Nhận định
về CS: Hèn, Khiếp Nhược, Tàn Ác
Nguyễn Thu Trâm
Khoảng 7:00-7:30 tối
(PM) ngày 14 tháng 06 năm 2010, anh chị em dân chủ khối 8406
chúng tôi gặp gỡ nhau tại quán Bích Vân ở địa chỉ 428
Nguyễn Tiện, F3, Q Phú Nhuận đối diện nhà anh Đỗ Nam
Hải; số 441 Nguyễn Kiệm – P.9 – Q.Phú Nhuận – Sài
Gòn. Chúng tôi 6 người có tên như sau:
Tôi: Nguyễn Thu Trâm
Anh: Đỗ Nam Hải
Ms. Phạm Ngọc Thạch
Ms. Lê Trung Tôn
Chị: Hồ Thị Bích
Khương
Sinh viên: Lê Viết
Thắng
Lâu ngày gặp nhau chúng
tôi chỉ thăm hỏi khích lệ nhau. Câu chuyện mà chúng tôi
trao đổi với nhau thì thật là vô thưởng vô phạt. Lúc đó
với kinh nghiệm đấu tranh lâu năm với bạo quyền Ăn Cướp,
chúng tôi phát hiện một toán người theo dõi chúng tôi. Thật
ra, nhà anh Đỗ Nam Hải lúc nào cũng được bọn An Ninh vẹm
chiếu cố. Khoảng 10:30 tối (PM) chúng tôi từ biệt anh Đỗ
Nam Hải.
Chúng tôi dùng tất cả
các số điện thoại của mình để gọi taxi nhưng không một
số điện thoại nào liên lạc được. Do đó, chúng tôi đi
bộ ra đầu đường. Ngạc nhiên thay, trời đang mưa rất to
mà đầu đường lại có sẵn hai chiếc taxi như là để dành
riêng cho chúng tôi leo vào mà thôi. Mục sư Phạm Ngọc Thạch
đi xe honda nên anh chạy một mình. Ngay lúc đó, tôi phát hiện
một số người bám theo mục sư Thạch. Về phần chúng tôi
4 người ( tôi, Nguyễn Thu Trâm, mục sư Tôn, chị Bích Khương,
và sinh viên Thắng) bị một số người còn lại mặc đồ
dân sự bắt xe taxi phải đi theo họ. Ngồi trong xe taxi, chúng
tôi gọi điện thoại thông báo anh Đỗ Nam Hải và các bạn
bè. Bọn người này ép tài xế taxi đưa chúng tôi đến
trụ sở Công An Giao Thông nằm trên đường Hoàng Văn Thụ
thuộc quận Phú Nhuận. Tại đây, họ ra lệnh cho xe taxi
đi và còn giữ chúng tôi lại. Thì ra:
Bọn Cướp BẮT CÓC
chúng tôi đưa về Sào Huyệt!!!
Dù bị bắt cóc như thế,
chúng tôi vẫn hết sức bình thản, lại còn cùng nhau hát
vang một bài thánh ca tung hô Chúa.
Một tên an ninh mặt
mày rất bặm trợn hét lên: “chúng mày câm miệng lại”.
Rồi xô đẩy bọn tôi
lên lầu. Đúng lúc đó cụ Lê Quang Liêm điện thoại
hỏi thăm sự tình, tôi đưa chị Bích Khương nghe thì một
tên công an lớn tuổi nhào lại đè đầu táng vào mặt rồi
giằng máy điện thoại trên tay chị.
Hắn lên lớp với bọn
CA: “Tụi bây đang ở đây (Sào Huyệt Cướp ) mà cho chúng
nó nghe điện thoại hả?”.
Chúng tôi la toáng lên:
“Tại sao các anh lại bắt chúng tôi về đây?”.
Tên cướp điện thoại
của Bích Khương nói: “Tại chúng mày dám đến gặp Đỗ
Nam Hải, một thằng đang bị khởi tố”.
Họ đưa mục sư Tôn
qua một phòng riêng. Tôi nghe Mục sư la lớn “các anh làm việc
kiểu gì mất lịch sự thế, tại sao đòi đánh tôi”. Rồi
mục sư Tôn chạy lại chỗ chị Bích Khương và tôi. Cùng
lúc ấy họ bắt đầu kiểm tra chứng minh nhân dân và lục
xét tất cả giỏ xách, tên công an nãy đánh chị Bích Khương
bây giờ mới vỡ lẽ: “à, thì ra đây là cô Nguyễn Thu Trâm
với cô Bích Khương đây mà”.
Họ đưa tôi và mục
sư Tôn mỗi người vào một phòng làm việc riêng. Trong khi
thẩm vấn tôi, họ phỉ báng Đức Chúa Trời và đem đời
sống riêng tư cá nhân của từng người ra nhục mạ. Dưới
đây là cuộc đối đáp của Thu Trâm với bọn An Ninh:
An Ninh: “Cô quen với
Đỗ Nam Hải lâu chưa và có những hoạt động như thế nào?”.
Thu Trâm: “Tôi quen anh
Hải như thế nào thì các ông đã biết rất rõ, còn hỏi
làm gì? Còn hoạt động như thế nào, tại sao tôi lại
phải nói cho các ông?”.
An Ninh: “Các chị
đã nói gì với nhau trong quán ăn?”.
TT: “Các ông ngồi
đấy mà không nghe được à?”.
An Ninh: “Không, tôi
muốn nghe chính miệng chị nói ra.”
TT: “Thì tôi nói rồi đó,
các ông điếc hay sao mà không nghe?”
An Ninh: “Chị có
biết Đỗ Nam Hải là con nhà cách mạng không?”
TT: “Chúng tôi quá
hiểu rõ anh Đỗ Nam Hải, ông có cần tôi nói thêm không???”
AN: “Tôi nói cho chị
biết Đỗ Nam Hải là người của chúng tôi.”
TT: “Ông nói chuyện
với tôi có quá nhiều sơ hở rồi đó. Nếu anh Hải là người
của các ông sao các ông cô lập? Chứ không phải các ông
sợ anh Đỗ Nam Hải à?”
AN: “Chúng tôi làm gì
mà phải sợ, chẳng qua là chưa muốn bắt.”
TT: “Tôi không nói các
ông không bắt anh Hải là vì sợ. Mà các ông sợ anh
Hải nên bao vây. Các ông sợ bạn bè tiếp cận anh Hải để được
chuyển đạt ý tưởng nên cô lập anh ấy.”
AN: “Tôi e là các cô đã
tin tưởng lầm người.”
TT: “Lầm hay không chẳng
liên quan gì đến các ông. Các ông gây chia rẽ hả chắc
là phải lựa đối tượng khác đi, chứ tôi là quá rành
các ông rồi.”
AN: “Không, tôi nói
cô lầm thần tượng, Đỗ Nam Hải cặp bồ với bà Tân
vợ ông Điếu Cầy.”
TT: “Chuyện đó là
cá nhân của mỗi con người, chẳng có liên quan gì đến
chuyện các ông bắt cóc chúng tôi đến đây. Nếu có chuyện đó
thì cũng là lẽ thường tình của con người trong cuộc
sống thôi.”
AN: “Cô quên Đỗ Nam
Hải đã từng viết thư đầu hàng à.”
TT: “Ông có biết thế nào
là Tề Gia Trị Quốc Bình Thiên Hạ không ?
AN : “Không biết.”
TT: “Tức cười quá!!!Các
ông quá ngốc!!! Chúng tôi hoàn toàn thông cảm cho anh Nam
Hải, với cha mẹ anh là người có Hiếu, với bạn bè anh
là người quan tâm, với Tổ Quốc anh là người có trách nhiệm,
như thế cũng đủ để chúng tôi quan tâm quý trọng anh ấy.”
AN: “Đỗ Nam Hải một
tên hèn mà được các cô quan tâm nghĩ cũng lạ.”
TT: “Tôi chưa đọc
được bài viết nào nhận định anh Hải hèn cả mà tôi
được xem “Hồi Ký Của Một Thằng Hèn” của tác giả
Tô Hải viết về cái hèn của lãnh đạo đảng cộng sản
à. Và thằng hèn mà tôi từng thấy là các ông.”
AN: “Chúng tôi ma hèn
ư?”
TT: “Cái hèn thứ
nhất, các ông chuyên đàn áp nhân dân; cái hèn thứ hai,
không dám nêu tên thật trong lúc làm việc; cái hèn thứ ba
là nhiều thủ đoạn, gây chia rẻ không thành thì các ông
quay qua nói xấu người khác. Tôi tội nghiệp cho các ông,
đi thần tượng Hồ Chí Minh, một kẻ có tội với dân tộc,
còn Trường Trinh thì bất hiếu với cha mẹ.
TT vừa nói xong, hắn
liền chửi những lời hết sức thô tục: “con đĩ, ĐM mày...”.
Mục sư Tôn nghe hắn chửi tôi liền chạy ra xem. Tôi nói:
“Không làm việc gì với các ông nữa. Mục sư Tôn, chị Bích
Khương, sinh viên Thắng, cùng tôi bỏ đi lên lầu tìm chổ
ngủ.
Khoảng 3:30 sáng ngày
15 tháng 06 bọn An Ninh lên bảo chúng tôi đi về mà không
giao trả tài sản và chứng minh thư lại cho chúng tôi. Họ thông
báo chúng tôi sáng mai lại đấy làm việc tiếp.Chúng tôi
cương quyết không về.
Đến 4:00 sáng cùng ngày,
chúng giao trả lại chứng minh thư, điện thoại, yêu cầu
chúng tôi ra về, và bảo chúng tôi từ nay về sau không được
đến gặp anh Đỗ Nam Hải nữa. Chúng tôi yêu cầu phải có
văn bản cho chúng tôi; Văn bản phải có chữ ký của các
ông và phải nêu rõ lý do gì không cho chúng tôi thăm gặp
anh Đỗ Nam Hải. Các ông không thỏa mãn yêu cầu thì chúng
tôi cương quyết không ra về. Nói rồi, chúng tôi quay lưng
lại ngủ. Chúng cứ đứng đó lải nhải làm bọn tôi không
ngủ được. Họ, lại một lần nữa, cướp đi điện thoại
của chúng tôi khi các bạn dân chủ khắp nơi lo lắng gọi
phone khích lệ tìm hiểu sự tình.
Tôi la lên: “ Công
an cướp điện thoại của dân”.
Tên an ninh đáp trả:
“Các người muốn cướp chính quyền mà còn ở đây lớn
tiếng nói ai ăn cướp.”
Tôi hét lên: “Chính
quyền của các ông à? Chính quyền các ông cướp của người
khác mà có. Chính quyền này là của nhân dân. Chẳng có cái
gì của các ông cả.”
Chị Bích Khương đói
và khát nên yêu cầu họ cho chúng tôi nước uống. Họ không
cho chúng tôi ăn uống. Đến gần 6 giờ sáng, chúng tôi vừa
chợp mắt được tí xíu thì lại bị đánh thức dậy để
bị thêm một lần thẩm vấn nữa. Lại thêm bọn công an khác
vào tự giới thiệu là CA thành phố ép muc sư Tôn và Thu Trâm
lên lầu ba, chị Bích Khương lên lầu hai thẩm vấn. Sinh viên
Lê Viết Thắng họ đưa đi đâu chúng tôi hoàn toàn không
rõ. Một lúc sau, tôi nghe chị BK kêu la đau đớn của người
bị đánh đập. Rồi chị Khương chạy lên trên lầu ba nơi
TT và mục sư Tôn đang bị thẩm vấn. Bọn man rợ này đánh
chị Khương ngay trước mặt TT và mục sư Tôn. Bọn côn
đồ cưỡng ép mục sư Tôn đi ra chỗ khác. Tên khủng bố
tiếp tục đánh chị BK dù cho chị ấy nằm dài không còn
hơi sức trên nền nhà. TT nhào đến can ngăn che chắn cho
chị thì TT bị đánh vào bụng, vào đầu, và lưng. Một tên
lấy gót chân đạp vào lưng TT.
TT hét lớn: “chị
Khương em mong là bọn họ đánh chị em mình chết đi”
Bọn khủng bố ngạo
mạn mỉa mai: “Chúng bay dân chủ mà mong dân chủ chết
à?
TT đáp: “Tao không mong
chị Khương chết một cách bình thường. Tụi bay mà đánh
chị ấy chết thì tao sẽ là người làm chứng tụi bây
đánh chị ấy chết. Tụi bay là bọn Sát Nhân Khủng Bố.”.
Bọn Khủng Bố xúm
lại lôi kéo TT lê lết trên nền nhà ̣để cách ly TT với
chị BK. Tiếp tục thẩm vấn TT là những bộ mặt quen
có lạ có; Họ, bốn người thẩm vấn TT hỏi đến phong
trào đấu tranh. Người an ninh có thẩm quyền làm việc với
TT hôm ấy giới thiệu tên Nguyễn Cường, không rõ chức vụ
gì. Sau khi làm việc với tôi, khoảng 12 giờ trưa ông Cường
nói có nhiều việc liên quan yêu cầu chị theo chúng tôi về
bộ công an B34 trên đường Nguyễn Văn Cừ tiếp tục làm
việc.
Từ phòng cảnh sát
giao thông quận Phú Nhuận, TT bị áp giải lên chiếc xe bảy
chỗ ngồi (xe Van) đưa về bộ CA B34. Nơi đây, họ luân
phiên làm việc với TT. Những người làm việc với TT gương
mặt còn rất trẻ. TT nhận xét những người trẻ nầy
đang thực tập hay mới ra trường.
AN : “Động lực nào
khiến chị tham gia đấu tranh.”
TT : “Theo tôi, các em
không có tư cách làm việc với tôi nhưng vì muốn cho các
em học hỏi, chị cũng nên nói. Đấu tranh là cần sự tư do
thật sự, tự do đi lại tư do thăm viếng, tự do thông
tin, tự do báo chí, tự do trong cái chữ ấm no hạnh phúc
thật sự chứ không phải cái sự tuyên truyền láo lếu mà
đảng và nhà nước lừa bịp dân.”
Tên an ninh trẻ nói:“Bây
giờ không phải là giờ làm việc. Chúng tôi muốn chia
sẻ thôi. Không việc gì mà chị phải gây hấn đâu.”
AN: ”Chị thấy Tạ phong
Tần là người thế nào?”
TT : “Vậy các ông
thấy thế nào?”
AN: “Chị ta vu khống
chúng tôi chụp hình ảnh xấu của chị ta đưa lên mạng.”
TT : “Chuyện gì các
ông cũng có thể làm. Các ông chỉ cần photoshop là có liền.
Nếu chị ấy vu khống các ông làm gì các ông để cho chị
ấy yên thân.”
AN : “Lâu nay chị
có gặp Thượng Tọa Thích Thiện Minh không?”
TT : “Luật pháp Việt
Nam không cấm thăm hỏi nhau. Sao??? Có gì phạm pháp không?”
AN : “Chị đi phát
quà cùng Hòa Thượng Không Tánh mấy lần rồi.”
TT : “Rất nhiều lần.
Sao??? Đi làm từ thiện cũng phạm pháp nữa à???”
AN: “Việc tốt chứ
sao nhưng ít ra cũng nên thông báo với chính quyền.”
TT : “Đi làm từ thiện
cũng thông báo chính quyền thì còn gì ý nghĩa nữa.”
02 giờ chiều bọn họ mua
cho TT một hộp cơm nhưng không muốn ăn.
Họ hỏi: “Chị căng
thẳng không ăn cơm vô à?”
TT cười nhạt: “Chẳng
có việc gì phải căng thẳng cả’”
Họ xóc: “Sao chị
không kêu Đức Chúa Trời cứu chị???”
TT đáp: “Nếu các người
hành hạ tôi thì tôi xin Đức Chúa Trời tha tội cho các
người. Tôi không xin Chúa cứu tôi.’’
Tên an ninh trẻ hỏi:
“Theo chị, trong số những vị nguyên thủ quốc gia chị thần
tượng ai nhất?”
Tôi trả lời không
cần suy nghĩ: “Tôi, Thu Trâm rất thần tượng ông Phạm
Văn Đồng!!!”
Tên an ninh trẻ: “À,
chị thần tượng ông ấy vì bức công hàm gởi cho Trung quốc
chứ gì.”
TT phá lên cười: “Thì ra
các ông cũng biết chuyện này à!!!Vậy mà tôi tưởng các ông
không biết chứ!!!”
Lúc đó tiếng ông Cường
vọng vô: “Hỏi lung tung quá rồi!!!”
Cả bọn an ninh đang
canh giữ tôi im lặng. Ô. Cường vào bắt đầu thẩm vấn
TT tiếp. Nói tới nói lui cũng bấy nhiêu chuyện.
Sau cùng thì:
Ô. Cường: “Chị có
thấy hành động gì của phong trào đấu tranh không?”
TT : “Các ông muốn
biết hành động gì?”
Ô. Cường : “Bạo loạn
vũ khí chẳng hạn???”
TT: “Vũ khí ở đâu
chúng tôi có? Hay các ông nói buôn vũ khí? Buôn vũ khí thì
chỉ có bọn Mafia thôi!!! Mà tôi nói cho ông nghe Mafia có vũ
khí là do nhà cầm quyền bao che cho thì bọn Mafia mới có.
Chứ chúng tôi đấu tranh bất bạo động, cuộc đấu tranh
bằng lý trí. Nếu nói về vũ lực chúng tôi sao lại các ông.
Còn lý trí và lòng nhân các ông không có như chúng tôi đâu.”
Ô. Cường: “Không,
ý tôi nói là hành động bạo loạn như phe áo đỏ; biểu
tình đập phá trụ sở công an?”
TT: “Các ông sợ
à!!! Nếu các ông sợ thì để cho đa đảng đi.”
Ô. Cường: “Tôi hỏi
chị lại một lần nữa, chị phải trả lời câu hỏi của
tôi.”
TT: “Nếu các ông lo
sợ thì các ông phải bảo vệ nhân dân. Các ông phải
có biện pháp đánh đuổi Trung quốc. Các ông phải để
cho đa đảng. Chuyện này sớm muộn sẽ sảy ra.”
Ô. Cường: “Buổi làm
việc tới đây kết thúc. Cho chị về hay không còn tùy thuộc
vào cấp trên của tôi.”
Nói rồi Ô. Cường
đi ra. Khoảng 3 tiếng đồng hồ sau đó, ông ta quay trở vô yêu
cầu TT đi về. TT nhất quyết không chịu về. Ông ấy ra
lệnh cho những an ninh trẻ nắm tay lôi TT ra khỏi cửa.
Lúc bấy giờ là 9:20 tối ngày 15/06, TT kiểm tra lại danh bạ
điện thoại thì tất cả đã bị xóa sạch.
Nhận định của Thu
Trâm về CS: Hèn, Khiếp Nhược, Tàn Ác.
Hèn, Khiếp Nhược:
1- Không dám công
khai trước công luận, trước mặt trời chân lý.
2- Không dám Bản
Lai Diện Mục nhận thức Sự Thật ( ACCEPT THE TRUTH), Bản
Chất (THE NATURE) Của Vấn Đề ( OF THE MATTERS) Để Tiếp
Nhận Tính Chất Tốt Đẹp Của Tình Người (TO TAKE THE GOOD
NATURE OF OUR HUMAN LOVE).
3- Vì Sợ: Mất
quyền thế, không được nể nang tôn tôn trọng, trật đường
rầy lý thuyết tiến hoá (Darwinism[1]); cột trụ chống đỡ
cho lý thuyết CS (Marxism, Communism, Leninism, Stalinism, Maoism,...[2])
nên cứ loay hoay định hướng...đình hướng...nhai đi nhai
lại cái mà Marx Rặn Ra khi Marx...ngồi bẹp ở xó xỉnh...cả
một đời Chi Hồ Gỉa Gĩa...Vô Tích Sự
Tàn Ác:
1- Với dân???
Tất nhiên rồi; Không nói nữa: Giết tu sĩ, giam cầm giáo
dân, nhà tù nhỏ, nhà tù lớn, cướp đất nhà dân, nhà thờ,
nhà chùa, đình, miếu,..
Có đâu
cướp bóc làm giầu
Có đâu
thảm sát như loài Cộng Nô
2- Với Chính Bản
Thân:Có thân nhân như: Cha mẹ, anh em, thân bằng, quyến thuộc
bà con bên nội hoặc bên ngoại, và ngay cả chính mình là nạn
nhân trực tiếp hay gián tiếp qua: Đấu Tố Địa Chủ, Thanh
Trừng: hữu khuynh, tiểu tư sản, Văn Nhân Giai Phẩm,...Tất
cả từ mùa Thu 1945 như nhà thơ Dương Thanh Phong viết trong
Tình Người Hỏa Ngục:
Ôi!
Thê thảm mùa Thu lá rụng
Cả loài
người rúng động tim gan
Vì: Từ nước
Nga có cây trái độc
Mà gìa
Hồ đem về vun trồng
Rắc,
reo khắp chốn núi đồng
Ăn
vào cứng họng, Nuốt xong tủi hờn
Thay lời kết:
Từ ấy quê hương
thành địa ngục
Mặt trời chân lý ngủm
trong tim
Từ ấy chúng ta thành
Cộng Nô [3]
Đấu cha, giết mẹ,
phản anh em, hại bạn bè, mãi quốc cầu vinh là chân lý.
Nguyễn Thu Trâm
Bình Dương, ngày 23
tháng 06 năm 2010
|