BẢN
LÊN TIẾNG Của UBBVSVTLT
nhân
dịp kỷ niệm 53 năm ngày Phạm văn Đồng gửi công hàm cho
TC về vụ Hoàng Sa & Trường Sa
NHẬN ĐỊNH:
1. Trong mấy tháng gần đây,
Trung cộng (TC) càng ngày càng tỏ ra hung hãn hơn trong âm mưu
bành trướng, đe doạ các quốc gia trong khu vực Đông Nam Á,
nhất là đối với Việt nam. Chúng dùng các tàu hải
quân ngụy trang là tàu dân sự, Ngư Chính, Hải Giám xâm nhập
vào hoạt động sâu trong các vùng đặc quyền kinh tế/ các
khu vực thuộc thềm lục địa của các quốc gia kế cận.
-Với Phi Luật Tân, chúng tuyên
bố có chủ quyền trên vùng Biển Bãi Cỏ Rong của nước
này, cho tàu hải quân vào tận nơi bắn đuổi ngư dân địa
phương, đe doạ công việc thăm dò dầu khí trong phần lãnh
hải của họ.
-Với Mã Lai Á, hải quân TC
dùng đạn thật bắn doạ ngư dân địa phương hành nghề
trong lãnh hải của họ.
-Với Cộng Hoà Xã Hội Chủ
Nghĩa Việt nam (VC), một kẻ quyết tâm đồng hành chạy theo
Xã Hội Chủ Nghĩa mà chúng lãnh đạo, và còn cúc cung tận
tuỵ phục vụ chúng như đã chấp nhận chuyển nhượng một
phần lãnh thổ trên vùng biên giới qua hiệp ước 1999, và
11,520 km2 trong vịnh Bắc Việt, và cả tài nguyên qua hai hiệp
ước Phân Chia Vịnh và Hiệp Ước Nghề Cá năm 2000, bọn
bành trướng Bắc Kinh không buông tha. Chúng còn tỏ ra hung
hãn hơn với các hoạt động liên tục trên Biển Đông:
- chúng bắn giết, ngược đãi,
bắt bớ, giam cầm, đòi tiền chuộc mạng, cướp bóc tài
sản của ngư dân Việt hành nghề trên phần lãnh hải truyền
thống trong vùng Hoàng Sa, trên đó cha ông họ đã kiếm sống
từ hàng trăm năm nay. Lý do: Ngư dân Việt vi phạm lãnh hải
của chúng
.
Chính quyền VC không có một
động thái nào để bảo vệ họ.
-Ngày 26 tháng năm vùa qua, tàu
hải giám của TC vào sâu trong thềm lục địa VN, ngang nhiên
cắt dây cáp tàu Bình Minh 2 của công ti quốc doanh dầu khí
của VC. Tàu này hoạt động cách bờ biển Tuy Hoà 180 hải
lý. Rồi 2 tuần kế đó, ngày 9 tháng 6, tàu khác của TC là
ngư chính, có một đoàn tàu lớn hộ tống, lại ngang nhiên
tiến vào cắt dây cáp của tàu Viking 2 của VC, cũng đang tìm
dò dầu tại một địa điểm cách Vũng Tàu 140 hải lý. Lý
do được TC viện dẫn: hai tầu tìm dò dầu hoả của VC vi
phạm lãnh hải của TC.
.
VC cũng không dám có một hành
động tích cực nào bảo vệ lãnh hải của dân tộc.
Vì hành vi của bọn bá quyền
làm thiệt hại trực tiếp đến quyền lợi cá nhân về dầu
khí của mình, nhóm lãnh đạo VC dùng tiểu xảo là ‘mượn’
tay quần chúng VN nhân danh lòng yêu nước để chống đối
Bá quyền Bắc Kinh xâm lược Biển Đông của Việt nam. Chúng
làm ngơ để một số cuộc biểu tình chống TC xâm lăng được
tổ chức tại Sài gòn và Hà nội trong mấy tháng vừa qua,
với hi vọng làm áp lực với TC để bảo vệ quyền lợi
của chúng. Tuy nhiên, lãnh đạo VC lại phải tích cực trấn
áp các cuộc biểu tình để ‘tránh làm tổn thương đến
tình hữu nghị và lòng tin cậy’ mà Bắc Kinh đòi hỏi.
2.Ngày 25 tháng 6 vừa tại Bắc
Kinh, đại diện VC là thứ trưởng ngoại giao Hồ xuân Sơn
và Đới Bỉnh Quốc, viên chức cao cấp nhất của Đảng CSTH
phụ trách về ngoai giao, đã có một thoả thuận giữa 2 bên
về một giải pháp cho Biển Đông. Phát ngôn viên Hồng Lỗi
của TC cho biết lãnh đạo hai Đảng ‘đã đồng thuận’
về giải pháp ấy, dù họ dấu, không nói ra là gì. Tuy nhiên,
thoả thuận này có chứa đựng các sự kiện rất bất thường
trong bang giao, đặc biệt là giữa VC và TC, như các đe doạ
VC là không được có một hành động nào ‘gây tổn hại
đến tình hữu nghị và làm mất tín nhiệm’ của Bắc Kinh,
như hai bên sẽ ngăn chặn ‘thế lực bên ngoài’ xen lấn
vào nội bộ các bên tranh chấp. Các chi tiết ấy báo hiệu
cho biết VC đang ‘phải’ chuẩn bị góp sức cho bọn bá
quyền Bắc Kinh tiến thêm một bước mới để củng cố vị
trí của chúng trong vùng lưỡi bò mà chúng đã công khai tuyên
bố có chủ quyền.
Một thoả thuận như vậy không
khác gì hơn là ám chỉ VC đồng ý chuyển giao Biển Đông
của VN cho TC. Sự việc này sẽ dẫn đến công khai hoá việc
chuyển giao biển đảo cũng giống như trường hợp các hiệp
ước 1999 và 2000.
3. Âm Mưu Bành Trướng của
Bắc kinh và đồng loã của VC:
Tiến chiếm Biển Đông. Với
Hàng Không Mẫu Hạm (HKMH) Thi Lang, sau 5 ngày cho chạy thử
từ 10 tháng 8, 2011, TC loan báo sẽ đưa tàu này xuống Biển
Đông hoạt động vào năm 2012. Từ thập niên 1990, TC đã nói
tới việc thành lập hạm đội Biển Xanh cho khu vực này.
Chúng hé mở rằng hạm đội này có 3 HKMH. Nay, chúng có Thi
Lang. (TC đã mua được 4 HKMH phế thải. Varyac của Ukraine là
một, nay là biến cải thành Thi Lang). Chúng đã xây xong hai
cầu tàu, mỗi cái dài 800m cho 4 HKMH đậu cùng một lúc, tại
căn cứ hải quân Tam Á, Hải nam. Chúng cho biết đã sản xuất
được máy bay tàng hình J 20, hoả tiễn Đông Phong D21, tàu
ngầm nguyên tử JIN CLASS (094), đã hoàn tất một căn hầm
chứa được 20 tàu ngầm nguyên tử JIN CLASS trong căn cứ Tam
Á… TC nghĩ rằng chúng có đủ sức mạnh để xác nhận chủ
quyền trên Biển Đông.
VC trở thành tay sai. Để có
thể thực hiện giấc mơ Đại Trung Hoa trong giai đoạn này,
TC phải làm sao để Việt nam trở thành một bộ phận của
Trung Hoa. Chúng biết rằng giấc mơ ấy không thể thực hiện
được, nếu không có VC làm tay sai cho chúng.
Trong vòng hai thập niên gần
đây, TC đã có nhiều chuẩn bị để dồn lãnh đạo Đảng
CSVN vào vị thế lệ thuộc. Chúng nuôi dưỡng nhiều lớp
lãnh đạo VC cho mục tiêu này. Chúng cũng làm áp lực, kể
cả mua chuộc bằng tiền bạc, quyền lợi địa vị, bằng
cách khống chế và không từ nan bất cứ cách nào có lợi
đều được sử dụng. Mưu kế đó đã mang lai kết quả tốt.
Việc dâng đất trên vùng biên giới, hiến biển trong vùng
Vịnh Bắc Việt v.v. được thực hiện một cách êm ả và
mau chóng. Cũng vì thế, thoả thuận ngày 25 tháng 6 vừa qua
không là gì khác hơn một mệnh lệnh. Mệnh lệnh ấy có tính
cách chuyên đoán, một chiều, ám chỉ cả các trừng phạt
dù không nói đến tính cách nghiêm khắc. Ý nghĩa về trừng
phạt này lại được phơi bày qua nội dung của các bài bình
luận trong hệ thống truyền thông của Đảng CSTH. Tờ Hoàn
Cầu Thời Báo nhiều lần nói tới ‘bọn Việt nam’, nghĩa
là đám lãnh đạo VC, là kẻ “vong ân bội nghĩa” vì đã
chiếm nhiều đảo của Trung Hoa (nói về những đảo trong
quần đảo Trường Sa mà quân đội VC đang chiếm đóng) và
hình phạt dành cho bọn đó mà TC không ngần ngại nói rõ
là “giết.”
Và các hành động của VC trong
vòng những 4 năm trở lại đây cho thấy lãnh đạo VC đang
đóng vai trò tay sai này cho TC. VC quyết liệt triệt tiêu các
cuộc biểu tình quần chúng tại Hà nội, Sài gòn, vì lòng
yêu nước mà đứng lên chống lại các hành vi xâm lăng lãnh
thổ VN của bành trướng Bắc Kinh. VC không ngần ngại thi
hành mệnh lệnh của TC dù chỉ là lời kêu gọi nhẹ nhàng
công khai của viên chức cấp thấp ngành ngoại giao trong một
cuộc họp báo quốc tế tại Bắc Kinh là thí dụ điển hình.
UỶ BAN LONG TRỌNG LÊN TIẾNG:
I. Ủy Ban nhiệt liệt ca
ngợi lòng dũng cảm của thanh thiếu niên, trí thức và đồng
hương yêu nước chấp nhận các hiểm nguy đối với bản
thân và gia đình của mình, đứng lên chống lại giặc ngoại
xâm đang từng bước đặt ách thống trị lên quê hương Việt
nam. Đây là một sự hi sinh cao quí đã được quốc dân Việt
nam và quốc tế chứng kiến qua các cuộc biểu tình từ tháng
12 năm 2007 cho đến nay.
Họ đã hứng chịu các trấn
áp dữ dội, dã man, và không kém phần độc ác do chính mật
vụ và cảnh sát của chính quyền của mình chỉ vì họ biểu
lộ lòng yêu nước, chống ngoại xâm.
Họ quyết tâm không lùi bước
trước những đàn áp dã man của chính quyền của họ.
II. Đối với các thành viên
của Liên Hiệp quốc và quốc tế, Ủy Ban:
1). Tố cáo và phản kháng âm
mưu bành trướng với qui mô rộng lớn, có kế hoạch, có
hệ thống của bá quyền Bắc Kinh. Từ đầu thập niên 1990,
TC đã công khai đưa ra các âm mưu đó, bước đầu là chiếm
cứ Biển Đông của Việt nam: tướng Zhang Xusan Phó Tổng tư
lệnh Quân Đội TC ngày 7 tháng 4, 1992 nói với tờ China Daily
rằng đây là lúc hải quân TC phải trợ lực phát triển kinh
tế trong các vùng gồm cả các đảo thuộc vùng tranh chấp
Trường Sa. Tư lệnh Hải quân TC, Phó đô đốc Zhang Lianzhong
cùng lúc đó loan báo: “Quân Uỷ Hội ra lệnh hải quân sẵn
sàng bảo vệ hữu hiệu lãnh hải và các vùng biển kế cận…
, cuộc chiến dành (chủ) quyền trên đại dương sẽ khổc
liệt hơn.”
Từ đó đến nay, TC đã dồn
một nỗ lực to lớn để phát triển một kỹ nghệ quốc
phòng qui mô cho mục tiêu này. TC cũng đã cho xây dựng các
công sự đồ sộ trên quân đảo Hoàng Sa và đặc biệt chiếm
đóng và cũng đã có nhiều kiến trúc quân sự trên các bãi
đá ngầm trong vùng Trường Sa của Việt nam cho mục tiêu trên.
Vào tháng 6 năm 2006, TC vẽ danh giới mới trong vùng Biển Đông
với hình lưỡi bò để nới rộng chủ quyền.
Đi xa hơn, ngoài phạm vi Biển
Đông, năm 2010, TC vẽ lại vùng an ninh lãnh hải trên Thái
Bình Dương bằng cách nới rộng vòng đai “phòng thủ viễn
dương”, bắt đầu từ Nam Dương qua Guam xuống Úc châu.
Cũng trong năm 2010 vừa qua,
TC vẽ bản đồ nước “ Đại Trung Hoa” mới, bao gồm lãnh
thổ nhiều quốc gia kế cận ở Đông Nam Á, Đông Á (ngoai
trừ Nhật Bản), Nam Á…
Bộ trưởng quốc phòng Trì
hạo Điền còn đi xa hơn là vào tháng 4 năm 2005 trong buổi
họp với tướng lãnh TC loan báo mục tiêu trường kỳ của
TC là Mỹ quốc, cần phải tiêu diệt. Trì hạo Điền nói
rằng TC đã và đang chuẩn bị công tác cho mục tiêu này.
Cần lưu ý rằng:
a). Cuộc chiến tranh mà TC dự
trù trong tương lai không phải chỉ là chiến tranh qui ước.
Loại vô qui ước mới quan trọng như sinh hoá, kinh tế, văn
hoá…, kể cả huấn luyện thiếu nữ trẻ, đẹp như ở Đại
học Phụ Nữ Bắc Kinh được tập luyện như các nữ quân
nhân, gồm cả nghệ thuật làm vợ, để xuất cảng đi Tây
Âu làm vợ, làm mẹ cho mục tiêu này.
b). Chủ nghĩa bá quyền có
một nét đặc thù của người Tàu, với truyền thống Hán
tộc là độc ác (sắt, máu, tham lam, vô luân…).
-Nét đặc thù này không tìm
thấy trong nền văn minh hay văn hoá Tây phương, và vì vậy
xa lạ với người bản xứ. Việc chém giết ngược đãi ngư
dân Việt, cướp tài sản của họ…. đã xảy ra thường
xuyên trong nhiều năm qua tại Hoàng Sa là một thí dụ; cho
tàu hải quân đâm chìm thuyền đánh cá của ngư dân Việt
rồi bỏ chạy, không cứu vớt nạn nhân là thí dụ khác.
(Ngư dân sống sót cho biết rằng trước khi tàu hải quân
TC đâm chìm ngư thuyền Việt nam, chúng hạ cờ TC xuống, có
nghĩa là chúng có dự mưu). Một đoàn ít nhất có 4 khu trục
hạm đồ sộ của hải quân TC vào tháng 4 năm 1988, dình cơ
hội thuận tiện, bất thình lình xuất hiện tại nơi mà thuỷ
thủ của CHXHCNVN vẫn thường đi tiếp tế cho đồng đội
của họ đóng trên đảo đá Gạc Ma ở Trường Sa, dùng trọng
pháo và đại liên bắn giết một cách tàn bạo vào 64 người
trong khi họ đang lội dưới biển, không võ khí là các thí
dụ khác. Tất cả sự việc này phản ảnh suy nghĩ và hành
động của nhà cầm quyền TC. Vì thế người ta không ngạc
nhiên khi Bộ trưởng ngoai Giao TC Dương khiết Trì nhìn vào
mặt Bộ trưởng ngoai giao Tân gia Ba, George Yeo ngay trước mặt
27 Bộ trưởng, thành viên Hội Nghị An Ninh
(Ảnh của Hoạ sĩ Nguyễn
thanh Bình trong Hồ trung Tú Blog)
Khu Vực của khối ASEAN ở
Hà nội, tháng 7 năm 2010, nói với một dọng điệu đe doạ
rằng “Trung Hoa là nước lớn. Chúng bay là nước nhỏ. Đó
là một sự thật.” Dương Khiết Trì cũng không tha Phó thủ
tướng kiêm Bộ trưởng ngoai giao VC Phạm gia Khiêm, Chủ Nhà
và làm Chủ tịch Hội Nghị, khi trực tiếp nói với lời
lẽ- mà một thành viên của Hội Nghị gọi là miệt thị.
Truyền thông của TC cũng nhắc nhở, cảnh cáo đích danh lãnh
đạo VC tương tự như Li Hongmei viết trên báo Hoàn Cầu vào
ngày 17 tháng 8 rằng “ Việt nam đừng chơi với lửa.”
- Nhìn vào lịch sử VN, qua
ngàn năm đô hộ, với bao nhiêu lần xâm lăng từ các triều
đại xa xưa, con cháu nhà Hán vẫn duy trì cùng một thái độ,
nay lại thực hiện một loại hành vi giống như vậy đối
với dân Việt: chiếm đất, chém giết, bóc lột, cướp của,
ức hiếp… Đám lãnh đạo TC ngày nay vẫn còn nhớ và vẫn
tiếp tục bài học đó. Có điều khác là các triều
đại cũ của VN có lẽ không bị đối xử một cách khinh
miệt như TC đối với lãnh đạo VC hiện nay.
c). Nét đặc thù theo truyền
thống Tàu này còn một sắc thái khác thường nữa: gian manh.
Gỉa mạo hàng hoá với truyền
thống bất lương là một đặc tính của con cháu nhà Hán
mà cả thế giới ngày nay nhiều người biết đến.
TC nay trở thành giầu có, chủ
nợ của Mỹ là 1,010 tỷ Mỹ Kim (năm 2011), có một kho võ
khí khổng lồ hiện đại nhất, được coi là đối thủ của
Mỹ, nào là HKMH, máy bay tàng hình, hỏa tiễn liên lục địa
(ICBM), tàu ngầm nguyên tử, bay lên không gian…. TC còn viện
trợ kinh tế khắp nơi trên thế giới. Thí dụ như ở Congo,
TC đã đầu tư vào nước này năm 2007, 11 tỉ MK. Với một
chương trình di dân tiệm tiến đi khắp nơi, kể cả Nam Mỹ,
Âu Châu, Úc Châu, Bắc Mỹ v.v.. , TC bỏ rất nhiều tiền và
đang cho đạo quân kinh tế tiến chiếm trận địa khắp nơi
trên thế giới. Tuy nhiên, với tư thế đó, năm 2010 TC cũng
đã làm đơn với tư cách một quốc gia nghèo đói mà quốc
tế lịch sự gọi là các ‘quốc gia đang phát triển’ xin
và nhận viện trợ để phát triển của Hoa kỳ là 270 triệu
MK.
d) Với một âm mưu có hệ
thống, TC sử dụng CHXHCNVN là một công cụ bành trướng trong
giai đoạn này để chiếm Biển Đông. Và các hoạt động
hiện nay của VC rõ rệt phản ảnh những gì mà TC mong muốn.
2). Cảnh giác quốc tế về
mối nguy cơ bành trướng này của Bá quyền Bắc Kinh. Quốc
tế cần ý thức và có các biện pháp hữu hiệu để ngăn
chặn, ngõ hầu giúp cho nhiều dân tộc tránh được những
thảm họa như đã xảy ra trong thế kỷ trước.
Đại hội kêu gọi chính quyền
và Nhân Dân Hoa Kỳ phải có một vai trò tích cực hơn, dấn
thân hơn và quyết tâm đối phó với hiểm hoạ này.
III. Đối với Đảng Cộng
Sản Việt nam (VC).
Ủy Ban lên án VC vì đã cam
tâm nhận làm tay sai cho ngoại bang, thực hiện âm mưu của
kẻ thù của dân tộc, làm nguy hại cho quyền lợi của dân
Việt là độc lập và vẹn toàn lãnh thổ.
1). Về Biển Đông, Ủy
Ban đòi hỏi:
a). Đảng CSVN ra lệnh cho CHXHCNVN
đơn phương tuyên bố huỷ bỏ công hàm 1958 của Phạm văn
Đồng. Tuyên bố hủy bỏ công hàm này sẽ làm cho văn thư
ấy trở thành vô hiệu và TC không còn cớ để biện minh
chủ quyền của TC trên toàn vùng Hoàng Sa và Trường Sa của
VN, như TC từ nhiều năm nay và cả hiện nay đang làm. Tuyên
bố ấy không có gì là trái với công pháp quốc tế. Đây
chỉ là hành vi bình thường, khi một quốc gia thấy một hành
vi nào đó bất lợi cho quyền lợi dân tộc, là có thể làm.
Ngay cả khi, có một hiệp ước song phương hay đa phương,
một bên đương sự có thể huỷ bỏ hay rút khỏi hiệp ước
nếu thấy có những thiệt thòi về quyền lợi của quốc
gia mình. Ở đây, công hàm của Phạm văn Đồng chỉ là một
văn thư hành chánh. CHXHCNVN chỉ cần công khai tuyên bố huỷ
bỏ văn thư đó, hoặc muốn tỏ ra là một nhà nước ‘pháp
quyền’, VC có thể áp dụng biện pháp tương đương với
biện pháp mà luật gọi là ‘song hành’ là gửi cho TC một
văn thư tương ứng với công hàm của Phạm văn Đồng cho
TC là đủ.

b). Đảng CSVN phải ra lệnh
cho CHXHCNVN đưa vấn đề Biển Đông ra toà án quốc tế, như
Phi Luật Tân đã và đang làm.
Trước Toà án quốc tế, một
văn thư hành chánh không có giá trị gì trong việc chuyển
giao lãnh thổ.
Hai công tác này đã được
Ủy Ban Bảo Vệ Sự Vẹn Toàn Lãnh Thổ ngay từ đầu thập
niên 2000 đã nhiều lần lên tiếng đòi hỏi VC phải làm.
Trong cuộc phỏng vấn ngày 23 tháng 9, năm 2008, Đại sứ VC
tại Hoa Kỳ Lê công Phụng khi được nhà báo Lý kiến Trúc,
ở quận Cam, California hỏi về vấn đề này đã trả lời:
“Cũng đã có nhiều người nói là có thể đưa ra Toà Án
quốc tế, đưa lên Liên Hiệp Quốc để đấu tranh chuyện
này. Chúng ta cũng đang dự tính…...”
Tuy nhiên, cho đến nay, 3 năm
đã trôi qua, VC vẫn im lặng, và hay là vẫn còn đang dự tính,
dù đã hiểu được vấn đề?
Nay, Phi Luật Tân đang làm công
việc này. Đi xa hơn, Phi còn kêu gọi Mỹ đến giúp bảo vệ
giang sơn của họ trước mối nguy cơ xâm lăng gần kề của
TC. Hiệp ước Mỹ-Phi từ năm 1951 để bảo vệ Phi trong trường
hợp Phi bị tấn công nay được nêu ra vì thấy có đe doạ
nhãn tiền của TC.
Phi là tấm gương về lòng
yêu nước của họ. VC nên bắt trước để có thể tồn tại.
2). Vấn đề ngư dân Việt
bị ngược đãi và giết hại.
Lãnh đạo VC đã làm ngơ trước
việc hải quân TC bắt bớ, cướp bóc tài sản, đánh đập,
giam cầm và giết hại trong nhiều năm qua. Cũng nên tủi hổ
khi mà các ngư dân Quảng Ngãi kêu cứu nhiều lần và chính
quyền lại làm thinh. Các ngư dân ấy đau đớn đến nỗi
họ phải họp nhau lại thành một tổ chức là Hội Nghề
Cá và cử Tổng thư Ký của Hội đi thẳng đến Toà Đại
Sứ TC tại Hà nội và nộp đơn, van xin hải quân TC đừng
bắn giết hội viên của họ nữa. TC cũng vẫn không tha. Lãnh
đạo VC còn có can đảm tiếp tục ngậm miệng ăn tiền mãi
sao?
Đại hội đòi hỏi VC phải
có trách nhiệm bảo vệ ngư dân, không thể thí mạng sống
của công dân mình, hầu mong được hưởng quyền lợi mà
TC ban cho.
3) Đàn áp biểu tình của
các người yêu nước một cách dã man trong các cuộc biểu
tình trong tháng 6, 7 vừa qua tại Hà nội và Sài gòn.
Lãnh đạo VC phải chấm dứt
các hành vi này.
a) Phải trừng phạt đích đáng
kẻ thuộc quyền thực hiện các hành vi bạo hành. Đây rõ
ràng là một tội phạm có tổ chức do nhà nước CHXHCNVN đỡ
đầu. Trong một bức hình được phổ biến cho thấy một
chỉ huy của Công An Hồ Hoàn Kiếm Hà nội, Trung tá Canh lấy
tay chỉ vào một mục tiêu trong đám biểu tình để Đại
Uý Minh, người đứng bên cạnh đi bắt. Kế đó, một tấm
hình khác cho thấy Đại Uý Minh chờ sẵn và xuất hiện trên
cửa xe buýt và lấy chân đạp vào mặt nạn nhân khi anh ta
đã bị bốn công an nắm chặt 4 chân tay khênh ngửa người
vào lúc quăng lên cửa xe.
Trung tá Canh, người ra lệnh
bắt và hành hạ nạn nhân phải bị trừng phạt đích đáng.
Đại Uý Minh, 4 công an, bắt và khênh nạn nhân, và các kẻ
khác cũng phải bị trừng trị. Tất cả các can phạm này
phải bị truy tố trước toà hình sự và chịu các hình phạt
nặng nề về hành vi của chúng.
Sau khi vụ này bị các bloggers
chụp được hình và phổ biến cho công chúng, Đảng thấy
có lỗi nghiêm trọng và chỉ loan báo ngưng chức của Đại
uý Minh để đỡ đòn cho Đảng.
Đây là hành vi khủng bố có
chủ mưu của Đảng CSVN, nhất là hành vi ấy lại là của
chính quyền làm theo lệnh của ngoại bang, và các hành vi ấy
phải được chấm dứt.
Quốc dân Việt nam sẽ
không tha thứ tội phạm gia trọng này.
b) Phải thả tất cả những
ai mà đảng đã bắt giam và xét xử phi pháp về các tội
hô hào bảo vệ Hoàng Sa, Trường Sa từ trước đến nay và
phải xin lỗi và bồi thường cho họ.
4). Trục xuất lao động
Tàu được đưa vào Việt nam một cách bất hợp pháp.
Hai hành lang kinh tế được
thiết lập từ thời Trần đức Lương, một từ Côn Minh xuống,
và một đến từ Nam Ninh, để cho dân Tàu tự do sang Việt
nam, mà không cần chiếu khán nhập nội; 90% các dự án về
năng lượng, xây dựng hạ tầng cơ sở , hoá chất v.v. được
lãnh đạo VC chấp thuận cho người Tàu. Các dự án này được
thực hiện ở khắp nơi trên lãnh thổ VN. Người Tàu nhân
danh công nhân dắt díu nhau sang và đóng đô khắp nơi. Dự
án bauxite Tây Nguyên có tới 20,000 công nhân Tàu. Dự án cho
thuê rừng đầu nguồn trên 18 tỉnh cũng là nơi chứa chấp
dân Tàu dài hạn… Rồi Đông Đô Đại Phố được xây dựng
ở Bình Dương dành cho người Tàu sẽ là một loại kinh đô
để chuẩn bị làm cơ sở cai quản Nam Phần Việt nam. Đó
là các cơ hội mà lãnh dạo VC tạo ra để cho người Tàu
xâm nhập vào Việt nam.
Vì lý do sinh tồn của đất
nước và của dân tộc, Đại hội đòi hỏi Đảng CSVN phải
có trách nhiệm bảo vệ lãnh thổ, bằng cách:
a) trục xuất dân Tàu mà con
số có thể trên 1.2 triệu ra khỏi lãnh thổ Việt nam, vì
chúng nằm vùng khắp nơi trong nội địa, làm đạo quân thứ
5 cho cuộc xâm lăng tương lai.
b) chấm dứt các khế ước
cho thuê rừng dài hạn, vì chúng lập căn cứ địa ở các
nơi đó và chia cắt VN thành nhiều mảnh. Các kế ước cho
thuê rừng phải được huỷ bỏ và người Tàu ở các khu
vực hiểm trở này phải bị trục xuất khỏi VN.
Làn sóng người Tàu tràn ngập
Việt nam là một mối nguy lớn cho sự sống còn của dân tộc.
5). Phải liên minh chặt
chẽ với ASEAN để tìm thế đứng cùng đối đầu với kẻ
thù chung, để nhận được sự yểm trợ của họ. Phải
kêu gọi sự hỗ trợ tích cực về quân sự của các cường
quốc trên thế giới. Hiện nay, các cường quốc này đã ý
thức rõ nguy cơ của TC đối với họ và họ đã tỏ ra quyết
tâm đối phó. Hoa Kỳ đã dấn thân cam kết bảo vệ Phi Luật
Tân Theo lời yêu cầu của Tổng Thống Benigno Aquino. Hoa Kỳ
đang viện trợ quân sự cho Nam Dương, Mã Lai, cả Ấn Độ….
Đó là một cơ may hiếm có. Nhưng trước hết là phải có
quyết tâm dứt bỏ vai trò tay sai cho TC, dù có khó khăn vì
ngay trong nội bộ đám lãnh đạo hiện nay có nhiều kẻ tranh
nhau tình nguyện làm tay sai cho chúng. Thái độ và hành động
đi dây không có ích lợi gi cho chính bản thân, và dần dần
đưa Việt nam vào quĩ đạo của TC, để đối đầu với thế
giới. Cần nhớ rằng sức mạnh của Hoa Kỳ có thể tiêu
diệt một quốc gia nếu họ muốn. Và trong trường hợp nảy
TC sẽ sử dụng dân tộc và đất nước VN làm bia đỡ đạn,
còn chúng sẽ an toàn. Và quan trọng hơn hết là phải quay
đầu trở về với dân tộc, để được tha thứ vì các sai
lầm phạm phải từ trước. Có như thế mới tự cứu được
chính mình. Nhớ rằng TC đã liệt kê đám lãnh đạo này vào
danh sách ‘đen’ như chúng đã công bố, dù có cố gắng
phục vụ chúng đến đâu, chúng cũng không tha tội chết,
và hồi tháng 8 năm 2010 đã doạ khi HKMH George Washington
đến đậu ở ngoài khơi Đà Nẵng, rằng ‘tàu sân bay’
của Mỹ không thể cứu họ được.
Làm tại California ngày 14 tháng
9 năm 2011
GS Nguyễn văn Canh
|