Tâm
thư gởi lãnh đạo Bộ Chính trị Đảng CSVN
Hương Trà
Là một công dân Việt Nam tôi
xin được gởi đến quý vị những lời tâm huyết này của
chúng tôi, đây cũng là tâm huyết của đa số nhân dân mà
trong thời gian qua tôi đã từng tiếp xúc và trao đổi ý kiến.
Chắc quý vị cũng biết rằng
tiền nhân ta có câu: "dân như nước, quan như thuyền, nếu
thuyền thuận dòng nước thì nước sẽ cùng thuyền đi, nếu
ngược dòng nước thì nước sẽ cuốn trôi cho thuyền ở
lại". Thật vậy trong tình hình của đất nước hiện
nay, khi mà quốc nạn tham nhũng, bè phái, tiêu cực, quan liêu,
mua quan bán chức…v.v… đã và đang xảy ra hàng ngày trong
các cơ quan của chính quyền trở thành những câu chuyện dài
không có hồi kết, cộng thêm nạn lạm phát phi mã đã khiến
cho đại bộ phận nhân dân, nhất là thành phần công nhân
và nông dân lao động, phải gánh chịu nhiều thiệt thòi nhất.
Một sự thật hiển nhiên không
thể nào né tránh là mọi cố gắng cùng các biện pháp nhằm
khắc phục mọi hậu quả trên theo sự chỉ đạo của đảng
(hay nói đúng hơn là của Bộ Chính trị) đã không có hiệu
quả và cuộc sống của đại bộ phận nhân dân ngày càng
lún sâu vào nghèo khổ. Những con số khả quan cho nền kinh
tế mà các báo đài đưa ra chỉ là những con số khống bởi
vì đồng lương làm ra thì không đủ trang trải cho các nhu
cầu tối cần trong cuộc sống: mọi sinh hoạt hàng ngày từ
cái ăn cái mặc và chi tiêu đều phải tiết kiệm tối đa
trong khi các mặt hàng nhu yếu phục vụ cho đời sống đều
lên giá khi nhiều khi ít chớ không bao giờ đứng yên tại
chổ.
Tại sao những điều này xảy
ra? Đương nhiên phải có nguyên nhân của nó, mà chắc chắn
là do "nhân tai" chứ không thể là "thiên tai" được.
Bằng tất cả lương tâm và
lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ, đặt niềm tin vào tương
lai tươi sáng của đất nước, chúng tôi xin trình bày thẳng
thắn ra đây một số suy nghĩ, mong quý vị chịu khó lắng
nghe. Việc đóng góp ý kiến này cũng phù hợp với điều
69 HP năm 1992 của nhà nước CHXHCNVN, cho nên không thể gán
cho chúng tôi những cái tội vớ vẩn chiếu theo điều 88 hoặc
điều 258….. của BLHS mà quý vị đã và đang áp dụng đối
với những người tranh đấu ôn hoà trong thời gian qua.
Chắc quý vị cũng biết là
trong thời đại văn minh ngày nay cùng với thông tin đa chiều
từ các cơ quan truyền thông quốc tế và hệ thống Internet
toàn cầu, tất cả những sự việc và tin tức mà đảng đã
bịt kín không cho nhân dân biết, bây giờ nó đã được phơi
bày ra ánh sáng ví dụ như: nhờ có phong trào học tập và
noi gương theo đạo đức của chủ tịch Hồ Chí Minh mà chúng
tôi mới tìm hiểu kỹ và biết được chủ tịch Hồ Chí
Minh đã có vợ là bà Tăng tuyết Minh bên Trung quốc trong thời
gian ông hoạt động bên đó. Chúng tôi cũng biết khi làm chủ
tịch ĐCSVN kiêm luôn chủ tịch nước VNDCCH trong thời gian
1956-1957 ông đã chung sống như vợ chồng với cô gái Tầy
22 tuổi Nông Thị Xuân và sinh ra được một đứa con trai
đặt tên là Nguyễn Tất Trung mà hiện nay vẫn còn sống ở
ngay thủ đô Hà Nội. Riêng cái chết mờ ám của bà Nông
Thị Xuân đã được ông Nguyễn Minh Cần (hiện đang sống
ở Nga) là cựu phó chủ tịch Ủy ban Hành chánh Hà Nội thời
đó tiết lộ cùng với lá thư của một thương binh là người
yêu của cô Vàng gởi chủ tịch Nguyễn Hữu Thọ năm 1983
về cái chết của cô Vàng có liên quan với bà Xuân.
Ngoài ra chúng tôi cũng biết
luôn tác giả của những cuốn sách nổi tiếng ca ngợi về
những thành tích, cuộc đời của chủ tịch Hồ Chí Minh là
Trần Dân Tiên và T-Lan là do chính ông viết và tự đặt tên
tác giả.
Một điều làm đau lòng tuổi
trẻ chúng tôi nhất là vào tháng 12/2007 khi bọn bá quyền
Trung quốc xác nhập 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa vào
huyện Tam Sa của chúng thì 14 con người trong Bộ Chính trị
ĐCSVN được xem là "đỉnh cao trí tuệ" và các vị lãnh đạo
cao cấp của chính quyền đã im hơi lặng tiếng. Chưa hết,
quý vị còn ra lệnh cho công an và quân đội đàn áp thô bạo,
trù dập những thành phần sinh viên, trí thức và nhân dân
đứng lên biểu tình chống Trung quốc xâm lược. Cũng qua
vụ này chúng tôi mới biết được một chuyện động trời
mà từ xưa qua các triều đại không có một ông vua nào dám
làm, đó là công hàm của thủ tướng Phạm Văn Đồng ký
ngày 14/09/1958 đã công nhận Hoàng Sa - Trường Sa là của Trung
quốc. Thật là oan uổng cho 64 chiến sĩ của Quân đội Nhân
dân trên đảo Trường Sa đã chết trong cuộc hải chiến với
Trung quốc năm 1988 mà đảng đã cố tình giấu kín. Ngoài
ra, chúng tôi cũng còn biết thêm về cái chết oan uổng của
hàng trăm ngàn người dân vô tội trong đợt cải cách ruộng
đất vào những năm 1954- 1956 ở miền Bắc, cũng như trên
5000 xác chết của người dân vô tội tại Huế được quân
đội giải phóng của đảng giết trong tư thế bị còng trói
rồi chôn trong các mồ chôn tập thể tại Khe Đá mài năm
1968.
Sau tháng 4 năm 1975, thế hệ
cha anh của chúng tôi đã được nghe quý vị ra rả tuyên truyền
rằng "Tổng thống Thiệu đã mang 16 tấn vàng của quốc gia
ra nước ngoài để làm của riêng", nhưng thực tế là ông
Thiệu không có mang đi mà mà số vàng đó đã được nhân
viên kho bạc của chế độ VNCH giao lại cho Uỷ ban quân quản
của chính quyền Cách mạng lâm thời khi đó (báo Tuổi Trẻ
đã xác nhận như thế trong loạt bài "vàng
đổi chủ" được đăng trong tuần lễ từ ngày 25/4 đến
2/5 năm 2006).
Và còn hằng hà sa số những
chuyện đau buồn khác mà nhân dân phải cam chịu trong suốt
thời gian qua dưới sự lãnh đạo của ĐCSVN, mà chúng tôi
cũng không cần dài dòng kể ra đây. Những điều xảy ra chung
quanh chúng tôi đã khiến chúng tôi đặt ra nhiều câu hỏi,
mà lắm khi chính nó cũng là câu trả lời, chẳng hạn như:
Hoàng Sa, Trường Sa và Ải Nam Quan bây giờ có còn là của
đất nước Việt Nam không?". Tại sao lịch sử thường ca
ngợi những người can đảm chống quân xâm lược mà ngày
nay công an lại đàn áp và kết tội những người biểu tình
chống Trung quốc xâm lăng?. Tại sao Đảng thường hô hào
thực thi quyền dân chủ mà lại bắt bỏ tù những người
tranh đấu ôn hoà cho quyền dân chủ?, Tại sao trong lớp học
thầy giáo dạy môn Toán phải qua dạy môn Kỷ thuật nhưng
các thầy tốt nghiệp môn kỷ thuật thì lại thất nghiệp
không có trường để dạy?, Tại sao lại có số đông người
dân oan đi khiếu kiện?, Tại sao những người lính chết trong
chiến tranh đánh "Mỹ-Nguỵ" thì hàng ngày được ca tụng
như là anh hùng, còn những chiến sĩ chết trong chiến tranh
biên giới với Trung quốc năm 1979 và ngoài hải đảo thì
không được ca tụng?. Tại sao công an đàn áp các sinh viên
biểu tình chống bọn bá quyền Trung quốc nhưng lại bảo
vệ những người Trung quốc biểu tình ủng hộ quần đảo
HS và TS là của Trung quốc ngay trên đất nước của mình?.
Tại sao những người có bằng cấp chuyên tu và tại chức
thì không thất nghiệp còn những người tốt nghiệp với
bằng cấp chính quy đàng hoàng thì lại không có chổ làm
đúng với khả năng?, Tại sao thầy giáo dạy môn lịch sử
dạy rằng: Mỹ là kẻ thù không đội trời chung với nhân
dân ta, còn Trung quốc là anh em rất tốt của ta, nhưng hôm
nay các nhà lãnh đạo của ta lại cầu viện Mỹ giúp đỡ,
còn Trung quốc thì lại chiếm đất của ta lại còn xâm lấn
đất đai lãnh hải của ta nữa?. Tại sao các nước theo thể
chế đa nguyên tư bản lại giàu có hơn các nước theo chủ
nghĩa CS?. Tại sao lúc trước đảng nói những người vượt
biên là phản quốc, còn bây giờ đảng nói là yêu nước?.
Tại sao mang tiếng quân đội và công an là của nhân dân nhưng
lại phục vụ hết mình cho quyền lợi của đảng?. Tại sao
trong tất cả các thành phần lãnh đạo của đất nước từ
dưới lên trên đều phải là đảng viên?. Ttại sao người
giàu bây giờ đa số là đảng viên, là cán bộ chính quyền
và những người có thân nhân là Việt kiều?. Tại sao luật
pháp cho quyền tự do ứng cử nhưng trên thực tế phải qua
sự sàng lọc và chấp thuận của Mặt trận Tổ quốc của
đảng?. Tại sao nhân dân phải bầu cử những người mà mình
chưa lần biết mặt?. Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống
Nhất và Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam khác nhau như thế nào
mà trên báo chí và tivi lại chửi bới Hoà thượng Thích Quảng
Độ quá nặng lời như thế?. Tại sao công nhân của ta đi
lao động nước ngoài bị chủ bóc lột, bị đối xử tàn
nhẫn phải nhờ cơ quan cứu người lao động của Việt kiều
ở nước ngoài bênh vực, còn chính quyền VN của đảng thì
im lặng?. Tại sao đất nước mình không có báo chí tư nhân
như các nước khác?..v.v…
Tại sao và tại sao??? Loanh
quanh với những câu trả lời mà chung quy cũng chỉ tại vì
độc đảng mà ra.
Trọng tâm của bài viết này
là muốn quý vị thấy rằng "hậu sinh khả úy" chứ không
thể khả ố được. Tức là chúng tôi hiểu và biết và hiểu
rất rõ nữa là khác, về những chuyện đang xảy ra chung quanh
chúng tôi. Do đó, chúng tôi chỉ muốn quý vị thay đổi tư
duy và phải thực thi quyền tự do ngôn luận và quyền dân
chủ tối thiểu cho người dân trong một đất nước là thành
viên của WTO, của ASEAN, của các công ước quốc tế về
dân chủ, nhân quyền, của LHQ và cũng là đương kiêm chủ
tịch luân phiên của Hội đồng Bảo an LHQ.
Tất cả những gì mà chúng
tôi trình bày cũng chỉ vì tương lai của đất nước và lợi
ích chung của toàn dân. Chúng tôi rất tâm đắc vào lời phát
biểu của chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết tại Mỹ: "Bất
đồng chính kiến là chuyện bình thường". Chúng tôi
cũng không quên câu nói của thủ tướng Nguyễn tấn Dũng
trong kỳ trả trời trực tuyến: "yêu nhất, thích nhất
là trung thực và ghét nhất, giận nhất là giả dối".
Chúng tôi cũng nhớ lời nói của cựu thủ tướng Võ văn
Kiệt: "đất nước VN là của chung, không phải của riêng
ĐCSVN, có hàng trăm con đường yêu nước khác nhau".
Tuy nhiên, chúng tôi rất tiếc khi trong nước những chuyện
xảy ra hàng ngày đều trái ngược lại những lời tuyên bố
đó. Nhìn lại các chặng đường lịch sử của đất nước
kể từ khi ĐCSVN lãnh đạo, chúng tôi cũng không phủ nhận
công lao của quý vị đối với đất nước, nhưng chúng tôi
cần phải nêu ra những điều sau đây để rộng đường cho
dư luận khách quan phán xét, đồng thời cũng để cho quý
vị bình tâm suy xét lại những việc làm của mình để sau
này quý vị nói riêng và ĐCSVN nói chung còn có tiếng nói
trong lòng dân tộc:
1 Chắc quý vị cũng công nhận
với chúng tôi rằng: Trước năm 1975 mặc dù bị chiến tranh
tàn phá, nhưng cuộc sống và mọi quyền tự do của nhân dân
miền Nam vẫn hơn nhân dân miền Bắc rất nhiều. Đặc biệt
miền Nam lúc đó còn là một con rồng của Đông Nam Á, hơn
hẳn Thái Lan, Nam Hàn, Indonesia và Malaysia. Còn bây giờ thì
sao?
2. Hơn 3 triệu người VN bỏ
nước ra đi với 2 bàn tay trắng, chấp nhận vai trò phản
động mà quý vị đã từng gán ghép. Nhưng hôm nay những người
Việt lưu vong "phản động" này đã có cuộc sống đầy đủ
tự do, hạnh phúc đa số đều thành công và lại còn gởi
tiền về cho thân nhân thoát nghèo cũng như đích thân về
VN làm các công tác từ thiện. Các chùa chiền, nhà thờ trong
nước nếu không có tiền của Việt kiều hải ngoại sống
trong các nước đa đảng tiếp sức thì có được khang trang
và hoành tráng như bây giờ không? Giả sử nếu số Việt
kiều của chúng ta mà vượt biên qua các nước theo thể chế
Cộng sản thì ngày nay họ có được như thế không?. Chúng
tôi tin chắc rằng nếu quý vị đi đúng hướng với con đường
tiến bộ của đa nguyên thì số người Việt thành tài ở
hải ngoại sẽ trở về xây dựng quê hương, trong tương lai
đất nước VN sẽ thực sự là con rồng của Châu á. Quý
vị cũng không phải bỏ công sức ra để đi vận động hoặc
xin viện trợ nơi xứ người.
3. Một sự thật hiển nhiên
là khi quý vị cho con cái đi du học ở nước ngoài thì quý
vị vẫn chọn các nước tư bản đa nguyên để cho con của
mình học.
4. Chắc quý vị cũng công nhận
rằng trên thế giới chỉ có làn sóng người dân bỏ nước
từ chế độ Cộng sản qua các nước tư bản đa nguyên, chớ
không có chuyện ngược lại.
5. Một điều không ai chối
cải là các nước theo chủ nghĩa CS nếu muốn phát triển
thì cũng phải nhờ vào sự giúp đỡ và cách thức làm ăn
của các nước tư bản đa nguyên.
6. Tại các nước dân chủ
đa nguyên thì chủ nghĩa Marx-Lenin chỉ là môn học để cho
sinh viên nghiên cứu chớ không phải là bắt buộc như ở
Việt Nam.
Con người sinh ra thì bắt buộc
phải lớn lên theo thời gian, sự tiến bộ cũng phải theo
thời gian phát triển không ngừng. Nhưng nếu chúng ta không
muốn mình lạc hậu thì luôn luôn phải có sự cạnh tranh
để theo kịp nền văn minh của thế giới, do đó CNCS cố
hủ đã không còn phù hợp với nhân loại nữa. Vì vậy cho
nên ở những nước mà trước đây là thiên đường của
CNCS như Liên Sô, Ba Lan, Tiệp Khắc, Đông Ðức và cả khối
đông âu đồng loạt phải thay đổi tư duy theo hướng đa
nguyên, tức là phải cho người dân có mọi quyền tự do căn
bản về ngôn luận, lập hội, biểu tình, ứng cử và bầu
cử, quyền tham gia các đảng phái chính trị, quyền tự do
tín ngưỡng và báo chí tư nhân. Dân chủ, nhân quyền phải
được áp dụng cho tất cả mọi người và mọi quốc gia
trên thế giới, không thể hiểu theo sự hạn hẹp là dân
chủ, nhân quyền của quốc gia này khác với quốc gia khác.
Bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền của LHQ và các Công ước
Quốc tế về Quyền dân sự, chính trị đã được chính phủ
quý vị công nhận ký kết là một bằng chứng.
Nếu trong một nước mà sự
điều hành của 3 cơ quan: Lập pháp (cơ quan làm ra luật đại
diện cho mọi thành phần dân chúng trong xã hội) và cũng là
những tiếng nói mạnh để bênh vực cho quyền lợi của nhân
dân; Hành pháp (gồm nội các và các cơ quan của chính quyền)
có nhiệm vụ thi hành đúng luật pháp; và Tư pháp (cơ quan
toà án có nhiệm vụ xét xử bất cứ ai vi phạm pháp luật)
đều hoạt động độc lập với nhau cộng thêm quyền tự
do báo chí, thì tất cả sẽ là nền móng vững chắc để
thực thi quyền dân chủ của toàn dân. Với quyền tự do ứng
cử thì những người tài có tâm huyết mới có điều kiện
thi thố khả năng của mình Với quyền tự do bầu cử thì
nhân dân mới có đủ điều kiện để lựa chọn người tài
phục vụ đất nước để đại diện cho mình, người được
nhân dân tín nhiệm nếu muốn tồn tại thì bắt buộc phải
làm tốt và càng làm tốt thì sự tín nhiệm của người dân
càng lâu. Với quyền tự do báo chí thì người dân mới có
diễn đàn để lên tiếng và quyền giám sát của nhân dân
đối với các cơ quan chính quyền mới được thực thi đúng
mức. Với quyền tự do thành lập các đảng phái, các hội
đoàn thì người dân mới được tự do đi theo những đường
hướng hợp với ý nguyện của mình.
Dưới chính thể đa nguyên
thì số người thời cơ vụ lợi, bất tài, tham nhũng bè phái,
độc tài độc đoán sẽ không có đất để dung thân, mọi
ý kiến của nhân dân mới được chính quyền tôn trọng và
không dám xem thường. Dĩ nhiên thể chế đa nguyên không phải
là tốt đẹp nhất, nhưng nó sẽ là thể chế giới hạn tối
đa sự độc tài độc đoán, tham nhũng và bè phái của chính
quyền mà đại đa số các nước trên thế giới đang theo
và đang thành công. Nhiệm vụ của quân đội và công an, cảnh
sát là bảo vệ tổ quốc, bảo vệ đất nước và hạnh phúc
cho toàn dân chớ không phải bảo vệ cho đảng đang nắm chính
quyền.
Mọi việc trên đời này đều
phải phát xuất từ nguyên nhân rồi mới đi đến kết quả,
chẳng hạn như: quý vị có bao giờ nghĩ rằng những người
mà quý vị cho là vượt biên phản quốc sau khi chiếm được
miền Nam, ngày nay lại là những người yêu nước, là khúc
ruột ngàn dậm của tổ quốc VN. Quý vị có bao giờ nghĩ
rằng: đế quốc Mỹ kẻ thù không đội trời chung với quý
vị, thì ngày nay chính quý vị lại nhờ họ ra tay giúp đỡ
cũng như đưa con cái của quý vị đi qua đó để du học.
Quý vị có bao giờ nghĩ rằng chính Trung quốc một đất nước
mà quý vị thường tôn vinh là bạn tốt , là vĩ đại thì
ngày nay lại là đất nước bá quyền xâm lăng chúng ta. Quý
vị có bao giờ nghĩ rằng CNCS lại hoàn toàn sụp đổ ở
Liên Sô và cả khối Ðông Âu khiến cho giấc mộng thế giới
đại đồng của ông tổ Marx-Lenin phải tan tành theo mây khói.
Quý vị có bao giờ nghĩ rằng tất cả những bí mật mà quý
vị cố tình giữ kín thì ngày nay lại được phơi bày ra
ánh sang. Đó chẳng qua là nguyên nhân của đường lối sai
lầm triền miên của đảng hay nói đúng hơn là của quý vị
gây ra, và chúng tôi tin rằng rồi đây khi mà các chiến sĩ
quân đội, công an những con người của nhân dân đang trung
thành với đường lối lãnh đạo của quý vị sẽ nhìn ra
được sự thật, lúc đó họ sẽ không còn nghe theo quý vị
để đàn áp các thành phần đấu tranh cho lẽ phải và điều
này chắc chắn sẽ xảy ra cũng như nó đã từng xảy ra ở
Liên sô, Ba Lan, Tiệp
Khắc,…
Khoa học ngày nay cũng đã chứng
minh được con người có kiếp trước và kiếp sau xuyên qua
những việc làm thiện và bất thiện. Cuộc sống của con
người thì trùng trùng duyên khởi, những gì mà con người
đang hưởng thụ ở hiện tại cũng là cái nhân duyên đã
tạo ra ở quá khứ, tương tự như thế tất cả những việc
làm thiện và bất thiện ở đời này cũng sẽ là nhân duyên
cho đời sống của tương lai, công hầu danh lợi hoặc giàu
sang tột đỉnh bất quá cũng chỉ hưởng được lúc còn sống
mà thôi.
Hoà thượng Thích Huyền Quang
khi còn sống Ngài có nói rằng: "Chế độ nào cũng nói
muôn năm, nhưng thử hỏi từ xưa tới giờ có chế độ nào
được muôn năm đâu. Phật giáo không nói muôn năm nhưng đã
tồn tại trên đất nước VN hơn 2000 năm rồi". Chúng
tôi rất mong quý vị, những con người lãnh đạo tối cao
của ĐCSVN cũng như của đất nước VN hãy vì tổ quốc vì
nhân dân như quý vị thường tuyên bố, chấp nhận thay đổi
tư duy để đi theo đa nguyên, đa đảng mà đa số các nước
trên thế giới đang đi và đang thành công, đó cũng là ý
muốn chung của toàn dân. Nếu không tin xin quý vị thử mạnh
dạng mở ra cuộc TRƯNG CẦU DÂN Ý để cho toàn dân tự do
chọn lựa. Chúng tôi luôn luôn mong muốn rằng sự thay đổi
tư duy của quý vị sẽ mở ra trang sử mới vô cùng tươi
sáng cho đất nước, và ĐCSVN sau này cũng sẽ là một trong
những thành phần chính trị của đất nước cùng với toàn
dân chung lo xây dựng quê hương trong tinh thần hoà giải và
đoàn kết.
Nếu được như thế thì đây
là cái phúc rất lớn cho đất nước và nhân dân Việt Nam.
Mong thay!
Thân ái chào quý vị
Sài Gòn, ngày 3/08/2008
Hương Trà (Sinh viên Luật)
cùng nhóm bạn trẻ
(Email: huongtra13@gmail.com)
TB: Sau bài viết "Tuổi
trẻ Việt Nam phải làm gì cho đất nước hôm nay?", Hương
Trà đã nhận được rất nhiều khích lệ của các bạn đọc
trong và ngoài nước, và đương nhiên trong số đó cũng có
những email có tính cách "thăm dò tung tích".
Do đó, để giữ an toàn,
Hương Trà không thể email hồi âm tất cả được. Nhất định
Hương Trà sẽ có dịp cám ơn tấm lòng yêu thương của quý
ông bà, cô chú, anh chị và các bạn.
|