Bản
lên tiếng về vụ án ở Hà Giang
Nhóm Linh mục Nguyễn
Kim Điền
Ngày 10-03-2011
Kính thưa toàn thể Đồng
bào Việt Nam,
Ngày hôm nay, 10-03-2011,
tại tòa án nhân dân tỉnh Hà Giang sẽ mở phiên xử kín vụ
hiệu trưởng Sầm Đức Xương mua dâm 2 nữ sinh vị thành
niên là Nguyễn Thị Thanh Thúy và Nguyễn Thúy Hằng. Trong phiên
xử kín này không có người bảo hộ của 2 nữ sinh cũng như
luật sư biện hộ cho hai cháu. Luật sư Trần Đình Triển
đã bị Tòa án cộng sản không cấp giấy chứng nhận bào
chữa, với lý do “bị can từ chối luật sư biện hộ”.
Trước sự kiện này,
và dựa trên nhiều thông tin từ các cơ quan truyền thông trong
và ngoài nước, Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền tuyên bố:
1- Chúng tôi cực lực
lên án nhà cầm quyền CS Việt Nam tại tỉnh Hà Giang, với
sự bao che của nhà cầm quyền trung ương Hà Nội, đã tạo
ra một vụ án với nhiều bất công và sai phạm:
- Trong phiên tòa đầu
tiên ngày 6-11-2009, hai bị cáo Nguyễn Thị Hằng và Nguyễn
Thị Thanh Thúy đã bị truy tố tội danh “môi giới mại dâm”
và bị tuyên án 6 năm (với Hằng) và 5 năm (với Thúy).
Đang khi hai cháu chỉ
là những học sinh vị thành niên, nạn nhân của một đường
dây mua bán dâm mà người tổ chức là viên hiệu trưởng
và khách hàng là nhiều viên chức cao cấp tại tỉnh Hà Giang.
Phiên tòa và bản án
này đã bị công luận lên án kịch liệt.
- Từ đó trở đi, hai
nữ sinh vô tội này đã bị giam giữ trong những điều kiện
hết sức dã man và tàn tệ: không được chăm sóc y tế đầy
đủ (dù có bệnh phụ khoa), không được gặp mặt gia đình
thường xuyên (để nhận thuốc men và sự an ủi), bị hăm
dọa vì đã tiết lộ tên tuổi những cán bộ cao cấp từng
phá hại đời mình và bạn bè mình, bị cấm cản không được
thuê luật sư bào chữa với lý do sẽ chẳng có ngày ra khỏi
ngục.
- Đến hôm nay, ngoài
việc bị tước quyền căn bản của công dân trước tòa án
là có luật sư biện hộ (với lý cớ vô cùng gian trá và
đầy cưỡng bức nói trên), hai nạn nhân vô tội còn bị
tước quyền có người giám hộ là cha mẹ hiện diện, với
lý cớ hai cháu đã đến tuổi trưởng thành (đang khi theo
luật pháp, quy định hành vi ở thời điểm nào thì áp dụng
pháp luật ở thời điểm đó để xử lý, tức là lúc hai
cháu còn tuổi vị thành niên).
- Phiên tòa này
sẽ là một phiên tòa kín với mục đích duy nhất và trắng
trợn là bao che tội trạng của các quan chức cao cấp ở Hà
Giang, đứng đầu là nguyên chủ tịch tỉnh Nguyễn Trường
Tô, vốn đã hại đời hai cháu và nhiều bạn bè của hai
cháu. Việc bao che tội trạng này đã được thực hiện từ
lâu, đặc biệt là đích thân ông Tô Huy Rứa, thành viên Bộ
chính trị và nguyên trưởng ban Tuyên giáo trung ương, đã
cấm cản báo chí loan tin về tội ác tầy trời này.
2- Chúng tôi cương quyết
phê phán các tổ chức trong chính quyền và trong xã hội có
liên hệ đến thân phận của hai cháu Hằng và Thúy, từ tháng
11-2009 đến nay, đã hoàn toàn câm nín dửng dưng một cách
hết sức vô trách nhiệm:
Bộ Tư pháp đã không
lên tiếng cứu hai công dân vị thành niên bị án oan của
mình, Bộ Giáo dục đã không lên tiếng cứu hai học trò bé
nhỏ của mình, Bộ Dân tộc và các Vấn đề miền núi đã
không lên tiếng cứu hai công dân sống miền núi của mình,
Hội Liên hiệp Phụ nữ đã không lên tiếng cứu hai thành
viên tiềm năng của mình. Nhiều Ủy ban Quốc hội, Mặt trận
Tổ quốc Việt Nam, Hội Nông dân, Hội khuyến học, Hội Bảo
trợ bà mẹ và trẻ em, nhiều tờ báo “lề phải”… tất
cả cũng đều dửng dưng trước bất công thấu trời và bất
hạnh khủng khiếp này. Phải chăng các vị chỉ là công cụ
của một đảng phái, một tập thể thống trị bất chấp
luật pháp và coi rẻ phẩm giá con người?
3- Chúng tôi quyết liệt
đòi hỏi đảng, nhà cầm quyền, bộ tư pháp và tòa án Cộng
sản tại tỉnh Hà Giang:
- phải trả tự
do lập tức và vô điều kiện cho hai cháu Thúy Hằng; tiếp
đó phải xin lỗi nhân dân, gia đình và bản thân hai cháu
vì vụ án man rợ và khốn nạn chưa từng có trong lịch sử
này; cuối cùng là bồi thường xứng đáng cho hai cháu và
gia đình về tinh thần lẫn vật chất.
- phải đưa ra xét
xử công minh và tuyên án đích đáng những kẻ đã lợi dụng
địa vị và chức quyền hoặc để hại đời các nữ sinh
vị thành niên, hoặc để bao che cho các thủ phạm gây ra hành
vi ghê tởm đó, hoặc để dựng nên một phiên tòa ô nhục
biến nạn nhân, mà là nạn nhân thơ trẻ, thành tội nhân,
làm mất danh dự uy tín của Quốc gia và tàn phá văn hóa đạo
đức của Dân tộc.
4- Chúng tôi xác tín
mạnh mẽ rằng bao lâu còn chế độ Cộng sản trên đất
nước Việt Nam
- thì luật pháp
chỉ là phương tiện biện hộ cho các hành vi gian trá và tàn
bạo của những kẻ thống trị và là phương tiện đàn áp
các công dân đòi hỏi sự thật và công lý.
- thì bộ máy nhà
nước (chính quyền, tòa án…) chỉ là công cụ của các lãnh
đạo tự coi mình là những ông trời con, ngồi xổm trên luật
pháp và chà đạp tiếng nói của công luận.
- thì nền giáo
dục tiếp tục băng hoại với những vụ việc không ai có
thể hình dung nổi trong cái nôi đào tạo phẩm cách con người:
thầy hiếp trò, trò đánh thầy, thầy đứng lầm bục, trò
ngồi nhầm lớp, thầy dạy bằng giả, trò học điểm giả,
thầy nêu gương gian dối lẫn tàn bạo cho trò, trò được
giáo dục thành thần dân khiếp nhược thay vì thành công dân
tự do….
Cuối cùng, chúng tôi
nguyện cầu Thiên Chúa là Cha mọi loài nhanh chóng ra tay bảo
vệ các con cái vô tội đáng thương của Ngài, soi lòng mở
trí các con cái thất nhân ác đức của Ngài để công lý
sớm được toàn thắng và tình thương sớm được nở rộ.
Lên tiếng tại Việt
Nam nhân ngày ô nhục của nền tư pháp và nền giáo dục VN,
10-03-2011.
Đại diện Nhóm Linh
mục Nguyễn Kim Điền
- Linh mục Têphanô
Chân Tín, Dòng Chúa Cứu Thế, Sài Gòn.
- Linh mục Phêrô
Nguyễn Hữu Giải, Tổng Giáo phận Huế.
- Linh mục Tađêô
Nguyễn Văn Lý, Tổng Giáo phận Huế.
- Linh mục Phêrô
Phan Văn Lợi, Giáo phận Bắc Ninh.
---------- Đính kèm ----------
Tiếng dân trước vụ
án Hà Giang
Nhóm nhà giáo hưu Saigon
09-03-2011
Posted on 09-03-2011 by
truongthondlb1
Hỡi Ông Chính quyền!
Ông đang ở đâu? Trước hết, xin đừng có chụp mũ rằng
chúng tôi “phản động”, chúng tôi “chống chính quyền”!
Không, chúng tôi khẳng định và công nhận nước VN đang có
chính quyền, và chúng tôi đang đi tìm các ông bà Chính quyền.
Vậy các ông bà đang ở đâu, xin trở lại và làm việc, thực
thi Luật pháp hiện hành dùm chúng tôi. Không nước nào không
có Luật pháp, Luật pháp mà các ông bà đã công bố cho dân,
thì xin cứ đem Luật đó ra mà áp dụng, để cứu dân, chứ
đừng có lánh mặt như nước vô chính phủ, vô luật pháp,
khi mà các quan chức Hà Giang đang làm bậy để giết hại
dân, nhất là giết hại tuổi trẻ, là mầm non của đất
nước!
Thứ nhất xin hỏi các
ông bà đang nắm quyền: Các ông bà có biết chính quyền tỉnh
Hà Giang đang mở phiên tòa phúc thẩm xử vụ mua dâm các nữ
sinh, mà tên hiệu trưởng ác quỷ Sầm Đức Xương là thủ
phạm vụ mua bán dâm giữa các nữ sinh và các quan chức yêu
quỷ ở Hà Giang, trong đó có tên quan đầu tỉnh là Nguyễn
Trường Tô, từng phá hoại đời của những học sinh cấp
2, 3 tại đây? Hẳn là các ông bà đều biết?
Thứ nhì, xin hỏi: Luật
pháp VN hiện hành mà các ông bà đang áp dụng, có quy định
bất cứ ai liên lụy đến pháp luật, kể cả bên nguyên đơn
lẫn bị đơn, đều được quyền có Luật sư bào chữa? Hẳn
là có, vì nó liên quan đến quyền căn bản của con người,
mà bất cứ Luật pháp ở nơi nào cũng công nhận. Vậy tại
sao trong vụ án bỉ ổi này, bọn tội phạm thật sự là Sầm
Đức Xương và bè lũ yêu quỷ mua dâm thì có LS bào chữa,
mà các học sinh là nạn nhân lại không được có LS?
Thứ 3, thử hỏi các
ông bà có còn lương tâm hay không, có còn chút liêm sỉ của
con người hay không, mà dám dùng luận điệu xảo quyệt nói
là các nữ sinh nạn nhân như cháu Thúy và cháu Hằng “từ
chối không chấp nhận LS bào chữa”, trong khi cháu Thúy gặp
mẹ thì nói là bị bọn quản giam bắt ký đơn từ chối LS,
nếu không sẽ không có ngày về? (Trong bài phỏng vấn LS Triển
và nhà giáo Phạm Toàn của đài RFA).
Thứ 4, các ông bà có
phải là con người có lương tri hay không, mà dám ngược ngạo
đến độ chỉ vì muốn bao che cho một lũ quỷ dâm ô đồng
đảng, đáng tuổi cha mẹ, ông bà của các cháu học sinh kia,
đã dám phá hại tâm hồn ngây thơ trong trắng của các cháu,
nay lại giam cầm các cháu trong tù đầy tàn nhẫn, đến độ
các cháu có bệnh (phụ khoa) cũng không cho đi chữa, không
cho người nhà găp mặt để hỏi han và đem thuốc cho con?
Là người hay là ác quỷ, mà các ông bà đối xử với trẻ
thơ vào hàng con cháu của mình một cách ác tâm như vậy?
Trẻ nữ mới lớn, mắc bệnh phụ khoa mà không kịp chữa,
thì đời nó sau này nếu có sống cũng là đời tàn phế,
không còn khả năng làm vợ, làm mẹ! Quá ác! Thà rằng các
ông bà đem giết quách chúng nó đi còn nhẹ nhàng hơn là hành
hạ cả thể xác và tinh thần những đứa nhỏ này như vậy!
Các ông bà đừng nói là các ông bà không trực tiếp hành
xử với những nạn nhân khốn khổ này như vậy, thế tai
mắt các ông bà để đâu? Hay các ông bà đang mải lo tìm
cách bao biện cho đám tội phạm, là những đồng đảng của
mình? Quyền hành thống trị của các ông bà để làm gì,
hay chỉ để phủ đầu đám dân đen? Thử hỏi ở bất cứ
một quốc gia tôn trọng luật pháp nào trên thế giới, trong
nước xảy ra một vụ án kinh tởm bất nhân vô đạo đến
như vậy, mà chính phủ có thể làm ngơ, nói là “không biết”
được không? Luật pháp ở đâu, và các ông bà căn cứ vào
luật nào để từ chối không cho LS Triển biện hộ cho nạn
nhân Thúy? Vả các cháu còn tuổi vị thành niên, mẹ các cháu
là người giám hộ hợp pháp, tại sao mẹ không được
quyền mời LS cho con?
Sau cùng, hy vọng các
ông bà còn chút nhân tính, thử hỏi các ông bà còn có con
cháu, vậy các ông bà có muốn con cháu các ông bà rơi vào
tình cảnh y như các nạn nhân này Không? Nếu không, và chắc
là không, thì tại sao các ông bà nhẫn tâm đạp lên cái luật
pháp của nước VN mà đi như vậy? Các ông bà dám gạt cả
nhân tính, lương tâm để làm điều ác đến như vậy? Các
ông bà dù có vô thần, thì cũng là con người, đang sống
giữa thế giới loài người, thử nhìn xem có con người nào
xử sự như các ông bà hay không? Có quốc gia nào mà xử sự
man rợ với trẻ em như vậy, có cái chính quyền nào mà bất
nhân, man rợ và trơ trẽn trước thế giới văn minh như các
ông bà hay không vậy?
Thưa các ông bà Chính
quyền, cứ coi như các ông bà còn mải bận việc riêng tây
mà không quan tâm đến vụ án khốn nạn này (khốn nạn theo
đủ mọi nghĩa!), thì đây là lời kêu gọi thiết tha và khẩn
cấp của chúng tôi, một nhóm các nhà giáo đã về hưu, ở
tuổi trên dưới 70, từng là ông bà, cha mẹ này, gửi đến
kêu gọi các ông bà, có ở đâu thì cũng xin trở về cương
vị lãnh đạo dân nước mà các ông bà đang đảm nhận, để
kịp thời giải quyết rốt ráo vụ án man rợ và khốn nạn
này (xin lỗi, vì trong đời làm người, chúng tôi chưa hề
nghe, biết một vụ án nào như vậy, nên chúng tôi không còn
thể dùng lời nào thích đáng hơn cho nội tình vụ án hơn
những từ kém thanh lịch và hàm chứa cả sự đau thương,
nhục nhã lẫn bỉ ổi này!), kẻo lòng muôn dân sẽ oán hận,
đồng thời sẽ gây nên một sự xúc phạm nặng nề đến
uy tín của Quốc Gia, danh dự của cả dân tộc, và một sự
bất nhân đến trời không dung, đất không tha nổi cho những
kẻ hành ác, không chỉ giết hại mấy đứa học sinh nhỏ
dại này, mà còn phá đổ hết niềm tin của giới trẻ vào
những kẻ lãnh đạo gian tà, đang phá tan nề nếp đạo đức
của một quốc gia, một dân tộc, và tương lai của giới
trẻ!
Sau hết, cũng xin nhắc
các ông bà rằng, hẳn chắc các ông bà đều đã có
con đàn cháu đống, chính các hậu duệ của các ông bà sẽ
là kẻ nhìn rõ và khinh chê nhân cách thấp hèn này của ông
bà cha mẹ họ, hoặc là chính họ, con cháu của các ông bà,
sẽ nhận hết hậu quả do bậc tiền bối của họ đã gây
ra, “đời cha ăn mặn, đời con khát nước!”.
Một lẽ nữa, là các
ông bà có còn muốn giữ lấy chức quyền cho mục đích riêng,
thì cũng phải một phần nào giữ lấy một chút phẩm cách
của con người có nhân bản, chứ lẽ nào mà ăn ở hành xử
không giống ai, đi ngược hẳn với thế giới loài người,
mà đứng trong hàng ngũ lãnh đạo được? Nếu cũng vì cái
ghế và vì quyền, lợi, thì các ông bà cũng ít ra phải giữ
phần nào lời mình nói: “yêu nước, lo cho dân”, và nhất
là đừng có kéo theo một bè đảng thối tha ô trọc như lũ
quan quyền vô đạo hiện nay ở Hà Giang, để tự phơi bày
căn tính xấu xa của “phe nhóm” mình cho bàn dân thiên hạ
phải khiếp đảm rùng mình. Hãy nhìn gương nước Nhật: một
bộ trưởng đầy khả năng, tương lai đầy hứa hẹn, mà
chỉ vì vô tình nhận có 600 USD tiền tự nguyện đóng góp
của một người thân, trái với quy định của luật pháp,
mà phải nhanh chóng tự cắt đứt tương lai đời mình, vội
vàng từ chức để thượng tôn pháp luật của họ, thì cớ
sao các ông bà phải bao che, duy trì quyền vị của một lũ
quan tham ô đốn mạt như vậy để mà hại dân, chà đạp
luật pháp do chính mình đặt ra? Như thế thì làm sao dân theo?Làm
sao dám ngửng mặt nhìn thế giới? Và, một tương lai như
thế nào sẽ đón chờ các ông bà khi “quan nhất thời, dân
vạn đại” đây?
Lời cuối của chúng
tôi, là cũng qua bài này, xin chuyển đến các vị LÃNH ĐẠO
CÁC TÔN GIÁO: xin quý vị, với tư cách là người LÃNH ĐẠO
TINH THẦN, là người CÓ TRÁCH NHIỆM BÊNH VỰC LẼ PHẢI, ĐẠO
LÝ, và là người CÓ TRÁCH NHIỆM ĐỒNG HÀNH, BẢO VỆ TÍN
ĐỒ, CON CHIÊN của mình, các vị hãy mau mau lên tiếng cho
lẽ phải, bảo vệ công lý, bảo vệ trật tự, nền đạo
lý của xã hội, trong đó các vị là thành viên, cụ thể
là bảo vệ cho hững nạn nhân oan khổ trong vụ án này. Nếu
làm ngơ, vô cảm, thì chính các vị cũng là người a tòng,
đồng phạm, nếu không nói là thiếu lương tâm, thiếu trách
nhiệm, khác nào những người làm cha mẹ mà khi con lâm nạn,
vẫn thản nhiên quay mặt lánh đi!
Mong rằng mọi người
còn đủ lương tâm, đạo đức và lòng quảng đại với tha
nhân, với đồng bào, để không bịt tai ngoảnh mặt
trước VỤ ÁN CHO CẢ NƯỚC này!
Saigon, ngày 8/3/2011
Một nhóm nhà giáo hưu
tại Saigon
Danlambao1.wordpress.com |