Đoạn
trường dân oan Việt Nam
khổ
đau, bất hạnh thời nay
Công dân Hoàng Trung Kiên
Kính gửi :
- Các vị lãnh đạo Đảng
CSVN – Nhà nước, chính phủ nước CHXHCN Việt Nam
- Các tổ chức bảo vệ nhân
quyền, những người yêu công bằng dân chủ, tự do và dám
chống áp bức sự bất công
- Các cơ quan thông tin đại
chúng trong nước và quốc tế.
- Bà Huỳnh Thị Nhân Thứ
trưởng Bộ lao động Thương Binh & Xã hội.
Tôi
nghe Đảng chống tham nhũng, tiêu cực vạch mặt chỉ tên một
số quan tham là đảng viên ĐCSVN ở địa phương xâm phạm
tài sản tập thể, xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp
của dân, sự việc mắt thấy tai nghe vậy mà đã trên 10 năm
có lẻ đến nay sự việc vẫn chưa được giải quyết dứt
điểm.
Tôi
đã bao lần lên Thủ đô Hà nội, nhiều đêm đông giá rét
phải nằm ngủ vạ vật ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng cùng
với những người dân oan. Tôi đã chứng kiến bao cảnh đời
bất hạnh từ khắp Bắc - Trung - Nam trong cả nước kéo về
Thủ đô Hà Nội ngàn năm văn hiến để kêu nối oan khuất
của mình. Người thì mất đất mất nhà, người thì con bị
tù oan, người chống tham nhũng tiêu cực bị trù dập vậy
mà nhiều đêm vẫn bị đủ mọi lực lượng an ninh, công
an bảo vệ chính trị, dân phòng sách nhiễu, đe doạ…
Hà
nội năm nay nhiều đợt rét kéo dài chưa tưng có, tôi ở
nhà vì sự việc của tôi đang được các cơ quan hứa hẹn
giải quyết và có mẹ già cũng đã gần 40 năm đi tìm công
lý cho chồng đã bị hy sinh trong kháng chiến, nay đã cạn
hơi, kiệt sức vẫn mong mỏi chờ sự công minh của Đảng
nhưng các “quan cách mạng” đưa đẩy vòng vo, ở nhà nhiều
đêm không ngủ vì cái rét cắt da cắt thịt, thế mà tôi
không hiểu bà con dân oan năm nay với cảnh màn trời chiếu
đất họ sống ra sao nhất là những cụ già có tuổi, suy
nghĩ tôi tự hỏi mình.
Họ
là ai ? Trước hết họ là “dân oan” Mỗi
người có mỗi nỗi oan khác nhau, cảnh khổ khác nhau. Đa phần
họ ở độ tuổi 50 trở lên.
Họ
là ai ? Họ là những người lăn lội ngày đêm, nắng mưa
cực khổ, đầu cắm xuống, đít chổng lên “bán mặt
cho đất, bán lưng cho trời”, thi đua “mỗi người
làm việc bằng 2” để góp công góp sức xây dựng
hậu phương, chi viện tiền tuyến đánh thắng “bọn xâm
lược Mỹ ” !!!
Họ
là ai ? Họ là những người đã áo sờn chân đất trên
các ngả đường từ “ dốc PhaĐin chị gánh anh thồ,
đèo Lũng Lô anh hò chị hát ” đến “Đường
Trường sơn chúng ta dồn chân bước ” để ngày đêm
vận chuyển lương thực, thuốc men cáng thương tải đạn
phục vụ những trận đánh, những chiến dịch mà sử sách
còn mãi ghi.
Họ
là ai ? Họ là những cọc tiêu trắng đêm trên cung ngầm
thác đổ, là “Những cô gái mở đường” Trường
sơn “Cho từng chuyến xe anh qua” đem cái sức
phi thường của tuổi 17 để bắt “Cây xanh mở lối,
núi phải cúi đầu”, để “Bắc những nhịp
cầu” “trong đạn dội bom gào vẫn cất cao tiếng
hát”, và bây giờ về nhà không một đồng trợ cấp
nuôi tấm than gầy héo...
Họ
là ai ? Họ là những người “Ngày đầu chưa quen,
đường cầy đâu thẳng ngay ”… Đảm đang gánh lĩnh
trách nhiệm ở nhà chăm dưỡng Cha, Mẹ già, nuôi con thay chồng,
để chồng yên tâm đánh giặc cho đến giờ vẫn còn hằn
rõ như mới hôm qua cái buổi bịn dịn tiễn đưa “Người
lính mùa xuân ấy ra đi từ đó không về”….
Họ
là ai ? Họ là những bà mẹ bóp bụng đói, chăt chiu từng
miếng cơm nhai, vắt đến cạn ngực mình, nặn từng giọt
sữa đục nuôi con khôn lớn. Để những con người ấy đã
đem máu của máu mình, thịt của thịt mình góp phần tô thắm
thêm cho mầu đỏ của chiến thắng hôm nay. Để bây giờ,
ngày ngày vẫn “Đau đáu một nỗi nhớ con..”
Vẫn rưng rưng tuôn lệ khi mỗi tháng cầm trên tay đồng tiền
tuất “Liệt sỹ” của con chỉ vừa đủ mua
trầu thuốc…
Họ
là ai ? Họ là những chàng trai năm xưa mới 18 đôi mươi
vừa dời ghế nhà trường đã chân dép cao su, đầu đội
mũ tai bèo “Xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước”,
“Mà lòng phơi phới dậy tương lai” với lời
thề “Chưa hết giặc là ta chưa về ” tình nguyện
là người lính cuối cùng đưa đường đạn trúng quân thù.
Đất nước thanh bình, ngậm ngùi chia tay những đồng đội
đã vĩnh viễn nằm xuống, Anh trở về trên mình đầy thương
tích, đến bây giờ mỗi lúc trái gió trở trời lại quằn
quại những cơn đau. Trên ngực lấp lánh những huân chương
mà trợ cấp hàng tháng không đủ cho Anh đánh đơn đi kiện
bọn quan cách mạng CS thoái hoá biến chất, tham nhũng, hiếp
đáp dân lành vô tội.
Khi
biết được con người thực họ là ai tôi cảm phục họ
trong xót xa tiếc nuối, tôi tôn trọng họ trong căm phẫn cuồng
phong, nghĩ đến cảnh đêm đông giá rét mà tôi đã cùng họ
chịu đựng. Nay họ vẫn phải trải bạt, ny lông, chăn không,
áo thiếu, trên lối đi của công viên, trên vỉa hè nhà vệ
sinh công cộng, co quắp ôm nhau tìm giấc ngủ qua đêm….để
rồi ngày ngày chầu chực ở các công sở uy nghi tráng lệ
kêu đòi công lý !!!
Nay
tôi lại lên Hà nội vì Bộ Lao động, thương binh và xã hội
(LĐTB&XH) đã nhận nhiều đơn tôi có lẽ các vị quên
luật nên không có hồi âm. Tối đến vườn hoa Mai Xuân Thưởng
không thấy bà con dân oan đã mừng thầm tưởng rằng các
vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Chính phủ Việt Nam XHCN thấu
hiểu nỗi khổ của dân đã chỉ đạo giải quyết dứt điểm
các vụ khiếu kiện kéo dài nhiều năm. Khi tìm hỏi mới biết
bà con chuyển nơi ở mới có mái để che mưa, che nắng. Thực
ra đó chỉ là khu nhà cũ trong khu qui hoạch cạnh vườn hoa
đã bị giải toả, dỡ bỏ, chỉ con 4 bức tường rêu cũ.
Gạch đá, vôi vữa đổ nát, ngổn ngang, bốc mùi hôi thối,
ẩm ướt nồng nặc. Mọi người xúm nhau lại, kiếm mấy
cái cây gác ngang, gác dọc làm khung, căng những mảnh ni lông
to nhỏ để che sương, che mưa. Họ vẫn kiên nhẫn duy trì
cuộc sống cực khổ, nheo nhóc mà mọi người cố gắng vượt
qua, kiên nhẫn chờ đợi sự giải quyết của những người,
những cấp có thẩm quyền của Đảng, Nhà nước, Chính phủ.
Nói
có sách, mách có chứng. Tôi xin nêu cụ thể một số trường
hợp sau đây:
-
Bà Đặng Thị Thông, 54 tuổi quê xã Đông á, huyên Đông
Hưng, tỉnh Thái Bình. Là gia đình có công với nước,
bà là cháu cũng là con nuôi được quyền thừa kế tài sản
và thờ phụng. Bố nuôi bà là đảng viên Cộng sản, hoạt
động cùng thời và là bạn với Đại tướng Nguyễn Chí
Thanh. Bị chính quyền xã Đông á lừa lấy đất dưới danh
nghĩa xây dựng công trình công cộng, nhưng thực chất là
để đưa cho kế toán của phòng Thương binh Xã hội đánh
đổi lấy 2 sổ thương binh giả cho chánh phó chủ tịch xã.
Năm 1998, căn nhà 90m2 mà bố bà nhà lão thành cách mạng để
lại cho bà thờ phụng cũng bị o ép, đập phá, cưỡng chế
nốt. Nhà bị phá, đất bị cướp gia đình bà lâm vào cảnh
“sống vô gia cư”. Nghèo túng, cùng quẫn đã
dẫn đến cảnh chồng phải bỏ vợ, đứa con nhỏ mới sinh
được 10 ngày cũng phải đành đoạn cho đi. Còn lại 2 mẹ
con lang thang không nhà, không cửa cho đến nay và bà phải
lao vào con đường khiếu kiện kéo dài gần 20 năm liên tục.
Khi đứa con tròn 18 tuổi do cảnh phải sống lang thang đã
tạo ra mâu thuẫn với cán bộ, công an địa phương vu khống
và ghép tội vi phạm pháp luật, bị kết án 18 tháng tù giam
vẫn chưa được về. Tròn 20 năm khiếu kiện cuộc đời mẹ
con bà không còn gì nữa để mất! Bà đã thề. Nếu vì quyền
lợi chính đáng của mình bị xâm hại, bị cướp đoạt mà
đấu tranh, cho dẫu 2 mẹ con bà có phải chết - thì cũng phải
chết ngay trước dinh thự, hay trước đầu xe các vị trong
“Tứ trụ triều đình đất nước này… ”.
-
Cô giáo Nguyễn Thị Thảo, 50 tuổi quê Hà Tĩnh, đi
vùng kinh tế mới (VKT) thuộc tỉnh Gia Lai. Cô là giáo
viên cấp 1, cùng đứa con gái 7 tuổi, đêm trải ni lông ngủ
mé bờ Hồ Tây, ngày đi nhặt ve trai, giấy vun tích góp để
bán. Chính mắt tôi đã thấy cô phải nhặt những cọng rau
mà người ta bỏ đi trong chiếc xe rác, với những con cá chết
nổi trên mặt hồ Tây nhưng chưa thối để ăn. Hôm nào gặp
những người câu cá tốt bụng cho một vài con cá Rô phi nhỏ
là mẹ con mừng rỡ như được ăn bữa tiệc. Lý do đi kiện
là bởi sự trù dập của ngành giáo dục địa phương buộc
cô phải thôi việc trái phép. Dân oan nói khi cô ra Hà Nội
thì đứa con còn đỏ hỏn mà nay cháu bé đã lên 7 tuổi.
Cháu đã nhiều lần phải theo mẹ vào trại giam, vào trại
xã hội Đồng Dầu bên huyện Đông Anh vì công an càn quét
mỗi dịp quốc khánh 2/9, hay đại hội Đảng toàn quốc, hoặc
dịp “đại thắng ngày 30/4 và quốc tế lao động 1/5…”….
-
Bà Hùynh Thị Phụng, 72 tuổi, quê Vĩnh Long. Tuổi
già sức yếu không thể thi thố với gió sương buộc phải
tìm nơi cư trọ. Ban ngày đi rửa bát đĩa, phục vụ bưng
bê cho quán cơm trưa, được trả 12.000đ. Bà phải trả tiền
trọ một đêm 8.000đ. Chỉ còn lại 4.000đ cùng với cơm dư,
rau thừa của quán nuôi thân.
-
Bà Hùynh Thị Xuân, 53 tuổi, ở Đắc Lắc. Vì
lòng thương người cho người mượn đất thổ cư để dựng
quán tạm làm ăn. Kẻ mượn đất sau này có tiền lại nảy
ý đồ muốn ăn cướp, đút lót hối lộ cán bộ địa phương
để được bênh vực không chịu trả lại. Bà kiện
nhiều năm mà tỉnh, huyện, xã không cấp nào giải quyết
dứt điểm. Sau khi đứa con út được 1 tuổi bà để con ở
nhà cho chồng tìm đường ra Hà nội. Từ 6h - 10h sáng bà đi
làm thuê – như ôsin từ lau nhà, quét dọn, giặt giũ cơm
nước… Trưa thì đi phụ giúp hàng quán để kiếm thêm. Ngoài
thời gian đến cơ quan bà đi nhặt rác đến 10h khuya để
kiếm sống. Mỗi năm về thăm chồng con 1 lần. Bây giờ đứa
con út ngày xưa đã 15 tuổi, học lớp 10.
-
Bà Phạm Thị Ngọc Trâm, 72 tuổi quê Thái Bình hiện
ở Phan Thiết - Bình Thuận là cựu thanh niên xung phong
hoả tuyến, là thương binh. Bà còn là cô giao cấp 3 được
điều động từ tỉnh Thái Bình, vào Phan Thiết. Do dũng cảm
đấu tranh chống tiêu cực, bà bị ngành giáo dục và chính
quyền địa phương trả thù, trù dập buộc phải thôi việc,
cắt toàn bộ chế độ của 4 mẹ con. Nỗi oan kéo dài suốt
23 năm nay của bà đã được in thành chuyện, thành sách với
tựa đề “ Nỗi oan 20 năm của người đàn bà chống
tiêu cực” Đăng trong tập truyện ngắn “Vụ
án sợi dây diều” (Nhà xuất bản Lao động) bạn
đọc gần xa có cả lưu học sinh một số nước đã phản
hồi lên tiếng bênh vực bà qua E Mail điện tử đã đăng
trong sách. đến nay vẫn không được giải quyết. Tôi cũng
đã ngồi nghe bà trình bầy nỗi oan khuất với ông thứ trưởng
Bộ LĐTBXH có cái tên Hoà ngày 20/10/2007 nhưng ông thứ trưởng
cũng chỉ dẫn quanh. Với đồng lương thương binh ít ỏi 600.000đ/
1 tháng, vừa trọ, vừa ăn, vừa đơn từ đi lại.
-
Ông Vũ Anh Tiến, 65 tuổi thương binh quê ở tỉnh Ninh
Bình hiện ở Cà Mau. Có con trai do mâu thuẫn cá nhân
với công an bị lập biên bản đơn phương vu khống cáo buộc
tội đánh người gây rối, phải đưa vào cơ sở giáo dục
tập trung 24 tháng. Sau khi hết hạn con ông về nhà do mặc
cảm với những ngày tháng oan ức trong tù, đã rời nhà đi
làm ăn xa được 18 tháng nay. Trong công việc do bị tai nạn
đã bị tàn phế hoàn toàn bàn tay phải ! Bởi đánh người
mà lại không có người bị đánh, ông đã khiếu kiện ngay
sau khi con ông bị bắt 6 tiếng đồng hồ. Gần 4 năm qua Bộ
công an đã cử 2 đoàn thanh tra về Cà Mau để xem xét, xác
minh, nhưng vì lý do khuất tất nào đấy mà chỉ có ai làm
mới biết, nên sự thật vẫn không được làm sáng tỏ. Ông
đã gửi nhiều bút tích xác nhận cùng với băng ghi âm, băng
ghi hình chứng cứ để chứng minh con ông vô tội, nhưng đều
bị thanh tra Bộ công an dìm ém, không xem xét. Thậm chí ông
Nguyễn Văn Hưởng thứ trưởng Bộ công an đã có ý kiến
chỉ đạo giao cho thanh tra Bộ phải làm rõ tố cáo của ông,
từ tháng 10/2007, nhưng ngành thanh tra Bộ công an vẫn lẩn
tránh không chịu làm rõ, 2 lần ra Hà Nội cộng thời gian
14 tháng ông cháo chợ cơm hàng, thuê trọ, đi lại, đơn từ
chỉ bằng đồng lương thương binh còm cõi của mình do vợ
gửi ra.
-
Ông Nguyễn Duy Hiền, 72 tuổi Tuyên Quang “Là
con của Mẹ Việt Nam Anh Hùng”, bản thân ông là thương
binh, cựu chiến binh, đảng viên CSVN cũng có con trai bị bắt
do cãi cọ mâu thuẫn với công an, sau một đêm đưa về đồn
công an để nhốt. Sáng hôm sau công an đã đưa xác con ông
về nhà với lời cáo buộc là do khám trong người con ông
có 1 tép Hêrôin 0,055g nên sợ quá nó đã nhảy từ trên gác
xuống để tự tử ???!!!
-
Ông Nguyễn Duy Huân, làkỹ sư, và là nhà báo chiến trường,
ông còn là cựu chiến binh quê tỉnh Tuyên Quang 65 tuổi.
Năm 1995 ông nhận xây dựng cây cầu trên đường từ thị
xã Tuyên Quang vào lán Nà Lừa để chào mừng 105 năm ngày
sinh nhật Bác Hồ, cầu khánh thành đúng thời hạn, thông
xe an toàn vào ngày sinh 19/5, thì ngay sau đó ông bị bắt tù
về tội “Rút ruột công trình”, người ta cáo
buộc cho ông đã ăn cắp 74 tấn xi măng và 317m3 đá bêtông.
Trong khi tổng công trình chỉ có 72,4 tấn xi măng và 297m3 đá
bêtông. Không chỉ bị tù oan ông 19 tháng, ông còn bị giữ
lại hơn 300 triệu tiền riêng bỏ ra để mua vật liệu. Hơn
10 năm cây cầu vẫn tồn tại chắc chắn, xe 40 tấn vẫn có
thể qua an toàn. Trong khi đó, những cây cầu khác được xây
dựng cùng thời hoặc về sau này đã được nghiệm thu là
“đảm
bảo chất lượng” thì chỉ tồn tại được có 2,3
mùa lũ.
-
Bà Nguyễn Thị Thuận, Trúc Bạch, Ba Đình, Hà nội.
68 tuổi đời, 48 năm đi kiện vì nhà đất hợp pháp của
mình từ những năm 60 thừa kế của cha mẹ vậy mà đến
năm 1978 bị nhà nước lấy bán cho kẻ có quyền, có chức
vốn là sĩ quan công an, bà đã thề dù chết cũng phải đòi
cho bằng được những gì thật sự là của mình do tổ tiên
để lại mà bị cướp đoạt.
-
Ông Coóng, 74 tuổi, người Hoa, Tuyên Quang. Gia đình
ông rời bỏ chỗ ở cũ gần mặt đường để sơ tán vào
vùng sâu, do cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc năm 1979.
Năm 1985 ông đưa gia đình hồi cư về đất cũ thì mới biết
đất nhà ông đã được bán cho ông chủ tịch UBND xã, mà
trong biên bản mua bán có đủ chữ ký của vợ ông cùng với
con dấu của chính quyền xác nhận. Thực tế, sau khi sơ tán
đến nơi ở mới được 1 năm thì vợ ông đã bị bệnh qua
đời năm 1980, người chồng tội nghiệp đã cúng giỗ vợ
được 4 lần, thế mà nay bà vợ ông ở dưới mồ còn bội
bạc, năm 1984 vẫn cố thò tay lên để ký giấy bán đất
cho ông chủ tịch xã.
-
Bà Nguyễn Thị Bích Ngọc, 54 tuổi, Qui Nhơn, Bình Định.
Năm 1995 bà là đối tác kinh tế với quân đội nước bạn
Lào trong khai thác vận chuyển lâm sản qua cửa khẩu tỉnh
Hà Tĩnh. Bên nước bạn thanh toán đầy đủ, vợ chồng bà
về quê. Xe gần đến Quy Nhơn thì bị công an tỉnh Bình
Định chặn xe khám xét và tịch thu toàn bộ số tiền 157.000.000
VNĐ và 100 USD và số tiền này được giao cho công an tỉnh
Hà Tĩnh, với lý do “Bà lợi dụng tín nhiệm cá nhân
để chiếm đoạt ”??? Bà bị tù 10 tháng. 2 lần bị
tra tấn bằng dây thép 4 ly, bà đã tìm đường tự tử nhưng
không chết. Hết tù bà đi kiện. Năm 2004, viện kiểm sát
nhân dân và toà án nhân dân tỉnh (VKSND và TAND) Hà Tĩnh đã
đánh 2 xe vào nhà bà tận Qui Nhơn để xin lỗi và bồi thường
oan sai 100.000.000đ VN, nhưng khoản tiền tang vật bị thu giữ
trái phép kia đến nay vẫn chưa được cấp nào, ngành nào
nhận trách nhiệm phải trả lại.
-
Ông
Phàng Sao Vàng, 72 tuổi dân tộc H. Mông, Lào Cai đảng
viên ĐCSVN bị bắt giam bỏ từ gần 6 năm vì tội vu vơ trấn
lột của mấy cháu nhỏ tiền bạc, nhưng đến nay vẫn không
tìm ra được người bị hại bị ông đã trấn cướp !!!
Trong nhà tù tỉnh Sơn La ông bị cùm chân đến lở loét và
nay vẫn để lại sẹo nơi cổ chân. Hai vợ chồng ở Hà Nội
hàng nửa năm trời ngủ ở vỉa hè, góc phố, ngày đi nhặt
rác, lá hành bỏ đi của quán phở về làm rau, đêm xuống
đi bẫy chuột cống để ăn, hôm nào bẫy được 2,3 con thì
nhốt lại để dành hôm sau. Khi nói chuyện và được xem đơn
của ông đã viết tất cả gần 150 lá vẫn không ai giải
quyết cho nỗi oan khuất của mình cay đắng đã phải chịu
đựng trước đây, nhưng ông vẫn toàn tâm toàn ý tin tưởng
vào đường lối tuyệt đối đúng đắn, sáng ngời công lý
của đảng và nhà nước thế mới là chuyện lạ xưa nay hiếm
thấy !!! Thật là cười ra nước mắt và trường hợp của
ông quả là oan thật !
-
Cô Phạm Thị Nhung, 51 tuổi quê Ninh Bình, chồng là Vũ
Văn Khải. Tuổi thanh xuân 2 người đem hết sức mìmh
phấn đấu để được kết nạp vào đảng cộng sản Việt
Nam trong quân đội Nhân dân Việt Nam, khi trở về địa phương
chồng là người chủ gia đình phải ở nhà nội trợ nuôi
con ăn học để vợ tham gia công tác. Với đồng lương bệnh
binh ít ỏi và tiền thù lao cán bộ phường của vợ cuộc
sống khó khăn hàng năm 2 vợ chồng đều là. “Đảng
viên ưu tú, gia đình văn hoá”. Thế rồi tai hoạ ập
đến với gia đình bằng một phương án đền bù 3 không :
“Không ngày tháng, không ai ký, không con dấu” . Yêu
cầu gia đình nhận tiền đền để thực hiện dự án Quốc
lộ 10. Thực tế gia đình ở Quốc lộ 1 đường đi Thanh Hoá
cách đường 10 hơn 1km gia đình thắc mắc chính quyền có
giấy mời lên thực hiện dự án 405, khi yêu cầu công khai
dự án. Không có dự án 405, họ đưa ra dự án 617 dự án
này không di rời dân. Sau họ lập lên dự án qui hoạch công
viên cây xanh. Vậy là họ đã thực hiện chính sách chảm
trước tấu sau. Gia đình yêu cầu thực hiện các thủ tục
hành chính. Công khai dự án, có quyết định thu hồi đất,
có quyết định di rời chỗ ở cho gia đình nhưng chính quyền
không thực hiện. Họ khai trừ Đảng tịch, khai trừ các đoàn
thể cả 2 vợ chồng, gia quyết định buộc cô thôi việc,
biên bản bàn giao quá trình công tác cô hoàn thành xuất sắc
nhiệm vụ. Tổ chức cưỡng chế phá huỷ toàn bộ nhà cửa
cây cối, lập biên bản thu giữ toàn bộ đồ dùng sinh hoạt,
bàn thờ tổ tông, 2 con đỗ Đại học Y khoa tỉnh Thái Bình
thì bị ông chủ tịch phường Nam Thành phê vào hồ sơ sinh
viên của 2 cháu : “ Gia đình và bản thân anh Bình, anh Bắc
không thực hiện chính sách của Đảng, pháp luật nhà nước…”.
Bản thân ông chủ tịch phường Nam thành lấn chiếm đất
công cấp có thẩm quyền lại làm hồ sơ cho ông chuyển nhượng,
ông còn tổ chức chiếm đoạt tài sản công dân trong việc
cấp “sổ đỏ” khi bị phát giác lại thông tin sai sự thật,
giả mạo giấy tờ trù dập tố cáo. Vừa qua thành uỷ ĐCSVN
thị xã Ninh Bình giao cho thanh tra thành phố mời tôi đến
thông báo sử lý kỷ luật Đảng ông chủ tịch phường hình
thức cảch cáo, khi được biết hình thức kỷ luật ông chủ
tịch phường nhiều người cho rằng xử lý như thế thì nhất
Đảng (ĐCSVN) nhì trời. Trường hợp của cô Nhung, khi thủ
tướng chính phủ Nguyễn Tấn Dũng trả lời chất vấn dân,
tôi đã gửi câu hỏi “ với cương vị của mình Thủ tướng
xử lý thế nào để gia đình cô an cư lập nghiệp” cho đến
nay vẫn không có hồi âm. Còn nay 2 gia đình cô Nhung và cô
Thuận vẫn sống lang thang, màn trời, chiếu đất không chốn
nương thân, 2 con nghỉ hè không biết về đâu. Tổ tông không
nơi hương khói, người anh liệt sỹ không nơi thờ phụng,
các cơ quan chức năng đưa đẩy quanh co. Khởi kiện ra Toà,
toà thụ lý thu tiền án phí, song ra quyết định dình chỉ
vụ án. Gần đây nhất uỷ ban tư pháp Quốc hội khoá XII
có số 441/UBTPXII ngày 18/01/2008 báo tin đã gửi đơn thư 25
trường hợp đến uỷ ban kinh tế Quốc hội khoá XII đề
nghị sử lý đơn thư theo thẩm quyền.
-
Trường
hợp mẹ tôi bà Vũ thị Thục, 85 tuổi, quê Ninh Bình.
Gần 40 năm bà đi tìm công lý cho chồng là liệt sĩ Hoàng
Văn Quỳ, thời kháng chiến chống Pháp khi con đầu tròn 1
tuổi ông đã để mình vợ nuôi con tham gia kháng chiến, hoà
bình trở về địa phương làm nghề thợ may. Năm 1966 máy
bay của không quân Mỹ đánh phá miền bắc chi bộ thôn Phúc
Chỉnh nhận định ông đã tham gia chống Pháp nên họ vận
động ông bỏ nghề. Cho ông 2 chức, thư ký đội sản suất
số 4 và trung đội phó dân quân 2. Khi có chiến sự làm nhiệm
vụ tiếp đạn tải thương cho trận địa pháo 37 ly trước
Quân y viện 5, chưa có chiến sự sản suất, kết hợp bảo
vệ tài sản Quân y viện 5. Ngày 28/8/1966 máy bay Mỹ ném bom
thị xã Ninh bình, ông bị thương trong khuôn viên bệnh viện
sau đó hy sinh (có 2 trường hợp chết tại chỗ đã được
công nhận liệt sỹ ). Chồng chết con đầu nhập ngũ hy sinh
năm 1968, mình người đàn bà goá nuôi lăn lộn nuôi 4 con nhỏ.
Năm 1973 chính quyền địa phương lại cướp đất gia đình
cho hộ liền kề, quy luật tự nhiên “có áp bức có đấu
tranh”, người đàn bà goá không biết chữ đứng lên hỏi
quyền lợi chính đáng của mình. Các ông quan cách mạng CSVN
ở địa phương lại yêu cầu phải để đất cho hộ liền
kề, cấm không được hỏi liệt sỹ cho chồng. Bà không nghe
đã bị bắt giam 3 ngày. Không có lệnh bắt chỉ có lệnh
tha do Lê Anh Thống trưởng công an huyện Hoa Lư ký. Khi được
tha bà đã đi lên trung ương ở Hà nội kêu oan. Các cơ quan
tổ chức nhiều hội nghị, nào là xác minh, nào là đối thoại
nhưng không mời những cán bộ năm 1966, lại dựng lên nhân
chứng giả đối thoại để bóp méo sự thật làm cho những
cán bộ có trách nhiệm năm 1966 bất bình có đơn kiến nghị.
Khi còn là chủ tịch Quốc hội, ông Nông Đức Mạnh đã xem
xét ký nháy vào đơn đề nghị Bộ trưởng Bộ LĐTBXH chỉ
đạo giải quyết dứt điểm vụ viêc. Bộ LĐTBXH lý do gia
đình mới có đơn chưa có hồ sơ của địa phương đề nghị.
Địa phương lại lý do tại Bộ có quyết định 652 chấm
dứt nên không giám lập hồ sơ. Sau khi tìm hiểu pháp luật,
tìm hiểu các trường hợp tương tự của bố tôi lại được
chính quyền công nhận liệt sỹ tôi có đơn và làm theo hướng
dẫn của bộ những người có trách nhiệm giải quyết đơn
không làm theo luật. Tôi tiếp tục có đơn gửi đến các
cơ quan nhờ các thiệp Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam báo tin
căn cứ pháp luật đã chuyển đơn tôi đến cơ quan có thẩm
quyền giải quyết là Bộ LĐTBXH nhiều lần nhưng vẫn bị
làm ngơ. Ông Bùi Hồng Lĩnh Thứ trưởng Bộ LĐTBXH lại lạm
dụng chức quyền báo cáo với Thủ tướng Chính phủ sai sự
thật.
Ngày
20/03/2008 vừa rồi tôi lại đến Bộ LĐTBXH, bà Huỳnh Thị
Nhân Thứ trưởng tiếp dân sau khi xem chứng cứ nghe trình
bầy, lại tiếp tục chỉ đạo cho bộ phận tiếp dân nhận
đơn, vậy là bà mẹ liệt sỹ đã ở tuổi 85 lại dài cổ
chờ sự chỉ đạo tài tình của Đảng – sự giải quyết
khách quan công minh của Nhà nước - của Chính phủ.
Cứ
nói nữa, còn nữa cả tháng cũng không hết chuyện, nhìn lại
mỗi người mỗi việc, mỗi việc mỗi oan trái khác nhau, nói
đến oan ức thì mặt ai cũng săn lại, phẫn uất. Nói đến
kiện tụng cửa quan mặt ai cũng như bão táp phong ba. Họ tự
động sắp xếp với nhau như một cỗ máy mà mọi hoạt động
của mỗi bộ phận đều theo một qui trình nhất định. Tốp
này về đất đai. Tốp kia về chính sách, tốp án hình sự,
tốp án dân sự… Thời gian biểu tuy không lên lịch, nhưng
công việc hàng ngày vẫn đều không có gì thay đổi. Sáng
dậy từ 5h - 7h đến nhà riêng của mấy ông to, kêu gào, la
ó. Tối đi nhặt rác thải, ve trai. Đơn từ viết vào những
giờ nghỉ trong ngày, có nhưng người, những vụ kiện nhiều
năm. Họ đặt tên cho từng vụ, mới nghe cứ ngỡ tên chuyện
tên phim. Nào vụ án Ma biết bán đất, nào Lợi dụng
tín nhiệm cá nhân chiếm đoạt tài sản của chính mình, nào
vụ án Chết rồi còn đi buôn thuốc phiện, nào vụ án Cây
cầu bằng bùn, nào vụ án Anh Nô hiếp Thị Mầu….vv
và vv… Kiện tụng không được giải quyết. Sinh hoạt thì
kham khổ, khó khăn. Ăn uống thì thất thường. Còn phải chống
trọi với thời tiết nắng mưa buốt giá, bệnh tật phát
sinh. Chưa đủ còn phải đề phòng cảnh giác chống trả tự
vệ với đội quân duy trì trật tự an ninh của nhà nước,
mà đội quân này còn đông hơn cả người đi kiện, suốt
đêm, nhất là những ngày lễ hội . Đúng là “Đường
trần gian đầy ải nhân gian, Ai trưa qua trưa phải là người.
Trong thói đời cười ra nước mắt” “Đoạn trường ai
có qua rồi mới hay”. Tôi hỏi người đàn ông cùng
quê Ninh Bình , là cựu chiến binh vào Cà Mau từ năm 1980.
-
4 năm đi kiện. Bác thấy đã nhiều người đươc giải quyết
chưa?
-
Ông đáp. Tôi đâu phải người giải quyết mà biết ! Nhưng
lần đầu tiên ra Hà nội tôi đã gặp và làm quen với rất
nhiều người bạn cùng cảnh. Năm ngóai, tôi ra lại làm quen
thêm nhiều bạn nữa. Năm nay tôi ra thì thấy nhiều bạn cũ
vẫn còn nguyên, mà lại có thêm rất nhiều bạn mới chưa
được biết ”, ngừng một chút, ông nói tiếp.
Có
những vụ kiện về đất đai, như vụ bà Đinh Thị Biếu,
uỷ quyền cho con gái là Võ Thị Tư, ở Long Mỹ, Hậu Giang.
Vì tin Cán bộ, Đảng viên bà đã tự giác chấp hành dỡ
nhà đi nơi khác nhừơng đất lại cho huyện để mở rộng
Ngân hàng. Từ sự chấp hành này bà đã bị xô vào con đường
khiếu kiện đã hàng trục năm trời, nợ nần chồng chất
mà đến giờ vẫn chưa có miếng đất ở yên thân. Sau khi
Ngân hàng chuyển đi chỗ khác, bà đòi lại phần đất cũ
của mình. Tỉnh Cần Thơ lú, đó sau 2 lần quyết định đã
đồng ý trả lại toàn bộ đất cũ cho bà. Gia đình bà đã
ổn định cuộc sống nhiều năm trên đất ấy. Sau khi tách
tỉnh, UBND tỉnh Hậu Giang lại ra quyết định thu hồi 1/3
đất của bà và cưỡng chế bằng vũ lực (mà không có quyết
định cưỡng chế), buộc gia đình bà phải di rời. Bà kiện
hết cửa đến nay thì thanh tra Chính phủ lại vẫn đồng
tình với quyết định của UBND Tỉnh Hậu Giang, thậm chí
họ còn biện dẫn là có cả ý kiến chỉ đạo của Phó Thủ
tướng, rồi Thủ tướng chính phủ… đồng thời yêu cầu
bà chấm dứt khiếu kiện !?.
-
Thế bác nhìn nhận thế nào về sự Dân chủ, Tự do, Nhân
quyền…. ông chậm rãi.
-
Thời Bác Hồ thì dân chủ là phải cho người dân được
mở miệng nói, và được nói lên tiếng nói của chính mình.
Còn bây giờ thì mất, cấm được kêu ! Kêu là làm mất trật
tự, là gây rối, là chống đối đảng và nhà nước, là
có ý định, có âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân !!!
Là dùng những Quyết định áp lực, độc đoán để chấm
dứt khiếu kiện, để dập tắt tố cáo…. Thậm chí những
khẩu hiệu “Đả đảo bọn tham nhũng” mà chúng
tôi đem theo cũng bị bắt phải tháo bỏ. Nếu nói. Chống
tham nhũng thì phải chống ai ? Chống thế nào ? Nếu “Đả
đảo bọn tham nhũng” cũng không được, thì chẳng
lẽ phải thay đổi khẩu hiệu. “Đả đảo những kẻ
đã ra lệnh đàn áp, bắt bớ những người chống tham nhũng”
hay sao?
-
Thế bác cảm nhận gì về sự công bằng ? Với người dân
thì 9 bỏ làm mười, 5 bỏ làm 3 cũng được coi như là công
bằng. Còn với nhà nước và những người có thẩm quyền
thì họ đang thực hiện công bằng theo kiểu : Người cha chia
bánh cho 2 đứa con, hay Con gấu chia bánh trong rừng cho mấy
chú cáo con…Vậy Anh đã từng nghe chuyện cổ tích ấy chưa
?
Sự thật có là vậy không ? Câu
trả lời xin để phần những người, những cấp có thẩm
quyền giải quyết.
Ninh Bình ngày 25 tháng 03 năm 2008
Công dân Hoàng Trung Kiên, bộ
đội đã hoàn thành nghĩa vụ với nhà nước được xuất
ngũ về địa phương
Số nhà 25 Phố Phúc Chỉnh,
phường Nam Thành, thị xã Ninh bình, tỉnh Ninh Bình
Điện thoại di động: 0989
.203. 278
Chú thích ảnh trên là hình tác
giả Hoàng Trung Kiên bị em chủ tịch phường Nam Thành đánh
gẫy xương sườn và gẫy ngón tay út trái khi anh dũng cảm
tham gia đấu tranh chống quan lại CSVN tham nhũng ở địa phương
năm 2007.
|