Ngôi
Thánh Đường Bất Đắc Dỉ
Mục sư Nguyễn Trung Tôn
Nhân chuyến đi Sài Gòn, tôi và
chị Hồ Thị Bích Khương ghé thăm gia đình mục sư Dương
Kim Khải, cũng là nơi hội thánh Chúa đang sinh hoạt hàng tuần
trong một chuồng bò bên cạnh bờ sông Sài Gòn, giữa thành
phố mang tên “bác hồ vĩ đại”. Cùng đi với chúng tôi
có cô Nguyễn Thu Trâm và sinh viên Lê Viết Thắng.
Khoảng 5 h chiều ngày 14/6/2010 chiếc
taxi chở chúng tôi đã dừng lại cạnh bờ sông Sài Gòn ở
quận Bình Thạnh, thành phố Sài Gòn. Gió thổi nhẹ mang hơi
nước từ dòng sông đầy rác thải và mùi hôi hám của xác
súc vật chết làm chúng tôi phải rùng mình. (Mùi của kinh
tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa...) Chúng
tôi sắn quần lội qua dòng nước đang tràn vào “ngôi thánh
đường” của hội thánh Mennonite do Ms Dương Kim Khải quản
nhiệm.

Bước vào ngôi “thánh Đường”
chuồng bò cũ này, đập vào mắt chúng tôi là một “bà cụ”
52 tuổi đang nằm bất động trên một “chiếc giường”
được ghép những tấm bằng gổ tạp, chính là vợ của
mục sư Khải. Thấy chúng tôi vào thăm hội thánh, muc sư
Khải rất đổi vui mừng, lội qua dòng nước ra tận ngõ đón
tiếp và xiết chặt tay chúng tôi mời vào nhà, ông phấn khởi
pha trà mời chúng tôi. Chị Hồ Thị Bích Khương trèo lên
chiếc “giường” để nắn bóp cho vợ mục sư Khải, nhưng
ngay lập tức chị nhận được một sự phản ứng từ phia
người đàn bà câm bại liệt này. Bà Mai Thị Dung
là tên của vợ ms Khải. MS Khải cho biết khi thấy chúng
tôi vào bất ngờ chị Dung lầm tưởng chúng tôi là công an
nên chị rú lên phản đối. Chị Dung rú lên rât lớn và quơ
tay xua đuổi chúng tôi đi. Khi nghe mục sư Khải giải thích,
chúng tôi hiểu được lý do bị chị Dung phản đối. Chị
Bích Khương giải thích : “ Chúng tôi là con cái Chúa tới
thăm chị, không phải công an CS đâu chị ”. Chi Bích
Khương dùng hai ngón tay ký kiệu hình thập tự giá để chị
Dung hiểu. Chị Dung bỗng nhiên mĩm cười trên miệng
và hai dòng nước mắt bắt đầu lăn trên má chị.

Và rồi, chính những giọt nước
mắt nhạt nhòa trên mặt chị Dung đã cắt nghĩa cho chúng
tôi hiểu, vì sao khi Ms Khải vào tù thì chị bị bệnh liệt
giường cho tới nay. Hơn 5 năm đã qua, gia đình chị “được”
công an CS thành phố mang tên bác này tạm giải phóng ra khỏi
nhà, chồng vào tù, hội thánh tưởng tan đàn, sẻ nghé…gánh
nặng quá sức trên đôi vai gầy đã làm chị Dung suy sụp
như ngày nay…
MS Dương Kim Khải kể “Tôi là
người ngoài Bắc vào đây, ngày trước hội thánh chúng tôi
sinh hoạt tại một căn nhà khác khang trang, nhưng ngày 19/8/2004
tôi bị công an bắt và kết án 2 năm tù, chỉ vì tôi đứng
ra bệnh vực những người dân mất đất và công an vu cho
tội vu khống. Sau 6 ngày tôi bị bắt thi vào ngày 25/9/2004,
nhà chúng tôi cũng là nơi cầu nguyện của hội thánh chính
thức bị cướp trắng . Do bị áp lực chồng bị bắt tù
oan, nhà bị cướp trắng không nơi thờ pượng Chúa và ở
nên vợ tôi đổ bệnh từ đó. Chuồng bò này là do một người
tốt bụng cho gia đình tôi mượn để ở tạm, thế mà cũng
đã 3 năm nay chuồng bò này đã trở thành ngôi thánh đường
bất đắc dỉ. Kể từ ngày 19/8/2006, sau khi tôi mãn hạn tù,
thì tôi có ở nhờ vài chỗ nữa, trước khi vào ở trong chuồng
bò này...

Khi chúng tôi ngồi nói chuyện thì
nước sông Sài Gòn đã tràn qua bức tường cao chừng 1m do
mục sư Khải xây để ngăn nước chảy lênh láng trên nền
“ngôi thánh đường” bất dắc dĩ này.
Hình ảnh chuồng chiên năm xưa,
nơi Thiên Chúa giáng sinh bỗng trở về trong suy nghỉ tôi.
Năm xưa do quán trọ hết chổ nên Thiên Chúa phải chào đời
nơi nghèo hèn tạm bợ. Nay nhờ đất nước “phát triển
theo kinh tế thị trường, định hướng xã hội chủ nghĩa
do đảng CSVN sáng suốt lãnh đạo” nên mục sư Khải mất
nhà, phải tạm dùng chuồng bò làm nơi sinh hoạt hội thánh.
Một lát sau cháu Dương Mạnh Hùng, con trai Ms Khải đi học
về, nhìn cháu già hơn tuổi, chúng tôi biết ngay cháu đã
trải qua nhiều bất hạnh trong cuộc đời nhưng mặt cháu
rất vui vẻ khi chào hỏi chúng tôi. Chị Bích Khương lấy
máy ảnh chụp vài kiểu ảnh của “ngôi thánh đường”
chuồng bò trên nước làm kỷ niệm, rồi chị bật chức năng
quay phim để quay lại cảnh nước tràn vào nền “nhà”.
Cảm động trước cảnh ngộ của gia đình, chị Bích Khương
đã chia sẻ khoảng tiền it ỏi của chúng tôi để MS
Khải có thể mua cho gia đinh một bữa ăn đạm bạc.

Sau 35 năm đất nước thống nhất
và 75 năm xây dựng thiên đàng cộng sản trên đất của đảng
cộng sản Việt Nam đã làm cho những ai chứng kiến cảnh
ngộ của gia đình Ms Dương Kim Khải và hội thánh tại đây
không thể không động lòng thương xót. Ấy thế mà những
nhà lãnh đạo cộng sản Việt Nam vẫn dửng dưng như không
có chuyện gì đáng xấu hổ hay phải suy nghĩ, trăn trở, ngược
lại còn gây khó khăn thêm cho những con người bất hạnh,
nhưng ở họ thì tràn đầy hy vọng nơi Thiên Chúa.
Chia tay gia đình Ms Khải, lòng tôi
đau nhói bởi máu xương cha anh xưa đã đổ xuống cho chế
độ cộng sản này chỉ với một mong mỏi nhỏ nhoi, ấy là
đất nước được độc lập, thống nhất, dân tộc được
tự do, hạnh phúc, người cày có ruộng, bỗng nước mắt
tôi trào ra trong sự nghẹn ngao, uất ức và cả căm phẫn
nữa....
Và rồi, tôi cảm ơn Chúa Thánh
Thần, Đấng đã nhắc nhở tôi, với Thi Thiên 68: 6 làm nguồn
an ủi, trước khi rời khỏi Thánh đường ở Thành phố Hồ
Chí Minh- Hòn Ngọc Viễn Đông, khi thủy triều đang dâng như
đe dọa nhận chìm nhà mục sư Dương Kim Khải. Lời Chúa làm
cho chúng tôi sống lại và hy vọng, rằng:
“Đức Chúa trời ở trong nơi Thánh
Ngài,
Là cha kẻ mồ côi, và quan xét
của người góa bụa”
Đáng ngợi khen Đức Chúa Trời,
Thanh Hóa 25 tháng 6/ 2010
Mục sư Nguyễn Trung Tôn
Thôn Yên cổ, xã Quảng yên, huyện
Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa
Điện Thoại 0949-124-882
Trong bài này tôi có kèm các tấm
hình chụp mấy anh chị em chúng tôi có tên trong bài viết
đang ở trong và đứng trước "ngôi thánh đường" bất đắc
dĩ là chuồng bò ven sông sài Gòn, và hiện nay cũng là nơi
tá túc, thờ phượng hàng ngày của Mục sư Dương Kim Khải
để quý vị tỏ tường !!!
|