Hôm nay, vào lúc 13g,
anh Phan Đình Thành, người giáo xứ Loan Lý, ghé thăm Linh mục
Phan Văn Lợi tại nhà ở số 16/46 Trần Phú, thành phố Huế
trước khi đến nhà Linh mục Trần Văn Quý là một đông y
sĩ nổi tiếng ngụ tại giáo xứ Phủ Cam để được chữa
bệnh.
Đang khi anh Thành ngồi nói
chuyện với Lm Lợi và người em gái là cô Phan Thị Hiệp
(Hòa), thì công an (vốn canh giữ nhà Linh mục từ hơn mấy
tháng nay) đã lảng vảng chung quanh. Lúc 14g30, anh Thành vừa
đi bộ ra khỏi nhà, thì liền có 6 công an hình sự trẻ tuổi
mặc thường phục bám theo (trong số này có 4 tên đi 2 xe máy,
bịt mặt). Những tên đi xe máy vọt lên chặn đầu và những
tên đi bộ chặn đuôi xong, chúng liền ách anh Thành lại,
yêu cầu về đồn công an Phước Vĩnh. Anh Thành liền nói:
- Tôi đi tới nhà cha Quý để
chữa bệnh. Tôi không có làm gì vi phạm cả. Các anh là ai?
Tại sao bắt tôi về đồn?
- Chúng tôi là công an!
Nói xong, có tên chìa ra một
tấm thẻ gì đó màu đỏ rồi cất vào túi ngay. Anh Thành
liền nói:
- Nếu các anh muốn hỏi điều
gì thì chúng ta vừa đi vừa nói chuyện. Sau khi tôi vào nhà
cha Quý khám bệnh xong, chúng ta lại có thể trò chuyện tiếp.
Chứ bây giờ tôi đau lắm!
Mặc kệ! Sáu tên liền giở
thói côn đồ, xông vào ôm chặt anh Thành, vất lên xe máy
như một con vật (y như chúng từng làm với các khách nữ
đến thăm Linh mục Nguyễn Văn Lý tại Nhà Chung và Linh mục
Lợi tại gia đình). Thấy điện thoại di động anh đeo nơi
nịt và chiếc máy ảnh để trong túi, chúng liền cướp lấy
cách trắng trợn. Anh Thành (vốn to xác) vùng vẫy dữ dội,
đồng thời la to kêu cứu. Đồng bào chung quanh liền túa ra,
cả dân lẫn cán bộ. Thấy thế, bọn công an côn đồ càng
làm dữ, như kiểu bắt tội phạm, đè anh Thành xuống đất,
rồi cả 6 tên ngồi lên trên, đấm đá và lôi anh xềnh xệch
đến trầy xước tươm máu tay chân và lấm lem áo quần. Nhiều
đồng bào la to:
- Công an không được đánh
dân! Công an không được đánh người!
Anh Thành, dù trong gọng kềm
bọn côn đồ, cũng bình tĩnh lên tiếng:
- Các anh đang vi phạm điều
71 Hiến pháp: “Công dân có quyền bất khả xâm phạm về
thân thể, được pháp luật bảo hộ về tính mạng, sức
khỏe, danh dự và nhân phẩm…..”
Dù vậy chúng cũng lôi đẩy
anh trên đường nhựa tới gần 100 mét mà không thể vất
lên xe máy để kẹp anh vào giữa được. Một tên liền điện
thoại gọi đồng đội đem xe hơi tới trợ lực.
Đúng lúc ấy, cô Phan Thị
Hiệp cũng vừa chạy tới nơi. Anh Thành liền la to:
- Chị Hiệp ơi, tụi nó lấy
máy ảnh và điện thoại của em rồi!
Nghe thế, bọn công an liền
phóc lên xe rú chạy, vì chúng đã từng bị cô vạch mặt
và “dạy dỗ” nhiều lần, chỉ còn lại tên hung hãn nhất
(xin xem hình).
Hai trong nhóm công an
hành hung anh Thành.
Tên côn đồ hung hãn cướp
máy ảnh và điện thoại hình bên phải.
Cô Hiệp liền lên tiếng:
- Bắt người trái phép là
vi phạm pháp luật. Anh này có tội tình gì mà phải bắt về
đồn? Nếu tụi bây có rảnh thì giờ thì đi ra biên giới
mà bảo vệ quê hương, vì đất nước sắp vào tay Trung Quốc
rồi. Tụi bây là người Việt Nam hay là người Trung Quốc
mà hành hạ đồng bào? Tụi bây bắt người cướp của để
lập thành tích dâng đảng phải không? Cha mẹ tụi bây dạy
tụi bây, đảng dạy tụi bây như rứa hả? Tụi bây tự hào,
vỗ ngực là công an mà đi ăn cướp của dân, hành hạ dân.
Không sợ nhục cho ngành công an sao?
Rồi nhớ chính mình và các
bạn nữ của mình (con của tù nhân lương tâm Nguyễn Bình
Thành, xem lại Bản tin từ Huế ngày 23-02-2011) từng là nạn
nhân những trò thô bỉ của công an, cô Hiệp hét lớn:
- Tụi bây đừng giở trò với
anh này như đã giở trò với nhiều phụ nữ bị tụi bây
bắt về đồn cởi truồng, rờ mó, quay phim và lợi dụng.
Đồ khốn nạn! Tau sẽ đưa lên mạng tối nay về thói côn
đồ và trò mất dạy của tụi bây!
Tên công an hung hãn dù vậy
vẫn níu áo anh Thành và nói:
- Chờ công an đem xe tới chở
về đồn.
Cô Hiệp liền thách thức:
- Tụi bây kêu một lũ tới
đây mà chở. Tao đang chờ đây!
Lúc đó, linh mục Trần Văn
Quý -nhờ được Lm Lợi báo động trên điện thoại- từ
trong xóm đi ra và nói:
- Các anh vừa phải thôi! Bắt
người phải có giấy tờ bằng chứng! Đừng giở thói côn
đồ! Ngày nào đó, sếp của các anh cao chạy xa bay, thì dân
sẽ trừng trị các anh!
Tên công an (từng thấy Lm Quý
đến nhà Lm Lợi nhiều lần) liền phân bua:
- Thưa cha, anh này cần phải
đưa về đồn!
Cha Quý trả lời:
- Anh ta có vi phạm gì không?
Sao lại đánh anh, còn lấy máy ảnh và điện thoại của anh?
Tên công an bèn buông lời lếu
láo:
- Máy này là phi pháp! Sẽ phải
đưa về đồn làm việc!
Dân bu xung quanh liền nhao nhao
nói:
- Vì sao mà phi pháp? Mang máy
ảnh và điện thoại mà lại có tội à?
Thấy thế, anh Thành liền xông
đến, thò tay vào túi xách đang mở của tên công an để lấy
lại đồ vật của mình.
Bẽ mặt, lại chỉ còn một
mình, tên công an côn đồ đành bỏ đi. Còn anh Thành mệt
nhọc đi vào nhà của Lm Quý để được khám bệnh. Nếu không
có cha và cô Hiệp, chắc bọn công an hung hãn đã làm thịt
anh rồi. Sau đó, nhờ được một anh xe thồ can đảm chở
đi đường tắt, anh Thành đã an toàn về lại nhà ở Loan
Lý (gần Lăng Cô) lúc gần tối. Xin lưu ý thêm : anh Phan Đình
Thành chính là người giáo dân can đảm đã mặc chiếc áo
có đề chữ «Đức Bà phù hộ các giáo hữu bị bách hại»
tại La Vang ngày 05-01-2011 (lễ bế mạc Năm thánh Giáo hội
Công giáo VN) và sau đó đã bị ban trật tự Thánh địa phối
hợp với công an Quảng Trị tước lột.
Trên đường trở về nhà,
cô Hiệp kể cho bà con hai bên đường về những thói côn
đồ ngang ngược và trò vi phạm trắng trợn của công an.
Sau đó, cô đi với Lm Lợi là anh mình -trong trang phục áo
dòng đen- đến gặp toán công an canh gác nhà Lm. Bắt tay họ
xong, cha Lợi ôn tồn cất tiếng :
- Các anh là công an, coi như
thừa hành pháp luật, thì phải hành xử cho đúng pháp luật.
Những ai đến thăm tôi đều là tội phạm cả hay sao mà các
anh lại hành hung? Đừng giở thói côn đồ thô bạo đối
với họ nữa! Các anh luôn tự xưng là bạn dân mà!
Nhưng mấy tay này không dám
đứng lại nghe mà bỏ đi, tránh mặt vì xấu hổ.
Những tên công an côn đồ
này, làng trên xóm dưới đều nhẵn mặt. Ngày nào đó, những
lãnh đạo Cộng sản cướp của giết người, đàn áp dân
lành, hiến đất dâng biển cho Tàu cộng, mà chúng đang mù
quáng bảo vệ như một lũ chó săn, cao chạy xa bay ra ngoại
quốc, thì chúng có biết rằng nhân dân sẽ trút lòng phẫn
nộ ngút trời xuống trên chúng chăng?
-
Nhóm phóng viên FNA Khối
8406 tường trình từ Huế lúc 21g00