Sáng nay 17-7-2008, nhân
ngày rằm tháng 6 âm lịch chị Dương Thị Xuân thư ký báo
tập san Tự Do Dân Chủ điều khiển xe đạp đi lễ cúng Thánh
- Phật ở các ngôi Đình - Đền tại thủ đô Hà Nội. Khoảng
9 giờ 30 sáng, chị Xuân ngồi uống nước mời bánh lộc cho
mấy người quen trước cửa nhà số 103 phố Hàng Gai - quận
Hoàn Kiếm – Hà Nội thì có gần chục mật vụ nam, nữ xông
đến ép bắt chị Xuân phải đến một trụ sở đồn
công an phường Hàng Trống ở gần đấy “làm việc”. Việc
công an cộng sản Việt Nam bắt cóc cưỡng ép chị Xuân đi
diễn ra giữa ban ngày, ban mặt làm mọi người dân có mặt
lúc đó lo sợ thay cho chị Xuân. có bà hỏi : Việc gì thế,
Xuân có sao không ? Một Nam mật vụ có tên Tuấn thấy
mấy mật vụ trẻ hung hăng dọa nạt chị Xuân, nhưng bị
người dân phản đối vội dịu dọng hơn với bà con đang
xúm vây quanh nói : Không sao đâu, chỉ mời chị ta vào đồn
để nói chuyện bình thường thôi mà. Chúng tôi đề nghị
bà con giải tán để anh chị em chúng tôi làm việc theo pháp
luật nhà nước. Sau đó tên mật vụ này chỉ huy đám mật
vụ trẻ kia cưỡng ép chị Xuân vào - đồn công an phường
Hàng Trống - quận Hoàn Kiếm – Hà Nội đóng trên gĩưa phố
Nhà Thờ Lớn.
Tại trụ sở công an giữa
thủ đô này đã diễn ra cuộc đàn áp, hăm dọa, ép cung của
tốp mật vụ an ninh cộng sản đối với chị Xuân. Ngoài
những mật vụ Hà Nội tên Tuấn, nữ có tên là Huệ, có
nam mật vụ giới thiệu tên là Tường công an tỉnh Bắc Giang.
Tên công an là Tường mặc áo sơ mi, đầu hơi hói chất vấn
chị Xuân trực tiếp như sau :
Công an (CA) Tường : Chị có
hay đi Bắc Giang không ?
Chị Xuân : Tôi đi đâu là
quyền của tôi, hà cớ gì các ông hỏi công dân vô tội như
vậy ?
CA Tường : Tôi hỏi chị phải
trả lời, vì chúng tôi đang là cơ quan đang thi hành luật
pháp của nhà nước. Chị phải có trách nhiệm trả lời chúng
tôi.
Chị Xuân : Đi là quyền của
tôi và trả lời hay không cũng là quyền của tôi.
CA Tường : Tôi hỏi chị phải
trả lời.
Chị Xuân : Ông này hay nhỉ,
các ông bảo mời tôi vào nói chuyện. Tôi đã trả lời ngay
: Tôi không có chuyện gì nói với công an. Các ông bắt ép
tôi vào đây, chứ tôi có muốn vào nói chuyện với các ông
đâu. Các ông bảo mời tôi vào đồn công an đại diện cho
nhà nước để nói chuyện mà hăm doạ khủng bố người dân
vô cớ như vậy sao ?
CA Tường : Chị có quen ai là
Lý Thị Hà tức Thích Đàm Thoa không ?
Chị Xuân : Tôi nói rồi, tôi
quen ai, chồng tôi nhiều khi tôi còn không nói, các ông tôi
kể làm gì. Mà tôi quan hệ với ai là quyền tự do cá nhân
tôi, tại sao tôi lại phải khai báo với công an. Tôi không
có gì phải nói với các ông cả. Các ông muốn giam giữ bao
lâu thì tuỳ thích, tôi quen rồi và tôi sẽ chỉ yên lặng
không trả lời gì hết.
CA Tường : Chị phải kể với
cơ quan công an chúng tôi tất cả. Chị có thuộc bộ luật
hình sự nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa (CHXHCN) Việt Nam
không ? Chị có phải công dân nước CHXHCNViệt Nam không ?
Hay chị là người ngoại quốc ?
Chị Xuân : Ngồi yên, không
trả lời.
CA Tường : Chị phải hợp
tác với cơ quan công an chúng tôi.
Chị Xuân : Hợp tác với công
an à. Ông có biết bố tôi không. Bố đẻ của tôi trong kháng
chiến chống Pháp mua nhà ở phố Hàng Gai, giữa Hà Nội nuôi
công an, họat động cho công an các ông trong lúc cái Sở công
an Hà Nội lúc âý còn đang ở trong góc rừng nào, chứ không
phải bây giờ ngồi chễm chệ giữa thủ đô Hà Nội nắm
quyền cai quản dân và cả xã hội như hiện nay đâu. Vậy
mà gia đình tôi mất cả nhà, 20 năm đòi mãi có thấy ông
công an nào hỏi thăm đâu, hay giúp đỡ gì đâu. Nay tôi là
con của bố tôi mà hợp tác với các công an thì có lẽ không
có cả đất đứng chân ở giữa Hà Nội, không có cái bát
mẻ để mà ăn nữa chứ đừng nói gì hơn. Chúng tôi không
bao giờ hợp tác với các ông được.
CA Tuấn : Chị không biết ngày
xưa mình đánh Mỹ tơi bời, thế mà bây giờ Việt Nam mình
lại hợp tác nói chuyện với họ đấy, xu thế bây giờ là
đối thoại chứ không phải đối đầu.
Chị Xuân : Ông so sánh nhà
nước của các ông chơi với Mỹ, hợp tác với Mỹ với việc
gia đình tôi bị cướp mất nhà hơi bị khập khiễng và không
phù hợp lắm cho trường hợp này. Tôi bị bọn cướp có
chức, có quyền nhân danh nước CHXHCN Việt Nam có đóng mộc
đỏ chói ngang nhiên cưỡng chế cướp mất nhà đã 20 năm
nay gây bức xúc và phẫn nộ. Các cụ có câu : Con chim có
tổ như ta có nhà, chim mà mất tổ chim buồn không ca. Con chim
nó còn buồn như vậy, tôi còn ngồi nói chuyện với công
an có lẽ không bằng con chim.
CA Tường hỏi nhiều lần,
chị Xuân vẫn ngồi yên lặng tụng kinh và viết bài Tụng
: Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô Quan Thế Âm Bồ Tát…
CA Hà Nội nam tên Tuấn, nữ
tên Huệ đã tham gia bắt chị Xuân nhiều lần đòi khám túi
để tìm tài liệu. Chúng thấy có một mẩu giấy một mặt
ghi : Sáng nay, 7 giờ bà con DO (viết tắt chữ dân oan)
đến 16 Lê Hồng Phong – xin gặp đối thoại Thủ Tướng
bị công an đuổi, người thì bị bắt lên ô tô chở về
Mai Xuân Thưởng. Chúng kêu giữ lại tờ giấy này. Nhưng
khi xem nốt mặt bên kia ghi :
Với kinh nghiệm và minh triết,
nhân loại ý thức rằng sự đối lập và đối trọng là
điều kiện thiết yếu để thiết lập một chế độ dân
chủ pháp trị của dân, do dân và vì dân và chế độ độc
tài, đảng trị rồi đây sẽ phải bị giải thể.
Vả lại về mặt tư tưởng
và thực tại, từ 300 năm nay, nhân loại văn minh đã đề
xướng quyền đối kháng bạo quyền trong Tuyên ngôn độc
lập Hoa Kỳ (1776), Tuyên ngôn nhân quyền và dân quyền Pháp
(1789) cũng như trong Lời mở đầu Tuyên ngôn quốc tế nhân
quyền (1948) theo đó điều cốt yếu là nhân quyền phải được
một chế độ pháp trị bảo vệ để con người khỏi bị
dồn vào thế cùng, phải nổi dậy chống áp bức và bạo
quyền.
Chỉ trên bình diện tôn
giáo đạo lý những nguyên lý chủ thuyết mới có giá trị
tuyệt đối là những chân lý vĩnh cửu, như Đức Từ Bi của
nhà Phật, Đức Bác Ái của Chúa Ki Tô, hay Đức Nhân Nghĩa
của Khổng Phu Tử.
Khi đọc xong mấy dòng này,
CA Tuấn vội trả lại tờ giấy và dụ dỗ chị Xuân : Thôi
Chị khai báo có mấy câu thôi rồi về, chúng tôi không gây
khó khăn gì thêm cho chị nữa.
Chị Xuân : Các ông dụ ép
tôi khai, có gì mà khai với công an các cậu.
CA Tường : Chị có biết Lê
Thanh Tùng và Đàm Thoa không ? Thằng Tùng và Thoa nó khai
rồi, nó nói chị điện cho nó, rủ nó đi My Điền – Hoàng
Mai - Việt Yên - Bắc Giang. Chị còn lên Bắc Giang phát tiền
cứu trợ của Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất bất
hợp pháp trong miền Nam từ ông Thích Không Tánh gửi ra cho
bà con dân làng để kích động họ chống nhà nước, chống
chính quyền nhân dân. Chúng tôi biết hết cả rồi, chỉ yêu
cầu chị suy nghĩ thành khẩn khai báo cho tốt thôi. Thế chị
biết gì Me Điền - Bắc Giang, biết gì khu công nghiệp Hoa
Hạ ? Thằng Tùng nó ít tuổi hơn chị mà nó dũng cảm khai
nhận chị chỉ đạo nó toàn bộ, chỉ đạo cả Đàm Thoa
nữa không thể giấu chúng tôi được cái gì hết…
Chị Xuân : Ngồi yên không
trả lời.
CA Tường đe dọa : Tôi không
như công an Hà Nội, tôi sẽ có biện pháp mạnh buộc chị
phải khai báo thành khẩn trước cơ quan bảo vệ luật pháp
của nhà nước XHCN chúng tôi.
Nghe công an Bắc Giang khủng
bố, chị Xuân nhớ tới câu chuyện vụ công an Bắc Giang đã
tra tấn các nhà sư, ép cung có nhà sư chết trong vụ nghi án
trộm tượng cổ nổi tiếng mấy năm vừa rồi. Chị kể lại
cho chúng tôi nghe : chắc hôm nay họ đe tôi như vụ các nhà
sư đó. Tôi chắp tay hướng sang Chùa Bà Đá đối diện với
đồn công an khấn ngay tại đó lầm rầm nói nhỏ : Hôm nay
là ngày rằm tháng 6 con lễ Thánh Mẫu phù hộ bảo vệ con.
Sau khi lễ xong tôi nói với công an tôi lễ xong rồi các ông
muốn làm gì thì làm vì Tôi vững tin tôi được Các Vị Phật
- Thánh che chở.
Đến gần 12 giờ trưa không
lấy được lời khai của chị Xuân họ bàn nhau mời 2 người
đàn ông mặc áo dân phòng của phường lên để ký giấy
làm chứng cho họ. Lúc này công an đọc tờ giấy gọi là
biên bản do công an ghi, nội dung là : Công an tỉnh Bắc
Giang đang điều tra vụ Nguyễn Văn Bình và đồng bọn lợi
dụng tự do dân chủ, khiếu kiện chống chính quyền nhân
dân… và mấy câu công an hỏi như trên nhưng phần đương
sự là chị Dương Thị Xuân đều ghi rõ : chị Xuân không
trả lời, không khai báo.
Ông Nguyễn Văn Bình 60 tuổi,
một người nông dân bị mất đất, mất ruộng nguồn sinh
sống vì chính quyền cộng sản Bắc Giang lấy lý do lập khu
công nghiệp thu hồi hết ruộng của nông dân và bồi thường
cho họ với giá rẻ mạt theo khẩu hiệu mua như cướp… Không
cam chịu bị đè nén bất công toàn bộ dân làng Me Điền
quê hương ông Bình đã lên Hà Nội khiếu kiện lên nhà nước
cộng sản trung ương ở thủ đô nhưng không được giải
quyết thoả đáng. Dân làng Me Điền giữa tháng 5-2008 trong
vụ xô xát với giới chủ công ty Hoa Hạ đã bị công an tỉnh
Bắc Giang và có cả ở trung ương đàn áp, đánh đập dã
man và bị bắt vào trại giam của tỉnh hàng chục người.
Vụ việc này đã được các nhà báo tự do đấu tranh cho
dân chủ đưa tin trên mạng Internet toàn cầu để chia sẻ
cùng cảnh khổ với bà con nông dân làng Me Điền. Nhà nước
của đảng cộng sản Việt Nam đã không thấu hiểu nỗi khổ
của dân mình, hãy giải quyết tận gốc nỗi thống khổ mất
đất của nông dân thì lại muốn che đậy tội ác cướp
đất, hủy hoại môi trường của các khu công nghiệp đối
với nhân dân bằng cách bắt bớ những người dũng cảm đấu
tranh như ông Nguyễn Văn Bình và tìm cách bắt giam, sách nhiễu
các nhà báo dân chủ mà công an vu cho là tung tin sai sự thật.
Khu công nghiệp Đình Trám có công ty Hoa Hạ và làng Me Điền
- huyện Việt Yên - tỉnh Bắc Giang vẫn còn tồn tại
là minh chứng hùng hồn. Vậy thử hỏi nhà nước độc tài
của cộng sản Việt Nam trả lời thế nào khi vu khống cho
dân lành và các nhà tranh đấu dân chủ trước dư luận trong
nước và hải ngoại, cùng quốc tế đây ?
Trước khi công an cho chị Xuân
ra về vào hồi khoảng 13 giờ chiều thì họ có đe dọa thêm
và viết một tờ giấy triệu tập chị Xuân ngày 20-7-2008
phải đến trụ sở công an tỉnh Bắc Giang hoặc trại giam
Kế để tiếp tục làm việc. Chị Xuân không nhận giấy và
trả lời thẳng thắn với công an ngay trong đồn Hàng Trống
:
“ Tôi không có tội gì,
không vi phạm pháp luật nên công an không có quyền triệu
tập tôi. Các anh nói lợi dụng dân chủ, tự do, vậy đất
nước này có dân chủ không, nếu có thì phải để người
dân sử dụng, người dân xài chứ, tại sao khi họ dùng quyền
dân chủ tự do ấy thì lại bảo họ lợi dụng. Đất nước
ta đang phấn đấu để có tự do dân chủ, nhân quyền, vậy
sao các anh lại sợ dân chủ, tự do. Trong khi đáng lẽ ra người
dân được quyền làm tất cả những việc mà luật pháp không
cấm, còn công an thì chỉ được làm những gì luật pháp
cho phép thôi. Các anh bắt giữ tôi vào đây ép cung, mớm cung,
truy bức tôi, bắt buộc tôi nhận giấy triệu tập như tội
phạm hình sự. Tôi nói rõ tôi không có tội nên tôi không
nhận tờ giấy này...”.
Thế nhưng cánh mật vụ này
vẫn đe chị Xuân chị không nhận chúng tôi sẽ giao công an
hộ khẩu mang đến tận nhà chị và hiện chúng cho rất nhiều
mật vụ theo dõi chị Xuân suốt ngày đêm.
Qua bản tin này chúng tôi những
người tranh đấu dân chủ ở Việt Nam kêu gọi các tổ chức
bảo vệ nhân quyền trong, ngoài nước, quốc tế, các tổ
chức báo chí trong nước và nước ngoài hãy bảo vệ những
người tranh đấu dân chủ đòi công bằng xã hội những người
nông dân làng Me Điền - Bắc Giang nhất là ông Nguyễn Văn
Bình, sư cô Thích Đàm Thoa, các nhà báo dân chủ đang chịu
sự truy sát, khủng bố, đàn áp nặng nề của công an cộng
sản Việt Nam như các nhà báo tự do tranh đấu cho nền Dân
chủ và Nhân quyền của Khối 8406 và của Phong trào dân chủ
Việt Nam : Lê Thanh Tùng, Dương Thị Xuân và rất nhiều người
khác...
Hội viên Câu lạc bộ các
nhà báo đấu tranh cho Nhân quyền – Tự do - Dân chủ Việt
Nam đang hoạt động tại quốc nội.
Chiều ngày 17 - 7 - 2008 ghi
nhanh tại trung tâm thủ đô Hà Nội.
Các công dân Võ Văn Nghệ
và Vũ Thị Bình
Vườn hoa Mai Xuân Thưởng,
quận Ba Đình, TP - Hà Nội