Thư
trả lời cho Đại sứ CSVN Nguyễn Tâm Chiến về việc Vinh
danh
lá
cờ VNCH và dự án Tượng Đài Chiến Sĩ tại Washington State
Vietland.net
Nhân vụ Thượng Nghị Sĩ Tiểu
Bang là Pam Roach đưa ra hai nghị quyết tại Thượng Viện Tiểu
Bang. Nghị quyết thứ nhất là công nhận lá cờ của Việt
Nam Cộng Hòa cũ; nghị quyết thứ hai ủng hộ dự án xây
tượng đài tại tiểu bang Washington kỷ niệm các chiến sĩ
chiến đấu cho Tự Do.
Sau đó Nghị Sĩ Roach nhận
một bức thư từ Đại sứ Cộng sản Việt Nam phản đối
cả hai Nghị quyết trên. Ông Terrell A. Minarcin đã đánh máy
lại thư Nguyễn Tâm Chiến và viết thư trả lời.
Đại sứ Cộng sản Việt
Nam tại Washington D.C. đã phản ứng một cách điên cuồng,
nên đã phạm phải những lỗi lầm nghiêm trọng về ngoại
giao và bang giao quốc tế, trong đó có việc xâm phạm vào
công việc nội bộ của công dân và đất nước Hoa Kỳ.
Sau đây là thư phản đối
của Nguyễn Tâm Chiến, Đại Sứ Cộng sản Việt Nam gửi
Thượng Nghị Sĩ Pam Roach, tiểu bang Washington.
Ngày 10-2-2004
Kính thưa Thượng Nghị Sĩ
Roach:
Với sự quan tâm đặc biệt
mà tôi viết thư này gửi ông liên quan đến một nỗ lực
thứ hai nhằm thừa nhận lá cờ của Việt Nam Cộng Hòa cũ
được trình bày trong văn kiện SJM8045. Đây là để tái khẳng
định rằng nhân dân và chính phủ Việt Nam không thể chấp
thuận với dự án xây dựng Tượng Đài. Tôi xin chia sẻ với
ông về ý nghĩ của tôi.
Thứ nhất, dự án Tượng Đài
đi ngược lại những quy ước quốc tế và thực tiễn. Bây
giờ, cái gọi là Việt Nam Cộng Hòa đã không còn tồn tại,
hơn ba mươi năm qua, lá cờ của nó đã không còn chỗ đứng
hợp pháp tại Việt Nam. Giống như một số văn bản hoặc
nghị quyết, ngôn ngữ của dự án Tượng Đài Kỷ Niệm rõ
ràng đã phủ định sự hiện hữu của nước Cộng Hòa Xã
Hội Chủ Nghĩa Việt Nam là nước đã thiết lập quan hệ
ngoại giao đầy đủ với Hoa Kỳ từ năm 1995.
Thứ hai, kể từ khi khởi đầu
của giai đoạn mới của sự bình thường hóa và hòa giải
với quý quốc vào năm 1995, Việt Nam đã làm hết sức mình
để đẩy lùi quá khứ và nhìn về phía tương lai, phấn đấu
để xây dựng một quan hệ mà đôi bên đều có lợi. Trong
tiểu bang của ông, hãng Boeing đã bán máy bay cho Việt Nam
và Cảng Seattle vẫn là một cảng chị em với cảng Hải Phòng
của miền Bắc Việt Nam trong chương trình trao đổi. Theo ý
tôi, dự án Tượng Đài Kỷ Niệm, dấu hiệu làm sống lại
quá khứ của hận thù và buồn đau, không phục vụ cho lợi
ích của cả Việt Nam lẫn Hoa Kỳ hoặc tiểu bang Washington.
Thứ ba, với một chính sách
kiên định, Việt Nam hoan nghênh sự tham gia năng động của
Việt kiều trong việc mở rộng quan hệ có lợi cả hai bên
giữa Việt Nam và Hoa Kỳ và sự hội nhập hữu hiệu của
họ vào dòng sinh hoạt chính lưu của đời sống Mỹ.Việt
Nam hy vọng mãnh liệt rằng cộng đồng của người Mỹ gốc
Việt, khoảng gần năm mươi ngàn đã chọn tiểu bang của
ông làm quê hương mới, sẽ cũng tiếp nhận tinh thần thân
hữu và hợp tác.
Sau hết, ở cấp liên bang vị
Ngoại Trưởng và các giới chức cao cấp Hoa Kỳ đã luôn
luôn tuyên bố rằng Hoa Kỳ không công nhận lá cờ của Việt
Nam Cộng Hòa cũ. Trong cuộc họp với tôi vào mùa hè vừa
qua, Thống Đốc Gary Locke đã nói ông ta và tiểu bang Washington
ủng hộ sự gia tăng quan hệ hai bên cùng có lợi giữa tiểu
bang Washington và Việt Nam .
Như ông có thể nhớ lại,
Nghị Quyết Thượng Viện loại này số 8659 đã bị rút lại
sau cuộc duyệt xét vào mùa xuân vừa qua, khi những ý tưởng
này được đưa ra bàn thảo.
Cuối cùng nhưng không kém quan
trọng; tôi tin dự án Tượng Đài Kỷ Niệm, một khi được
cơ quan lập pháp của ông thông qua, sẽ đâm bổ vào chính
Hiến Pháp Hoa kỳ là nền tảng trao quyền hành cho việc thi
hành chính sách đối ngoại duy nhất trong hệ thống liên bang.
Vả lại, bằng sự kêu gọi công nhận lá cờ cũ ấy "như
là lá cờ chính thức duy nhất của nhân dân Việt Nam", nó
sẽ làm cho quyền tự do phát biểu bị nghi ngờ.
Dưới ánh sáng của những
nhận xét này, tôi thành kính yêu cầu ông đừng hành động
hỗ trợ cho dự án Tượng Đài Kỷ Niệm.
Tôi cảm ơn ông về sự quan
tâm và hợp tác. Với lòng kính trọng cao nhất của tôi.
Ký tên: Nguyễn Tâm Chiến,
Đại Sứ.
THƯ PHÚC ĐÁP TỪ WASHINGTON
STATE
Ngày 23-2-2004
Thưa Ông Đại Sứ,
Tôi vừa nhận được một
bản sao của thư ông gửi đến Nghị Sĩ Pam Roach đề ngày
10-2-2004. Tôi xin trả lời thư đó.
Nếu bất cứ một nước nào
khác viết bức thư này, thì sẽ đơn thuần một chuyện buồn
cười.
Nhưng đây lại là của nước
ông, Ông Đại Sứ, nước Cộng sản Việt Nam. Nước ông chưa
bao giờ tôn trọng hoặc thành thật tuân theo những thủ tục
và quy định của bất cứ một thỏa hiệp quốc tế nào mà
nước ông đã ký kết vào. Tuy nhiên, nước ông sẽ chỉ núp
đằng sau các Thỏa hiệp ấy khi nào chúng thích hợp cho quyền
lợi của nước ông. Khi có những cá nhân, chẳng hạn như
bản thân tôi hoặc Ông M. Benge, hoặc các tổ chức như Ân
Xá Quốc Tế, Ủy Ban Tự Do, Tổ chức Theo Dõi Nhân Quyền,
cáo buộc quý quốc với vô số hành động vi phạm nhân quyền
hoặc tổn hại, thì lập tức quý quốc đáp lại bằng cách
nói rằng những vấn đề mà chúng tôi đang quan tâm tới là
những vấn đề nội bộ và rằng chúng tôi đã can thiệp
vào chính sách của quý quốc. Thế cũng được.
Ở đây, với quá trình được
sắp đặt, chính ông đang can thiệp vào Tiểu bang Washington
về những vấn đề không liên quan gì đến ông cả. Sao mà
chúng tôi vinh danh sự đóng góp của các cá nhân hoặc các
cộng đồng dân tộc ở đây tại Washington lại là ăn nhập
đến ông. Xin hãy từ bỏ hành động can thiệp vào những
vấn đề nội bộ của chúng tôi.
Ông muốn chúng tôi công nhận
và vinh danh lá cờ của ông. Lá cờ đại diện cho một quốc
gia đã thực hiện những cuộc tàn sát diệt chủng, huynh đệ
tương tàn và buôn bán nô lệ quốc tế. Tôi, với tư cách
một cư dân của tiểu bang Washington, không thể nào tha thứ
hành động ấy. Sao ông dám đòi hỏi tôi làm? Làm như thế
sẽ đưa tôi đến sự đồng lõa với những tội ác lớn
lao chống nhân loại của nước ông.
Ông nói rằng dự án Đài Tưởng
Niệm phủ định sự tồn tại của nước Cộng Hòa Xã Hội
Chủ Nghĩa Việt Nam . Nó chẳng làm được việc nào như thế
đâu. Đối lại với các bảo tàng viện và đài tưởng niệm
của nước ông, Đài Tưởng Niệm này bày tỏ sự ngưỡng
mộ đối với những người đã trả cái giá cao nhất cho
Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền trong nước Việt Nam Cộng Hòa
cũ. Ngọn cờ của Việt Nam Cộng Hòa từ đó được công
nhận như là ngọn cờ của tranh đấu cho Tự Do, Dân Chủ
và Nhân Quyền trên khắp thế giới. Các màu sắc của nó
thật là tiêu biểu. Ba sọc đỏ tượng trưng cho Tự Do, Dân
Chủ và Nhân Quyền. Trong lúc màu vàng nói lên sự quý giá
biết bao của những lý tưởng ấy, màu đỏ tượng trưng
cho sự đổ máu để bảo vệ những lý tưởng đó. Cả trong
quá khứ và cả đối với những người sẽ bảo vệ những
lý tưởng ấy cho đến chết. Tôi, trước hết, hân hạnh
công nhận lá cờ Tự Do và tỏ lòng vinh danh nó. Tôi cũng
sẽ hân hạnh công nhận lá cờ của ông khi ông công nhận
lá cờ của chúng tôi. Trước khi ấy, đối với tôi, lá cờ
của ông tượng trưng cho giết hại, khủng bố, ngược đãi,
tráo trở, buôn bán nô lệ và vi phạm nhân quyền.
Ông tuyên bố rằng ông đang
"cực kỳ" nỗ lực để đẩy lùi quá khứ. Vâng, với nước
của ông, hồ sơ quá khứ là sự xâm phạm tất cả các tiêu
chuẩn của hành động văn minh, nên tôi hoàn toàn hiểu được
mong muốn đẩy lùi quá khứ của ông. Sau hết, mục đích
về sự thừa nhận của ông chỉ bị tổn thương bởi những
hành động quá khứ của nước ông.
Tất cả các cư dân của tiểu
bang Washington sẽ cảm thấy sung sướng hơn để mở bàn tay
thân hữu và hợp tác khi nước ông có đầy đủ Tự Do, Dân
Chủ và mở rộng Nhân Quyền cho tất cả người dân Việt
Nam. Trước khi đó, xin hãy tránh khỏi công việc nội bộ
của chúng tôi.
Dự án Đài Tưởng Niệm không
phải là một lời tuyên bố của chính sách ngoại giao. Nơi
mà ông lấy ra cái ý tưởng đó ngoài phạm vi của tôi. Một
lần nữa, ông lại cố gắng làm mờ tối vấn đề. Những
gì mà nhân dân Mỹ làm không mắc mớ gì tới ông. Đây là
một vấn đề nội bộ của tiểu bang Washington do những công
dân bình thường vinh danh những người đã hy sinh mạng sống
của mình để bảo vệ Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền, là
những lý tưởng đáng nguyền rủa đối với chính phủ chuyên
chính bạo ngược của ông. Đó là những lý tưởng mà lá
cờ nền vàng với ba sọc đỏ đã tượng trưng.
Bây giờ chúng ta hãy nhìn kỹ
vào những gì mà nước ông đã làm và đang tiếp tục làm.
Cộng sản Việt Nam đã tham
gia vào hành động diệt chủng. Nó đã chính thức bắt đầu
suốt trong cuộc Chiến Tranh Đông Dương lần thứ hai. Chính
nước ông đã tuyên chiến Cuộc Chiến Tranh Đông Dương Thứ
Hai. Theo định nghĩa lúc bấy giờ, đó là một cuộc chiến
tranh. Như vậy, nước ông bị ràng buộc bởi những Quy Ước
Genève về cách đối xử với Tù binh chiến tranh. Thế nhưng,
như tôi đã nói trước đây, nước ông chưa đủ thành thật
và tôn trọng đối với những nguyên tắc căn bản của bất
cứ một hiệp định quốc tế nào mà nước ông đã ký vào.
Sự đối xử với tù binh chiến
tranh của các ông đã chứng minh cho điều đó. Ngoài ra, các
ông đã hành quyết ít nhất là 11 tù binh Hoa Kỳ đang bị
các ông giam giữ. Đó là một tội phạm chiến tranh và diệt
chủng. Cho đến ngày nay, các ông vẫn cố tình phạm tội
diệt chủng. Hãy lấy trường hợp của Lý Tống, một người
Mỹ gốc Việt. Các ông đã tìm cách can thiệp vào tòa án
và luật pháp của Thái-Lan và yêu cầu Thái-Lan hãy hành quyết
Lý Tống. Tội danh của ông ta là gì? Nói cho dân Việt Nam
về Tự Do là một trường hợp mà các ông không thể nào
tha thứ được.
Cộng sản Việt Nam đã tham
gia và tiếp tục tham gia vào cuộc huynh đệ tương tàn. Việc
này đã khởi đầu vào năm 1956 khi chế độ Cộng sản tại
Hà Nội phát động chương trình Cải Cách Ruộng Đất. Trong
lúc có thể dễ dàng trút trách nhiệm lên kẻ khích động
của Cộng sản Quốc tế là Hồ Chí Minh, thì kiến trúc sư
thực sự là Trường Chinh. Đã có bao nhiêu người Việt Nam
chết dưới cuộc tàn sát này? 10,000? - 50,000? - 100,000? Nhiều
hơn? Ngay cả chỉ có một nạn nhân của cuộc tàn sát này,
cũng đã tạo nên cảnh tương tàn huynh đệ rồi. Cuộc tàn
sát nhắm vào người thiểu số Việt Nam tại miền Tây Bắc
Việt Nam cũng cùng một loại (với cải cách ruộng đất).
Mục đích của cuộc tàn sát này là "xóa sạch chủng tộc"
số người Việt Nam thiểu số đã giúp cho người Pháp. Tôi
nhắc đến điều này là để chứng minh rằng các ông đã
tiếp tục chính sách này sau khi kết thúc Cuộc Chiến Tranh
Đông Dương Thứ Hai với sự bắt đầu chính sách cưỡng
bách tái định cư những người Việt Nam đã cộng tác với
Việt Nam Cộng Hòa cũ tại những vùng mà các ông thản nhiên
gọi là Vùng Kinh Tế Mới. Các ông tiếp tục chính sách diệt
chủng hiện nay dưới dạng ngược đãi và khủng bố tôn
giáo, nó cũng là một bằng chứng hiển nhiên về vi phạm
nhân quyền. Bất cứ một người nào bị giết hại trong cuộc
tàn sát này cũng là nạn nhân của chính sách diệt chủng
và tương tàn của nước ông.
Hãy nhìn vào sự gắn bó của
nước ông trong hành động buôn bán nô lệ. Nhiều lần trong
cuộc Chiến Tranh Đông Dương lần thứ hai và cả sau đó,
nước ông bán người Mỹ, bán đồng minh và tù binh Việt
Nam qua nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Liên Bang Xô-Viết.
Một bằng chứng, năm 1983, nước ông bán 275 người Mỹ và
27,000 tù binh Việt Nam qua Liên-xô để trừ nợ đã vay trong
chiến tranh. Đây là một vi phạm quá trọng đại đối với
nhân quyền và là một tội ác chống nhân loại. Đã có nhiều
lần nước ông bán người Mỹ, đồng minh và tù binh Việt
Nam qua Liên-Xô, nhưng mỗi một lần số lượng không nhiều
lắm.
Nước ông có thể giải quyết
nhiều trường hợp Tù Binh/Người Mất Tích Trong khi làm nhiệm
vụ một cách dễ dàng bằng cách mở các hồ sơ quân đội
và Công an của nước ông. Nhưng nước ông đã không làm chỉ
vì không có lợi lộc gì trong việc giải quyết nhân đạo
vấn đề tình cảm này. Nước ông tống tiền nước Mỹ cho
lợi nhuận riêng và hưởng thụ. Tại sao? Bởi vì nước ông
nhận thấy rằng Tổng Thống Nixon đã hứa viện trợ tái
thiết cho nước ông khoảng 4 tỷ 3 đô-la. Điều này có thể
xảy ra, nước ông có thể nhận được số tiền này một
cách dễ dàng, nếu chịu công bố hồ sơ và danh sách tù binh
của nước ông cho các gia đình và cho thế giới. Ít ra việc
này cũng có thể làm giảm nhẹ một phần nào trong số tội
ác của nước ông.
Rồi thì ông dám trơ tráo đòi
hỏi rằng người Mỹ đừng can thiệp vào công việc nội
bộ của ông và đòi vinh danh lá cờ của nước ông. Với
hồ sơ của nước ông, lẽ ra ông nên vui mừng là đã không
bị đưa ra xét xử bởi một Tòa án Quốc Tế về những tội
ác chống nhân loại mà nước ông đã phạm.
Vậy thì, xin đừng can thiệp
vào các vấn đề nội bộ của chúng tôi trong việc vinh danh
những người đã chết vì Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền.
Xin đừng xen vào để xem làm sao chúng tôi vinh danh những công
dân đã đóng góp vào sự an sinh và no ấm của Tiểu bang chúng
tôi.
Terrell A. Minarcin
Concerned Citizen for Freedom,
Democracy, and Human Rights for Vietnam.
Bản dịch của NGUYỄN CHÂU
(San Jose)
|