BẢN
TƯỜNG TRÌNH
Bùi Thị Chỉnh
(Theo yêu cầu của Công an phường
Nam Thành, tôi công dân Bùi Thị Chỉnh vừa ra khỏi nhà tù
nhỏ có bản tường trình kêu oan cụ thể như sau.)
Kính gửi:
- ông Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch
nước.
- ông Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch
Quốc hội.
- ông Huỳnh Đảm, Chủ tịch Mặt
trận Tổ quốc Việt Nam.
- Uỷ ban pháp luật Quốc hội khóa
XII.
Đồng kính gửi:
- Uỷ ban nhân quyền Quốc tế,
- Các tổ chức phi chính phủ.
- Các cơ quan ngôn luận Quốc gia,
Quốc tế. Những người yêu công bằng dân chủ chống sự
bất công.
Tôi là: Bùi Thị Chỉnh, sinh năm
1961.
Hộ khẩu thường trú: Số nhà 28,
đường Vũ Phạm Khải, phường Nam Thành, thành phố Ninh Bình,
tỉnh Ninh Bình.
Chồng tôi là Thương binh, hàng tháng
Nhà nước cấp cho 300.000đ tiền xương máu, bản thân tôi
mở lớp trông dậy trẻ (Tư thục) tại nhà, cuộc sống
gia đình đang bình yên.
Tai hoạ đổ xuống gia đình tôi
và nhiều hộ dân khác, khi Chính quyền thông báo thực hiện
dự án 405, kè nạo vét Tây Sông Vân, họ đưa cho các hộ
dân phương án đền bù nhà cửa, đất đai cây cối hoa mầu
rồi yêu cầu các hộ đi nhận tiền đền bù. Lạ thay, phương
án đền bù của Chính quyền lại thể hiện 3 không. Không
ngày tháng, không ai ký, không có dấu, thấy có điều khuất
tất người dân ở Tây Sông Vân có đơn yêu cầu Chính quyền
công khai dự án và hỏi quyền lợi chính đáng bị xâm phạm,
trong đó có gia đình tôi.
Chủ tịch tỉnh Ninh Bình khi đó
là ông Đinh Văn Hùng, tìm mãi không thấy cái dự án. 405,
kè nạo vét Tây Sông Vân, ông lệnh cho Chủ tịch thành phố
Ninh Bình lên Hà Nội mang dự án về công khai trước dân nhưng
không tìm được dự án, sau đó họ dựng lên nhiều dự án.
Nào là, dự án 617. Nào là, dự án Công viên cây xanh để
lấp liếm việc làm vi phạm luật pháp của những kẻ cường
quyền?
Năm 2003, Công an thị xã Ninh Bình
nay là (Công an thành phố Ninh Bình) tổ chức bắt ông Hà đi
tù, ông chỉ là người dân đi hỏi quyền lợi chính đáng
của gia đình. Do vậy, nhân dân bức xúc làm xin lĩnh án tử
hình tập thể tại cổng Công an thị xã, sau đó gửi đến
các cơ quan chức năng. Đơn này đến năm 2006, theo tôi không
còn giá trị vì thời gian đó việc đền bù cho dân đã sửa
đổi được một phần nên có một số người tham gia soạn
thảo, ký tên trong đơn thấy phù hợp với gia đình mình nhận
đền bù.
Tháng 6 năm 2006, tôi lên Hà Nội
đưa đơn khiếu nại của gia đình cùng một số bà con khác.
Có một kẻ bịt kín mặt đưa cho chúng tôi tờ đơn xin lĩnh
án tử hình của tập thể dân Tây Sông Vân, tờ đơn chính
chúng tôi viết là (Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Độc lập-Tự do-Hạnh phúc) tờ đơn kẻ bịt mặt đưa cho
chúng tôi bị sửa là (Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Diệt Dân……).
Khi tôi xem phát hiện được đơn bị xuyên tạc thì kẻ lạ
mặt đã chuồn mất, tôi cầm lá đơn về địa phương thông
báo cho những người tham gia soạn thảo còn tiếp tục đi
hỏi quyền lợi chính đáng của gia đình để mọi người
biết và thống nhất trình với cơ quan có thẩm quyền nhờ
truy tìm thủ phạm.
Mục đích chính của chúng tôi,
yêu cầu cơ quan có thẩm quyền giải quyết đúng nội dung
đơn theo pháp luật hiện hành quy định, trả lại quyền lợi
chính đáng cho dân và nghiêm trị một số cán bộ đảng viên
thoái hoá biến chất cố ý làm trái các quy định của nhà
nước trong việc thu hồi đất của dân để đục nước béo
cò. Cũng không để kẻ xấu lợi dụng việc chúng tôi đi
hỏi quyền lợi để xuyên tạc sự thật, chú Trần Văn Dũng
là người được tôi báo đầu tiên đi trình với bà Thanh
và ông Thủy Công an thành phố có sự chứng kiến của tôi.
Chúng tôi báo cho bà con biết, sự việc đã trình với Công
an để bà con yên tâm (vì tôi và chú Dũng cả 2 người đang
bị ốm nên chưa soạn thảo được đơn). Sau khi báo Công
an, chú Dũng bảo phải photo thêm vài bản để sau này gửi
kèm theo đơn làm bằng chứng, việc này tôi cũng nói rõ cho
nhiều người biết.
Ngày 13/6/2006, ông Điền Văn Toàn,
Công an phường Nam Thành xuống mời tôi lên phường để giải
quyết việc đền bù, tôi bảo. Không có giấy mời tôi không
đi, ông Toàn ra về lát sau thấy ông Dương Đức Việt, Trưởng
Công an phường Nam Thành trực tiếp xuống đưa giấy mời,
tôi đi cùng ông Việt đến Công an phường. Họ lôi tôi lên
ô tô, cưỡng bức ký giấy triệu tập tôi không ký, họ chở
tôi lên Công an thị xã Ninh Bình dẫn lên gác 2.
Ông Duy, Công an hỏi: “Tờ đơn
chị mang trên Hà Nội về đâu rồi”?
Tôi bảo: Đơn đó đang ở nhà và
báo cáo ông Duy chúng tôi đã trình Công an.
Ông Duy hay “ai đó” bắt tôi viết
tường trình.
Tôi báo cáo: Tôi mới uống thuốc
an thần, người mệt chân tay run ngồi không vững có 2 nữ
Công an đỡ hai bên.
Một nữ Công an nói: “Chị ấy
lạnh hết cả người rồi” nhưng họ không chịu cứ bắt
tôi phải viết tường trình.
Tôi nói: Đầu óc tôi bây giờ không
nghĩ được gì.
Ông Duy bảo: Không nghĩ được thì
tôi đọc cho mà viết, tôi bị cưỡng bức viết tường trình
trong tình trạng vừa uống thuốc an thần liều cao nên không
biết được họ hỏi gì, tôi trả lời ra sao, tôi bị lịm
đi. Khi họ đánh thức tôi dậy đưa sang phòng khác họ túm
tay tôi, lôi ra ấn vào mực để lăn tay rồi chụp ảnh, sau
đó họ tuyên bố. Chị đã bị bắt.
Tôi hỏi: Tôi bị bắt vì tội gì?
Họ bảo: Sau khắc biết rồi bắt
tôi ký vào lệnh và nói: “Chị không có tội thì viết vào
đây”, song họ Khóa tay tôi đưa về nhà rồi đưa vào Bình
Sơn, Trại tạm giam của tỉnh Ninh Bình.
Vào trại, họ thu lọ thuốc của
tôi, thu toàn bộ Hiến pháp các nghị định hướng dẫn thi
hành luật tôi mua tham khảo, để đấu tranh đòi quyền lợi
chính đáng của gia đình. Họ còn thu cả các văn bản của
cơ quan chức năng từ Địa phương đến Trung ương, hướng
dẫn trả lời đơn tôi trong quá trình đi hỏi quyền lợi
chính đáng của gia đình. Những ngày tiếp theo ở trong Trại
tạm giam, mặc dù tôi đang bị ốm nhưng họ vẫn vào bắt
tôi khai. Mặc dù tôi đã khai đến không nhớ nổi là bao nhiều
lần sự việc chúng tôi đã trình báo với Công an nhưng ông
Thắng, Điều tra viên không ghi nội dung tôi đã khai báo, kêu
oan. Các ông ấy bảo là “Không oan, nếu bắt sai thì chúng
tôi vào ngồi đây thay chị..”.
Tôi nói: Tôi khai một đàng, các
ông ghi một nẻo thì ai bắt được các ông? Sau đó, ông Phạm
Ngọc Hóa, Trưởng Công an thành phố cùng một nữ Công an
tôi không nhớ tên, vào trại. Đưa cho tôi xem tờ đơn, kèm
ảnh con gái út là Trần Thị Hương Thanh, nói là con gái tôi
lên mạng kêu oan cho mẹ.
Họ bảo: Con chị tương lai sẽ
đi đến đâu, rồi họ yêu cầu tôi hợp tác. Nếu tôi không
hợp tác, không đi cung tốt (Theo ý họ) thì họ sẽ cho gọi
con tôi liên tục để cháu không thi vào cấp III được. Nếu
trả lời (Theo ý họ) con gái tôi họ để yên thân.
Tại sao: Quyền lợi chính đáng
của dân bị xâm phạm, Công an không can thiệp làm rõ những
cán bộ, đảng viên cố ý làm trái các quy định của nhà
nước trong việc Giải phóng mặt bằng Tây Sông Vân để trục
lợi?
Tại sao, Công an không truy tìm kẻ
đã xuyên tạc đơn của tập thể nhân dân Tây Sông Vân. con
tôi còn nhỏ kêu oan cho mẹ, nó có tội gì mà cũng bị đe
doạ đến tương lai của cháu?
Sau 4 năm, Công an đã tìm ra thủ
phạm chưa hay chính Công an tỉnh Ninh Bình xuyên tạc đơn,
lừa bắt người để bịt miệng dân. Như thế, thì ai giám
trình báo Công an nữa?
Ông Phạm Ngọc Hóa, Trưởng Công
an thị xã Ninh Bình, nay là (Công an thành phố Ninh Bình) còn
bảo tôi làm đơn tố cáo vợ chồng anh Khải, chị Nhung, yêu
cầu tôi viết giấy bảo em tôi là Bùi Thị Đỉnh nộp đơn
gì đó và không được đi hỏi quyền lợi nữa. Tôi không
viết, vì theo tôi vợ chồng anh Khải, chị Nhung không có tội
gì, em tôi không có đơn gì ngoài việc đi hỏi quyền lợi
chính đáng của gia đình bị xâm phạm. Đơn xin lĩnh án tử
hình nó cũng không tham gia vì gia đình nó lấy tiền trước,
khi nhân dân Tây Sông Vân đi hỏi quyền lợi chính đáng nhưng
bị Quan dưới đá lên, Quan trên đạp xuống. Công an lùa lên
xe chở từ Hà Nội về nói để giải quyết, nhưng họ lại
lùa dân vất giữa đường, giữa chợ.
Sau đó ông Hạnh, Phó phòng 38 Công
an tỉnh vào trại bảo tôi: “Chị là dân chịu khó thiệt
thòi, cứ coi như đây là một vụ tai nạn giao thông”. Tôi
thấy rất ngạc nhiên và rất bức xúc trước lời khuyên
của một ông Sỹ quan Công an cho nên đi đâu, tiếp xúc với
ai tôi cũng kể câu chuyện này.
Khi kết thúc điều tra, ông Thắng
bắt tôi ký trước song lại bắt tôi viết là (Tôi đã đọc
song rồi ký), việc làm bỉ ổi này có bà Lê Thị Chiên, Quản
giáo của tôi chứng kiến, họ còn cưỡng bức tôi ký giấy
của Viện Kiểm Sát, họ đe; “Nếu không ký sẽ ra thêm lệnh
tạm giam”. Sau này tôi mới hiểu Công an lừa bắt tôi bỏ
tù để cho nhân dân Tây Sông Vân sợ không giám đi hỏi quyền
lợi chính đáng của mình bị tước đoạt nữa. Họ bắt
tôi để bưng bít cho những cán bộ, đảng viên quan liêu,
cửa quyền cố ý làm trái chính sách pháp luật để cướp
đất của dân.
Việc làm của họ đê hèn, bỉ
ổi thế mà họ còn Trơ tráo. Bắt tôi nhận là không bị
ép cung, không bị mớm cung vì họ biết tôi không có ghi âm,
ghi hình.
Khi đưa ra xử. Ông Kỷ, đại diện
Viện Kiểm Sát đọc bản cáo trạng song câu đầu tiên ông
Kỷ hỏi tôi có gì sai trong bản cáo trạng không?
Tôi nói: Tôi tố cáo ông Đinh Văn
Hùng và ban giải phóng mặt bằng làm trái chính sách, đền
bù cho gia đình tôi và cho nhân dân Tây Sông Vân không đúng,
có gì là phạm tội. Khi tôi nói đến đơn của chúng tôi
bị sửa chữa xuyên tạc, chúng tôi đã trình Công an thì Toà
không cho tôi nói?
Tôi bất bình có ý kiến tiếp:
Xin Toà án, đại diện cho cán cân công lý cho biết. Luật
nào, kẻ làm trái luật để cướp đất, cướp nhà của dân
lại xử lý “Nghiêm túc rút kinh nghiệm”. Người bị mất
đất, mất nhà bị ăn cắp đơn để sửa chữa lại bị quy
phạm tội, bị đưa ra xét xử? Tôi tuyên bố trước Hội
đồng xét xử, trước nhưng người được bố trí tham dự
phiên toà. Tôi không có tội, tôi đấu tranh bảo vệ quyền
lợi chính đáng của gia đình và tố cáo trước Tòa những
kẻ làm trái các quy định của Nhà nước trong việc thu hồi
đất của dân, đẩy gia đình tôi và nhiều gia đình khác
vào con đường lao lý. Việc tổ chức bắt tôi, là việc làm
lừa đảo, tàn ác vô nhân đạo. Việc làm đó chỉ bôi nhọ
đảng, gây bức xúc trong dân.
Những ý kiến tôi nêu không được
xem xét, Chủ toạ phiên toà cản trở tôi nói lên sự thật.
Sau đó họ đưa bản án “bỏ túi” ra tuyên phạt tôi 54
tháng tù giam. (Phiên gọi tòa xử công khai, nhân dân đến
xem rất đông nhưng bị Công an cản trở không cho vào).
Sự phán quyết bất công của những
người ngồi chổm trệ trên ghế Quan tòa, tôi không tâm phục,
khẩu phục nên quyết định không chống án, nhiều người
thắc mắc. Nhưng thực tế, trước Tòa tôi đã khảng định
mình vô tội. Lâu nay, tôi nghĩ Tòa án đại diện cán cân
công lý, cho sự công bằng và lẽ phải. Qua vụ xét xử này,
tôi cho rằng cán cân công lý đã bị mục ruỗng, họ bất
chấp lẻ phải và đạo lý làm người, họ định dùng ngục
tù giết tôi và gia đình, vì bản thân tôi đang ốm, gia đình
tôi hiện đang rất khó khăn. Chồng không làm gì được chỉ
trông vào 300.000đ tiền trợ cấp xương máu từ nhà nước,
con đang ôn thi vào cấp III.
Chính sự phán quyết bất công bằng
bản án “Bỏ túi” với cá nhân tôi và nhiều người dân
thấp cổ bé họng khác lâu này, đã làm mất uy tin của đảng,
gây nỗi ghi ngờ trong dân vào sự công minh của pháp luật,
tôi quyết định viết thư cho ông Hoàng Cao Tánh, Phó giám
đốc Công an tỉnh Ninh Bình, để kêu gọi lòng nhân đạo
trong mỗi con người, tôi nhớ người xưa có câu: “Việc
nhân nghĩa cốt ở yên dân”, trong cuộc kháng chiến chống
giặc ngoại xâm Đảng công sản tuyên truyền: “Ở đâu có
áp bức, ở đó có đấu tranh”.
Đảng cộng sản, kêu gọi toàn
dân tham gia đấu tranh chống giặc nội xâm vạch mặt nhưng
kẻ lòng lang, dạ thú. Chúng lợi dụng việc lấy đất của
dân để làm giầu bất chính, không chỉ có người dân Tây
Sông Vân mà Nhân dân cả nước đang đứng lên đấu tranh
để giữ đất, giữ nhà. Để bảo vệ luật pháp, tôi kêu
gọi họ đừng độc ác bắt người thêm nữa. Nếu chính
quyền làm đúng luật pháp, dân đâu phải lên thủ đô Hà
Nội, ăn đường ngủ chợ để kêu oan.
Sau đó ông Tánh. Phó giám đốc
Công an tỉnh Ninh Bình cùng một người có tên là Tiến vào
trại, nói rằng: Sẽ không bắt người nữa, tôi xin đi trại
Ninh Khánh trong lúc đơn kêu oan của gia đình tôi chưa được
giải quyết.
Phó giám đốc Công an tỉnh Ninh
Bình bảo: Thương tôi, thương gia đình tôi nhưng việc giải
quyết đất đai ông không có thẩm quyền giải quyết, ông
có quyền cho tôi ở lại tạm giam Bình Sơn, ông bảo tôi cố
gắng thực hiện nội quy để giảm án và đặc xá.
Nhưng than ôi! Tôi cố gắng thực
hiện các nội quy của trại theo lời ông Phó giám đốc, gần
được 18 tháng. Thời gian được giảm án lần đầu thì người
ta lại đưa tôi vào trại 5 ở tỉnh Thanh Hóa, khốn thay. Họ
không gửi giấy tờ nhận xét tôi đã thực hiện tốt nội
quy nên tôi lại phải làm lại từ đầu.
Oan nghiệt thay! Vì đi hỏi quyền
lợi chính đáng của gia đình mà phải chịu 54 tháng tù, sau
34 tháng tôi mới được giảm 3 tháng mặc dù bản thân tôi
đi đâu, ở trại nào tôi cũng nổi tiếng là người chấp
hành nghiêm pháp luật.
Ngày 13/6/2010, tôi từ nhà tù “nhỏ”
trở về nhà trong tình trạng sức khỏe quá yếu. Nặng 38kg,
Ruột không hấp thụ được thức ăn, viêm Đại Tràng thể
co thắt, thiểu năng tuần hoàn Não, rối loạn thần kinh Tim,
suy Thận. Trong 4 năm tôi ở trong ngục tù, gia đình tôi phải
bán đất tiếp tế cho tôi và duy trì sự sống của gia đình.
Mặc dù ở trong ngục tù trở về,
nhưng tôi là người công dân chân chính đã quên mình đấu
tranh cho công lý, cho lẽ phải để bảo vệ luật pháp, tôi
vẫn được bà con tin yêu cho nên tôi nghĩ. Dù sống ở đâu,
trong hoàn cảnh nào tôi cũng sống ngay thẳng. Để những kẻ
mặt người, dạ thú phải cúi đầu với chính lương tâm
chúng.
Hiện tại, tôi trở về gia đình
còn đang ốm đau, bệnh tật gia đình không có tiền cho đi
viện, ai đến thăm xót thương cho đồng nào thì tiêm thuốc
tại nhà, tôi mới về nhà đã có 2 Công an phường liên tục
đến nhà, yêu cầu tôi phải lên Công an phường trình báo
mặc dù tôi đã trình bầy với họ là tôi đang đau ốm nhưng
họ vẫn bắt người nhà đưa tôi lên Công an phường bắt
tôi ký giấy. Điều tra xét hỏi gì đó, giống thủ tục họ
bắt tôi trả lời 4 năm trước và yêu cầu tôi phải viết
tường trình, vì thực tế tôi đang ốm, sức khoẻ suy yêu
nên ông Điền Văn Toàn cho tôi về viết tường trình tại
nhà.
Kính thưa quý ông (bà), thưa các
cơ quan hữu trách! Trước khi ra khỏi nhà tù “nhỏ”, tôi
có suy nghĩ về nhà sẽ câm miệng ôm nỗi oan trái sống nốt
quãng đời còn lại ở nhà tù “lớn” nhưng ý nguyện của
tôi không thực hiện được. Công an phường Nam Thành lại
đến nhà bắt tôi phải mở miệng. Do vậy tôi làm bản tường
trình kêu oan này gửi đến quý ông (bà), các cơ quan hữu
trách, Uỷ ban nhân quyền quốc tế và những người yêu công
bằng dân chủ chống sự bất công xem xét lên tiếng can thiệp,
yêu cầu người có trách nhiệm trả lại quyền lợi chính
đáng cho gia đình tôi và trả lại sự công bằng cho bản
thân tôi trong 4 năm tôi phải ở trong nhà tù “nhỏ” oan
trái, tôi đã tuyên bố trước Hội đồng xét xử, trước
những người được bố trí sắp đặt để dự phiên tòa.
“Tôi không có tội”, Luật pháp phải được tôn trọng.
Đất nước độc lập, dân phải thực sự được hưởng
tự do không để những kẻ ngồi trên pháp luật lại chà
đập lên luật./.
Nam Thành ngày 12 tháng 7 năm 2010
Người làm tường trình kêu oan
Bùi Thị Chỉnh |