Tôi tên là : Phan Đình
Thành
Địa chỉ : Giáo xứ Loan Lý
, Thị trấn Lăng Cô, Phú Lộc, Thừa Thiên Huế.
Xin tố cáo lên Công luận Quốc
tế, và đồng bào trong lẫn ngoài nước về hành động côn
đồ, vi phạm Hiến pháp và pháp luật của Công an Hình sự
Thừa Thiên Huế.
Sau 10 ngày uống thuốc không
lành bệnh cảm cúm, tôi quyết định tìm gặp Linh mục Giuse
Trần Văn Quý, một Lương y nổi tiếng cư ngụ tại giáo xứ
Phủ Cam để được chữa bệnh.
Tôi có mặt tại Huế lúc
12g45’ ngày 02-04-2011 và gọi điện xin gặp Cha Quý, nhưng
Ngài bảo rằng: “Cha mới đi về mệt, để cha nghỉ ngơi
một lát. Khoảng hai giờ rưỡi rồi cha gặp cũng được con
nhé!”
Tôi ghé vào nhà chị Phan Thị
Hiệp (em gái của Linh mục Phan Văn Lợi) thăm chơi và nghỉ
tại đó. Lúc ấy chính xác là 13g00’. Ngồi trong nhà chị
Hiệp nhìn ra ngoài đường, tôi thấy có 3-4 thanh niên đi ngang
đi lại và nhìn tôi rất khác thường. Tôi hỏi chị Hiệp
thì mới biết đó là Công an Hình sự Huế đang theo dõi nhà
chị mấy tháng nay.
Đúng 14g30’ tôi chào Cha Lợi
và chị Hiệp rồi đi bộ đến nhà Cha Quý, vì đoạn đường
này không xa lắm, khoảng 300m. Đi bộ được khoảng 70m rồi
rẽ trái và khuất hẳn nhà Cha Lợi, bỗng dưng tôi nghe đằng
sau có tiếng gầm rú của xe máy. Ngay lập tức có 6 thanh niên
chặn tôi lại bằng cách dùng xe máy kẹp tôi vào góc đường
rồi ra lệnh : “Yêu cầu anh về đồn”.
Tôi trả lời:
- Tôi đến gặp Cha Quý để
chữa bệnh. Tôi có vi phạm gì đâu, tại sao phải về đồn
? Các anh là ai ?
Một tên bịt mặt nói :
- Chúng tôi là Công an Hình
sự.
- Chẳng có dấu hiệu gì để
chứng minh các anh là Công an cả! Tôi nói.
Một tên khác từ đằng sau
tiến lên, chìa ra một tấm thẻ gì đó màu đỏ và nói “Đây
là thẻ công an” rồi đút ngay vào túi. Tôi nói tiếp:
- Dẫu rằng các anh là Công
an thì không thể yêu cầu một người bệnh đang trên đường
đi chữa bệnh về đồn với các anh được trong khi họ chẳng
có tội gì. Nếu các anh muốn hỏi điều gì thì chúng ta vừa
đi vừa nói chuyện. Sau khi tôi vào nhà Cha Quý xong, nếu cần
thì cứ nói chuyện tiếp.
Chính lúc ấy tôi lên cơn ho
dữ dội vật vã. Nhân cơ hội này tên bịt mặt hô to “BẮT”!
Cả 6 tên liền xông vào quật tôi xuống: 2 tên bẻ quặp hai
cánh tay ra sau, 2 tên khóa hai chân tôi, xốc tôi lên, 1 tên
vặn cổ tôi. Vì không thể để tôi nằm trên xe gắn máy
được nên chúng dùng số đông bẻ cong người tôi lại để
đưa lên xe. Ngay lúc ấy tôi bật thẳng người và vùng mạnh
nên bung ra được. Tức điên lên, bọn chúng hô to: “Một
hai ba!” rồi cả 6 đứa chồm lên mình tôi, đè bẹp xuống
mặt đường ngay trước mặt mấy người dân. Chúng xé áo
tôi ra lấy ngay chiếc điện thoại di động và máy ảnh kỹ
thuật số.
Những người dân chung quanh
nói với chúng:
- Răng mà đánh người cướp
của giữa ban ngày ban mặt rứa ?
Chúng la lớn :
- Chúng tôi là Công an Hình
Sự Huế.
Nhưng dân liền la to phản đối
ngay:
- Công an không được đánh
dân! Công an không được cướp của !
Còn tôi - cho dù đang bị “6
con thú” đè lên người - vẫn la lớn:
- Công an Hình sự Huế đang
vi phạm điều 71 Hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam: Công dân
có quyền bất khả xâm phạm về thân thể, được pháp luật
bảo hộ về tính mạng, sức khỏe, danh dự và nhân phẩm.
Không ai có thể bị bắt khi chưa có quyết định của Tòa
án Nhân dân hoặc phê phán của Viện Kiểm sát Nhân dân. Việc
bắt và giam giữ người phải đúng pháp luật. Nghiêm cấm
mọi hình thức truy bức, nhục hình xúc phạm đến danh dự
của công dân…” (câu này tôi đã thuộc lòng từ lâu).
Tôi tiếp tục nói lớn câu
Hiến pháp thì dân kéo ra càng đông. Thấy thế, chúng liền
lôi tôi thật nhanh, kéo xềnh xệch trên mặt đường nhựa,
hành hung tôi suốt một đoạn dài khoảng 100m, làm tay tôi
trầy xước tươm máu, sái khớp một cánh tay, rách cả chiếc
quần tây lẫn chiếc áo da đắt tiền. Dù vậy, chúng cũng
không thể đưa tôi lên xe máy để kẹp tôi vào giữa như
đã dự tính trước. Thế là cũng lại tên bịt mặt điện
thoại gọi đồng bọn đến hỗ trợ và đem xe hơi tới xúc
tôi về đồn. Chính lúc ấy bỗng dưng chị Phan Thị Hiệp
xuất hiện, tôi cảm thấy như được cứu thoát. Tôi mạnh
mẽ la lên: “Chị Hiệp ơi ! Bọn nó lấy máy ảnh và điện
thoại của em rồi !”
Chị Hiệp liền chỉ tay vào
mặt một tên và nói mấy câu:
- Bắt người trái phép là
vi phạm pháp luật. Anh này có tội gì mà bắt về đồn ?
Nếu tụi bây có rảnh thì ra biên giới bảo vệ quê hương,
vì đất nước sắp vào tay Trung Quốc rồi. Tui bây là người
Việt Nam hay Trung Quốc mà hành hạ người dân ? Tui bậy bắt
người cướp của để lập thanh tích dâng Đảng phải không
? Cha mẹ tui bây dạy tụi bây, Đảng dạy tụi bây như vậy
đó hả ? Tụi bây tự hào vỗ ngực là Công an mà đi ăn cướp
của dân, hành hạ dân. Không sợ nhục cho ngành công an sao?
Tự nhiên bọn chúng phóc lên
xe chạy hết để lại một tên mang túi xách. Còn một mình
như vậy mà nó vẫn níu lấy cổ áo tôi và nói: “Chờ công
an đến chở về đồn.”
Chị Hiệp lên tiếng thách
thức: “Tụi bây kéo một lũ tới đây mà chở, tao chờ đây.”
Lúc này tôi thấy Cha Quý chạy
đến và nói:
- Các anh vừa phải thôi! Bắt
người phải có giấy tờ, bằng chúng! Đừng giở thói côn
đồ! Ngày nào đó, sếp các anh cao chạy xa bay, thì dân sẽ
trừng trị các anh!”
Tên Công an nói: “Thưa Cha,
anh này cần phải đưa về đồn!”
Cha Quý trả lời:
- Anh ta có vi phạm gì không?
Sao lại đánh anh, còn lấy máy ảnh, máy điện thoại nữa?”
Tên Công an nói:
- Máy này là phi pháp, phải
đưa về đồn làm việc!
Dân đứng hai bên đường nói:
“Vì sao mà gọi là phi pháp? Không lẽ mang máy ảnh và điện
thoại là có tội ư?” Vài người còn nói: “Máy của anh
nằm trong túi xách thằng đó, đè nó xuống mà lấy.”
Thế là tôi xông tới! Thấy
2 cái máy của mình nằm ngay trên miệng túi xách, tôi liền
thò tay giật lại! Tên Công an côn đồ nhìn tôi vẻ mặt tức
tối và hăm dọa:
- Lúc mày về đã thì sẽ biết
tay tao!
May sao, sau khi khám bệnh nơi
Cha Quý xong, nhờ một anh xe thồ can đảm chở đi đường
tắt, tôi đã về tới nhà. Chứ chúng nó mà bắt được,
chắc đã đánh tôi gãy cổ như ông Trịnh Xuân Tùng ở Hà
Nội.
Tóm lại tôi muốn nói lên
những sự việc này cho Đồng bào Quốc nội và Hải ngoại
được biết, để lên án một số Công an Hình sự Việt Nam
hiện nay mất tính người, vô lương tâm, phi đạo đức, bất
chấp luật pháp, ngang nhiên đánh đập, bắt bớ người dân
vô tội giữa thanh thiên bạch nhật. Tôi yêu cầu lãnh đạo
ngành Công an tại Thừa Thiên Huế phải lập tức ngăn chặn
tội ác này.
Hôm nay họ dùng hành động
hung bạo với tôi như vậy. Nếu ngày mai tôi bị chuyện gì
thì Đồng bào phải biết rằng không ai ngoài lũ công an côn
đồ và nhất là tên côn đồ hung hãn nói trên.
Loan Lý, 04-04-2011, ngày luật
sư Cù Huy Hà Vũ bị kết án cách bất công vô luật.
Người tố cáo.
Phan Đình Thành
Tin thêm:
Ngoài việc hành hung, lục
soát, đôi khi làm nhục các khách đến nhà Linh mục Phan Văn
Lợi như thế, công an mới đây -sau khi theo dõi em Lm Lợi-
còn ra lệnh miệng cấm sạp báo không được bán báo cho Lm
Lợi nữa, dù đó là báo của nhà nước, như Làng Cười,
Tuổi trẻ cười, Tuổi trẻ cuối tuần, Kiến thức Ngày nay…
Bất tuân sẽ bị chúng đóng cửa. Thật lộng hành hết chỗ
nói. Công an tự coi mình là pháp luật. Thói cường quyền
này sẽ còn dẫn chúng đi xa tới đâu???
Nhóm Phóng viên FNA Khối
8406 tường trình từ Huế ngày 04-04-2011