Kính thưa ngài
Nông Quốc Tuấn:
Theo như nhận định
của tôi thì ngài rất có tham vọng làm chính trị, ngài mong
muốn tiếp tục sự nghiệp, con đường truyền thống mà ông,
cha của ngài đã lựa chọn. Điều đó tôi hoàn toàn tôn trọng
chính kiến của ngài. Nhưng tôi có đôi điều muốn khuyên
ngài, nếu như ngài muốn làm lãnh tụ thì ngài phải hội
tụ đủ, ít nhất là 3 yếu tố đó là: Nhân-Trí-Dũng vẹn
toàn. Và ngài không nên đi theo vết xe đổ của ông, cha ngài
nữa.
Khi còn làm Chủ tịch
Đảng hội, ngài Nguyễn Phú Trọng có nói: “Tham
nhũng nó đã trở thành quốc nạn rồi”.
Ngài có công nhận
điều đó hay không ? và ngài có thừa nhận là ở tỉnh Bắc
Giang có tham nhũng không?
Tôi xin hỏi ngài rằng,
nếu như có tham nhũng thì ai là người chịu trách nhiệm chính
ở cái tỉnh Bắc Giang này? Có phải là ngài hay là ai?
Theo như nhận xét của
nhân dân thì tỉnh Bắc Giang là một trong những tỉnh có thương
hiệu tham nhũng và đàn áp dã man vào hạng đứng đầu của
cái chế độ độc tài công an trị này.
Năm 2001 vụ án
trộm cổ vật ở huyện Lục Nam đã giết oan nhà
sư Thích Đức Chính nhưng vẫn chưa được bồi thường thỏa
đáng.
Năm 2005 Vụ đàn
áp sư cô Thích Đàm Thoa ở Chùa Nham Nguyệt - thôn Liễu
Nham, xã Tân Liễu, huyện Yên Dũng - Tỉnh Bắc Giang, và đã
phải bồi thường thiệt hại cho sư cô Thích Đàm Thoa những
vẫn chưa thỏa đáng.
Ngày 08 tháng 5 năm
2008, vụ các quan quyền huyện Việt Yên ăn cướp đất
của nhân dân My Điền dẫn đến cuộc biểu tình rất
căng thẳng đã xảy ra và Tà quyền tỉnh Bắc Giang đã phải
huy động công an nhân dân và quân đội nhân dân để về
đàn áp nhân dân My Điền. Làm cho nhiều người bị xảy thai
và thương tật cùng vô số người phải đi tù oan sai.
Năm 2009, vụ giải
phóng mặt bằng tỉnh lộ 284, nay là tỉnh lộ 398 của
thị trấn Cao Thượng huyện Tân Yên đã cướp trắng trợn
hơn 7 trăm mét vuông đất thổ cư của gia đình hai bà Ái
– Hòa.
Ngày 25 tháng 7 năm
2010, Nguyễn Thế Nghiệp, công an cộng sản huyện Tân Yên
đã giết chết công dân Nguyễn Văn Khương chỉ vì anh
ta không đội mũ bảo hiểm. Nhưng tên công an nhân dân Nguyễn
Thế Nghiệp này vẫn được Đảng và Chính quyền
phong cho hắn cái tên là “Bàn tay thép”, được bao che tội
lỗi cho hắn, cho nên hắn chỉ bị bỏ tù có 7 năm tù giam.
Nhưng bà con nhân dân huyện Việt Yên, Tân Yên nói riêng và
nhân dân tỉnh Bắc Giang nói chung, có tin được cái Chính
quyền thối nát này không, liệu có phải hắn phải đi cải
tạo là được Đảng và Chính phủ lại thăng quân hàm rồi
chuyển hắn đi công tác ở một nơi xa xôi hẻo lánh nào đó???
Năm 2011 này thì dự
án đập Hồ Quỳnh huyện Yên Thế lại bị các quan cướp
đi 3/4 số tiền bồi thường của bà con bị giải phóng
mặt bằng.
* TRƯỜNG HỢP CỦA
ÔNG NGUYỄN VĂN SƠN VÀ BÀ ĐỖ THỊ SINH, Ở BẢN BÃI
LÁT, XÃ TAM TIẾN, HUYỆN YÊN THẾ NHƯ SAU:
Ông bà có 15.625,2m2 (mười
năm ngàn, sáu trăm hai mươi năm phẩy hai mét vuông) đất ở
và đất trồng cây ăn trái lâu năm.
Tôi không rõ Ủy ban
cộng sản (UBCS) xã Tam Tiến căn cứ vào đâu mà chỉ bồi
thường cho gia đình ông Sơn bà Sinh có 250m2 (hai trăm năm mươi)
đất ở (không có bồi thường đất tái định cư), còn lại
750m2 (bảy trăm năm mươi) đất trồng cây lâu năm. Thế thì
còn 14.625,2m2 (mười bốn ngàn, sáu trăm hai mươi năm phẩy
hai mét) đất kia nó biến đi đâu mất???
Ồng Sơn bà Sinh còn
nhận hợp đồng với Lâm trường Yên Thế 22.000m2 (hai
mươi hai ngàn) đất trồng cây lâm nghiệp. Theo như bảng niêm
yết giá của Ban giải phóng mặt bằng (BGPMB) thì được bồi
thường hỗ trợ là 6.000đ/m2 (sáu ngàn đồng) đất, nhưng
không hiểu vì sao UBCS xã Tam Tiến không bồi thường và cũng
không có lý do gì cả là tại sao?
* TRƯỜNG HỢP CỦA
ÔNG ĐỖ VĂN TRƯỜNG VÀ BÀ NGUYỄN THỊ NGÂN:
Ông bà có 10.259,4m2 (mười
ngàn, hai trăm năm mươi chín phẩy bốn) đất ở và trồng
cây lâu năm. Tôi cũng không hiểu rằng UBCS xã Tam Tiến căn
cứ vào đâu mà chỉ bồi thường cho ông bà Trường-Ngân
có 400m2 (bốn trăm) đất thổ cư.(không có bồi thường đất
tái định cư)
Tổng số diện tích
các loại đất của ông bà là 28.870,4m2 (hai mươi tám ngàn,
tám trăm bảy mươi phẩy bốn) nhưng ông bà chỉ được hỗ
trợ 20.000m2 (hai mươi ngàn) với giá 6.000đ/m2 (sáu ngàn). Còn
lại 8.470,4m2 (tám ngàn, bốn trăm bảy mươi phẩy bốn) thì
phải xung vào công ích của xã là một điều hết sức phi
lý.
Những hộ gia đình bị
thu hồi ít thì được bồi thường 100%, còn những hộ bị
thu hồi nhiều thì phải đóng công ích cho xã bằng đất là
như thế nào, dựa vào Luật nào, Nghị định nào???
* TRƯỜNG HỢP CỦA
HAI GIA ĐÌNH BÀ PHẠM THỊ ÁI – PHẠM THỊ HÒA Ở
THỊ TRẤN CAO THƯỢNG, HUYỆN TÂN YÊN:
Hai chị em bà Ái –
Hòa ở trên thửa đất của ông cha từ 5 đời để lại,
có diện tích là 1.072m2 (một ngàn, không trăm bảy mươi hai
mét vuông), có đầy đủ chứng cứ. Thế nhưng Tà quyền cộng
sản huyện Tân Yên không cấp giấy chứng nhận quyền sử
dụng đất cho hai bà Hòa – Ái. Năm 2009, họ lợi dụng mở
rộng tỉnh lộ 284, nay là 398 để cướp trắng hơn 700m2 đất
thổ cư của hai bà.
Đến nay hai bà chỉ
còn lại 357m2 (ba trăm năm mươi bảy mét vuông) đất nhưng
Tà quyền huyện Tân Yên cũng vẫn không để yên cho hai bà
cất nhà. Hai bà Hòa – Ái đang ở trong tình trạng như là
con chim bị treo trên cây, không có đất để sống, không biết
đi đâu về đâu?
Thưa ngài Bí thư
Tỉnh ủy, có lẽ nào ngài không thể biết chuyện này ư?
Mặc dù ngài thừa biết nhưng ngài vẫn cố tình nhắm mắt
đưa chân. Ngài không kỷ luật ai, không cách chức ai, tức
là ngài đang động viên khuyến khích cho các thuộc hạ của
ngài, mạnh dạn ăn cướp nhiều hơn và thẳng tay đàn áp
khi có sự phản đối của nhân dân.
Qua những sự việc
đã nêu như ở trên, chứng tỏ rằng, ngài thiếu chữ nhân
và chữ dũng, mà chỉ cần thiếu 1 trong 3 chữ ấy thì đã
không thể làm lãnh tụ được rồi chứ đừng nói gì đến
mất những 2 chữ.
Theo tôi nếu ngài còn
một chút liêm sỉ thì ngài nên từ chức về vườn,
nấu cơm đuổi gà cho vợ thì nó còn có ý nghĩa hơn là làm
lãnh đạo để nhân dân người ta nguyền rủa suốt đời!
Ngài hãy nhìn tấm gương cha của ngài, vừa làm Chủ tịch
Đảng hội vừa làm Tổng bí thư suốt 20 năm trời nhưng không
làm được trò trống gì cho đất nước. Cha của ngài chỉ
biết cúi đầu vâng phục trước bè lũ Bành trướng bá quyền
Trung Cộng để được yên thân ngồi trên chiếc ghế toàn
quyền, để được đè đầu cưỡi cổ nhân dân, làm cho nhân
dân Việt Nam đời đời ai oán mà thôi!
Cha ngài là một tên
chuyên hứa lèo, ông ta đã từng hứa hão với bà Vũ Thị
Bình quê ở Hải Phòng từ khi còn là Chủ tịch Đảng hội
mà cho đến nay vẫn không giải quyết cho bà ấy. Đến ngay
như là ông Nông Đức Bẩm là bác họ của ngài mà ông ấy
cũng còn không giải quyết cái trường học của các cháu
ở phường Phương Liên, quận Đống Đa, Hà Nội, để ông
ấy phải từ bỏ cha con nhà ngài thì còn gì để mà nói nữa.
Một vị Tổng bí thư, đứng đầu của một nước mà lại
cứ hứa lèo thì quả thật là đáng hổ thẹn cho cái gọi
là Tổ quốc Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa.
Nếu ngài là người
còn một chút lương tâm thì tôi xin ngài hãy làm lại từ
đầu. Ngài hãy kỷ luật và cách chức một số thuộc hạ
của ngài đối xử quá đáng với nhân dân tỉnh Bắc Giang,
đem lại sự công bằng một chút nho nhỏ cho những người
dân khốn khổ đang bị các thuộc hạ của ngài đè đầu
cưỡi cổ họ; để lấy lại uy tín đồng thời cũng là lập
công chuộc tội cho cha của ngài. Bằng không thì ngài cũng
chỉ là thằng bù nhìn suốt đời hại dân, nợ nước mà
thôi!
Cuối cùng tôi xin cầu
chúc cho ngài mọi ước mơ được toại nguyện như ý. Cho
tôi gởi lời thăm hỏi ân cần đến toàn thể gia quyến của
ngài!
Kính thư
Hà Nội ngày 26 tháng
4 năm 2011
Lê Thanh Tùng –
Phóng viên phong trào Dân chủ Tự do Việt Nam và khối
8406 thường trú tại hà Nội.
ĐT: tạm thời 0123.3181.008;
Email: aiquocle@gmail.com
Số điện thoại
0915.128.256 đã bị Tà quyền cộng sản Hà Nội tịch thu cùng
với máy ảnh hôm 18/4/2011 do đưa tin công nhân Marumitsu biểu
tình.