Nghĩa Trang Melrose
Abby Memorial Park nằm ở thành phố Anaheim, ngay phía dưới Xa
Lộ 5. Đến nhà nguyện trước 9 giờ sáng, tôi đã thấy đông
đảo đồng hương và chiến hữu trong màu áo của đủ quân
binh chủng: Bộ Binh, Thiết Giáp, Nhảy Dù, Nha Kỷ Thuật, Hải
Quân, Không Quân và đặc biệt là SVSQ Thủ Đức. Một số
đang chuẫn bị cho Lễ Phủ Kỳ. Toán phủ kỳ được chỉ
huy bởi một cựu Lôi Hổ trẻ, oai phong với cây kiếm bạc
bên hông, cùng với hai cựu TQLC bồng súng chào và 8 chiến
hữu thay mặt các Quân Binh Chủng trịnh trọng nâng lá Quốc
Kỳ VNCH để phủ lên quan tài của một vị niên trưởng mà
danh tiếng của Ông đã được mọi người biết đến : Mãnh
Sư Đại Tá Nguyễn Mạnh Tường.

Đại Tá Tường, vẫn
còn đủ nét cương nghị trên khuôn mặt, trong quân phục Nhảy
Dù, chiếc nón đỏ trên ngực, nằm bất động trong chiếc
quan tài, như một “thiên thần” chỉ đang say ngủ.
Từng người lần lượt
đến cung kính chào Ông lần cuối. Vài người ôm quan tài
khóc sướt mướt. Các nhà sư, trong đó có một vị sư người
Mỹ, niệm kinh hành lễ. Niên Trưởng Vũ Trọng Mục , người
bạn có nặng tấm lòng, đứng ra tổ chức tang lễ cho người
đồng môn cùng Khóa Vì Dân Thủ Đức (khóa 5), đã thưa với
tất cả mọi người là Ông rất hãnh diện và sung sướng
để được làm việc này cho một người Bạn đức độ,
anh hùng. Ông cám ơn những bạn bè chiến hữu ở Bắc Cali
đã dành cho Ông cái vinh dự lớn lao và cảm động này.
Một số đông bà con,
chiến hữu đại diện cho Hội Đồng Hương và Tiểu Khu Bình
Định, một số đã từng làm việc bên cạnh Đại Tá Tường,
đứng thành hai hàng dài trước quan tài, sụt sùi nói lời
ngưỡng mộ, biết ơn và từ biệt Ông, con Mãnh Sư bao phen
đã làm kẻ thù khiếp sợ, cứu nguy và an cư cho dân, quân
Bình Định trong suốt một thời khói lửa, điêu linh..
Không khí thật nghiêm
trang, cảm động. Điều đặc biệt đáng buồn là không tìm
thấy những vành tang trắng. Vợ con Ông không có mặt. Chẳng
lẽ họ đã thực sự cạn tình, cạn nghĩa, quên mất
thế nào là Nghĩa Tử Nghĩa Tận, hay là vì một lý do nào
khác. Người đàn ông quỳ lạy, dâng hương và đội sớ trước
bàn thờ hôm nay, xin được nhận Ông như nghĩa phụ là con
rể của cựu Đại Tá Trần Đình Vỵ, vị Tiểu Khu Trưởng,
người bạn chiến đấu một thời với Ông ở Bình Định.
Nơi Ông đã lập nhiều chiến tích vẻ vang, mà dư âm sẽ
còn vang dội mãi trong lòng người và sử sách.
Trong nhà nguyện hôm
nay, ngoài những cựu chiến binh, bạn hữu, còn có rất nhiều
người, mà hầu hết chưa từng quen biết Đại Tá Tường.
Họ đến đây với lòng ngưỡng mộ và kính yêu Ông. Họ
đến để nhìn mặt Ông lần đầu cũng là lần cuối, khóc
chào tiễn biệt một vị anh hùng. Ông ra đi nhưng không bao
giờ chết. Ông sẽ sống mãi trong lòng mọi người. Và hôm
nay, dù vợ con Ông không đến. Trước quan tài thiếu mấy
vành tang trắng. Nhưng có biết bao chiến hữu, đồng hương
có mặt, cũng như đang ở khắp mọi nơi trên quả địa cầu
này, đã dành cho Ông một vành tang rất trang trọng trong lòng.
Ai dám nói trong đoàn
quân chiến bại không có những anh hùng? QLVNCH có rất nhiều
vị anh hùng, và Mãnh Sư Nguyễn Mạnh Tường rất xứng đáng
để được gọi là một anh hùng. Ông ra đi nhưng sẽ không
bao giờ chết và không bao giờ cô đơn, dù trên chính quê
nhà hay ở chốn tha hương.
Phạm Tín An Ninh
(cựu lính SĐ23BB)