30% công suất lao động
thủ công với mức lương rẻ mạt nên công nhân không muốn
làm (cứ 10 công nhân thì có 4 người nghỉ việc). Một điều
nguy hiểm là Tập đoàn Hồng Hải thực hiện theo khu chế
xuất (nhập linh kiện 100%, công nhân chỉ việc lắp giáp,
không tạo gia giá trị gia tăng) nên ngân sách tỉnh không thu
được đồng nào. Như vậy nhân đân Bắc Giang mất không
425 ha đất màu mỡ mà chỉ đổi lấy một chút việc làm
với đồng lương rẻ mạt chỉ đủ nuôi mèo.
Khu công nghiệp Song Khê-Nội
Hoàng, chủ đầu tư là Công ty Hoàng Hải gây án đã
đi tù, thực chất đây là sự liên kết làm ăn theo kiểu
“Maphia”
giữa một số lãnh đão tỉnh Bắc Giang với doanh nghiệp để
bán đất kiếm lời bất chính mà thôi.
Khu công viên trung tâm
thành phố Bắc Giang với diện tích 42 ha, ông Cần đã
biến 12 ha kinh doanh dịch vụ với 4 góc 4 phần chiên con
của các ông. Ông còn biến ½ diện tích đất khu văn hóa
Bắc Giang thành 6 công trình riêng của công ty sân sau Quang
Minh của ông, xếp chỗ để tự thờ mình ở trong đó
sau này.
Ông cho 18 công ty vào
khai thác than bừa bãi, phá nát rừng, Công ty Quang Minh có ông
Nam
đệ tử ruột của ông được ưu tiên số 1. Các phần
giải quyết của tỉnh xếp theo thứ tự là ông Khoa, sau
đó là ông Linh và còn một số lặt vặt để 2 ông Phó Chủ
tịch còn lại cùng các ban ngành. Ai cũng thừa biết đằng
sau đó là 10% thuộc về ông Cần nhưng còn tệ hại hơn nó
đã trở thành “luật bất thành văn” ở tỉnh Bắc
Giang này.
Ông Cần là người
điển hình nhiều đất mà toàn là “đất vàng”
ở Bắc Giang cả. Còn tiền thì không biết bao nhiêu mà kể.
Tất cả những việc đó đều do ông chỉ đạo can thiệp,
loại các đối thủ khác ra. Như ông Nam-Giám đốc Công
ty Mạnh Quang đệ tử của ông Cần đã tuyên bố: “Bác
cả đã có ý kiến, đố thằng nào dám chống” Chưa
nói gì đến chuyện điều chỉnh giá lên xuống, tính toán
bậy bạ trước sức ép của Bí thư Cần.
Nếu khắc họa kỹ
về chân dung Bí thư “Cần kính mến” của nhân dân
Bắc Giang thì chắc phải mất rất nhiều thời gian và giấy
mực nhưng nay Bí thư Cần đã cao chạy xa bay trốn về
Trung ương để trốn tội gây ra đại họa cho nhân dân tỉnh
Bắc Giang. Không hiểu Trung ương có biết những việc làm
của ông Cần và những việc nhân dân Bắc Giang tố cáo ông
Cần không, mà ông Cần lại được cất nhắc về Trung ương???
Hay là Trung ương Đảng cũng “Tương cùng một ruộc”???
Việc đưa ông Cần về
Trung ương Đảng công tác thì thực sự là đại họa cho dân
tộc Việt Nam chứ không riêng gì tỉnh Bắc Giang.
Nếu so với khuyết
điểm của Chủ tịch Hà Giang-Nguyễn Trường Tô thì
Bí thư Cần vừa vi phạm phẩm chất đạo đức vừa tham nhũng,
vừa phá hoại đội ngũ cán bộ ở Bắc Giang thì phải tử
hình nhiều lần cũng chưa hết tội.
Nay ông Nông Quốc
Tuấn con của cựu TBT Nông Đức Mạnh lên làm Bí
thư, với trình độ năng lực còn kém hơn cả ông Cần.
Liệu
ông Tuấn có đẩy cuộc sống của bà con Bắc Giang đi lên
không, hay là lại kéo đời sống của bà con nhân dân trượt
dốc dài dài??? Liệu Bắc Giang có khởi sắc khay không?
Hay vẫn chỉ là bãi chiến trường trôn vùi đầy hậu họa
chỉ là đống tro tàn do sức công phá nham hiểm của triều
đại Đào Bất Cần trong suốt 5 năm qua. Những tiền bối
đều là Bí thư như ông Cường đã chuyển về Trung ương
và Chủ tịch Phạm Thị Hải Chuyền đã về làm Phó Kiểm
tra Trung ương Đảng thì làm sao nền kinh tế Bắc Giang khởi
sắc được?
Tôi cực lực lên
án Đào Bất Cần (Đào Văn Cần) và yêu cầu ngài
TBT
Nguyễn Phú Trọng hãy đưa vụ việc này ra ánh sáng công
luận để tránh đại họa sau này cho Dân tộc Việt Nam!!!
Hà Nội ngày 20 tháng
10 năm 2011
PV: Lê Thanh Tùng
ĐC: Khối 13-Phù Lỗ-Sóc
Sơn-Hà Nội
ĐT: 0123.3181.008, 0163.5890.167
Email: aiquocle@gmail.com
Viết theo tư liệu
thu thập được của đông đảo các trí thức và bà con dân
oan tỉnh Bắc Giang.
Công ty Quang Minh.
|
Từ trái chị Hằng-Thanh-Hòa-Sửu.
|
Ô Ng Bậc, bà Lan.
|
Cụ Đặng Thị Cam bị
liệt cả người.
|
Chị Sửu.
|
chị em bà Phạm Thi Ái-Phạm
Thị Hòa
|