Ngày nay không một quốc
gia văn minh nào trên thế giới này vô cảm với sinh mạng
và các quyền lợi hợp pháp của công dân nước mình.
Các nước Mỹ, Anh, Pháp, Nhật…
cho đến ngày nay vẫn tiếp tục tìm kiếm tin tức và hài
cốt những công dân của họ, dù đã từ thế chiến thứ
hai, hoặc chiến tranh Việt Nam.
Bằng mọi cách họ phải giải
cứu các con tin là công dân nước họ bị bọn khủng bố
bắt cóc ở nước ngoài, có thể phải bỏ ra hàng chục triệu
USD tiền chuộc.
Chính họ cũng đang kêu gọi
chính phủ nước khác tha án tử hình cho công dân của mình,
dù công dân này có nguồn gốc từ cộng đồng nhập cư trong
đó có cộng đồng ngừời Việt, khi công dân này phạm
trọng tội tại nước ngoài.
Chính phủ và người Việt
Nam ta thì sao?
Không biết từ bao giờ chính
phủ và người Việt Nam chúng ta đã làm quen với thói vô
cảm.
Việc Chính phủ, giới truyền
thông và người dân trong nước phản ứng lấy lệ khi tàu
chiến Trung Quốc bắn chết và bắn bị thương 9 ngư dân Việt
Nam người Thanh Hóa vào năm 2005, khi đang đánh cá trên vùng
biển chúng ta có nói lên rằng chúng ta đang vô cảm với chính
người dân của chúng ta hay không?
Và mới đây nhất, tối ngày
29/6/2008 hai công dân Trung Quốc đánh đập đến chết một
kỹ sư Việt Nam, ngay trên đất thủ đô của Việt Nam mà
không có sự can thiệp (hoặc có nhưng quá muộn) có nói lên
điều này không?
Sự kiện đau lòng này bắt
buộc chính phủ nếu có lương tâm, trách nhiệm với công
dân cũng như tất cả các công dân còn lương tri phải suy
nghĩ.
Đây không phải là một nhát
dao hoặc viên đạn trúng vào huyệt sinh tử để nạn nhân
tử vong cấp tính, đến nỗi những người chứng kiến không
kịp can thiệp.
Mà đây là một vụ hành hung,
theo mô tả của truyền thông, từ các hành vi đấm đá đến
cầm chân nạn nhân dốc ngược, đập đầu xuống đất cho
đến tử vong ít nhất cũng kéo dài trên dưới 30 phút.
Giữa một đường phố đông
đúc ở thu đô Hà Nội và giữa nạn nhân là người Việt
và kẻ giết người là người Trung Quốc ( đang trong giai đoạn
nhạy cảm) vậy những người đi đường, chứng kiến và
đều là người Việt Nam ở đâu, sao không can thiệp?
Chúng ta đã là một cộng đồng
vô cảm, vô cảm đối với cả người ruột thịt của mình.
Rất nhiều nhà nghiên cứu,
nhiều tác giả đã phê phán “tinh thần” vô cảm của người
Việt Nam chúng ta.
Xuất phát điểm của người
dân chúng ta không phải là vô cảm. Cha ông ta đã để lại
những câu ca: “ Bầu ơi thương lấy bí cùng/ tuy rằng khác
giống nhưng chung một giàn”
Vậy; “tinh thần” vô cảm
này xuất hiện từ bao giờ?.
“Tinh thần” vô cảm của
cộng đồng chúng ta có quan hệ gì đến một xã hội yếu
kém tạo ra do một chính quyền yếu kém hay không?
Ai trả lời câu hỏi này?
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa