LS
LÊ THỊ CÔNG NHÂN BỊ BẮT GIỮ 2 NGÀY LIÊN TIẾP
&
“ĐƯỢC XỬ PHẠT” VI PHẠM QUẢN CHẾ 1,5 TRIỆU ĐỒNG
FNA, Cánh chim Hòa bình
từ Lạng Sơn, 31-12-2010
Luật
sư Lê thị Công Nhân đã bị mật vụ cộng sản bắt giữ
2 ngày liên tiếp 29 và 30 tháng 12 năm 2010 và “được” ra
quyết định xử phạt 1,5 triệu đồng do lần vi phạm án
quản chế. FNA ghi lại sự việc cụ thể như sau:
BỊ
BẮT NGÀY 29-12
10.30h
tối ngày 29-12-2010 khi luật sư Lê thị Công Nhân cùng anh Ngô
Duy Quyền-là anh trai ruột của sinh viên Ngô Quỳnh, đến ga
Hà Nội để lên chuyến tàu 11h tối vào Huế thăm linh mục
Nguyễn Văn Lý thì bị khoảng 20 công an mặc cảnh phục và
mật vụ A42 ập đến bắt ngay khi 2 người vừa bước chân
qua cửa soát vé. Công Nhân nhận ra họ do có một số trong
đám mật vụ đó cô nhớ mặt thậm chí là quen mặt và một
số biết tên như nữ mật vụ Võ, nam mật vụ Hoàng. Công
Nhân cho biết những công an này xuất hiện nhanh đến mức
“bỗng dưng” như từ dưới đất chui lên, hoàn toàn không
xưng tên, chức vụ công việc, một đặc trưng tiêu biểu
của kẻ mặc cảm mình làm việc xấu nên phải giấu tên,
mặc dù cô đã chuẩn bị tinh thần sẽ bị bắt giữ vì nhiều
mật vụ theo dõi canh gác cô chặt chẽ từ mấy ngày qua. Luật
sư Công Nhân gọi mật vụ cộng sản là “thế lực bóng
tối, bước ra từ bóng tối và trở về với bóng tối, còn
đáng ghê sợ hơn Đông Xưởng của Ngụy Trung Hiền thời
nhà Minh bên Tàu.” Dù vậy luật sư và người bạn trai của
mình vẫn có hy vọng nhỏ nhoi là chính quyền sẽ thay đổi
một chút, không hành xử gian ác cách cực kỳ vô lý và tràn
đầy mặc cảm như họ vốn vẫn làm như một truyền thống
với những người đấu tranh dân chủ. Chỉ cần 2 người
dân chủ gặp nhau cách đơn giản thôi cũng đủ làm họ phải
lo lắng huy động một lực lượng đông đảo để chặn bắt.
Nhưng cuối cùng thì mọi chuyện vẫn vậy, cộng sản hoàn
toàn không thay đổi mà còn ngày càng đi đến sự tột cùng
của trơ trẽn vô liêm sỉ trong việc thể hiện nỗi sợ hãi
run rẩy đến tận tâm can tiếng nói của những người dân
chủ.
Nhà
ga khi ấy vắng tanh không một bóng người làm Công Nhân rất
ngạc nhiên vì còn 30 phút nữa tàu mới chạy và quãng thời
gian này luôn là thời gian đông nhất người đến đi tàu
và tiễn đưa nhau. Mãi sau cô mới biết là mật vụ và công
an ga Hà Nội đã bắt ép hành khách phải vào trong khoang tàu
ngồi đợi cho đến giờ tàu chạy còn người thân đưa tiễn
thì bị buộc phải ra về hết để công an Đảng thuận tiện
trong việc bắt giữ và bưng bít việc bắt giữ này. Cảm
giác khi đứng giữa nhà ga hoang vắng trong một đêm mùa đông
lạnh lẽo và bị đông đảo mật vụ vây kín, chia cách với
người bạn rồi bị bắt đem đi để lại ấn tượng đặc
biệt vừa đáng sợ vừa thú vị với cô. Sau đó mật vụ
áp giải cô vào văn phòng công an ga Hà Nội và lại tiếp
tục tua băng rè sỉ vả cô và lập biên bản vi phạm án quản
chế với cô. Công Nhân không ký vào bất kỳ biên bản
giấy tờ nào có nội dung quy kết cô vi phạm án quản chế,
và chỉ nói đúng một câu duy nhất khi một nam mật vụ “no
name” cao lớn mặt không đẹp (nhưng hơi rỗ nên lại thành
ra xấu !?) ra rả mạt sát cô là thiếu hiểu biết, là kẻ
lệch lạc ngoài lề xã hội, bị bắt bao nhiêu lần vẫn chứng
nào tật ấy, rằng “Thế này thì lại được Đảng tặng
phiếu bé hư thôi.” Cô nói vậy làm công an ga mặc cảnh
phục phải nhịn lắm mới không để cười to.
Băng
rè ca ngợi đảng quang vinh và bác Hồ vĩ đại còn chị Công
Nhân thì ngu dại tiếp tục được tua đi tua lại bằng những
cái loa mồm thông qua những cái đầu đã biến thành cỗ máy
và những trái tim đã thành gỗ đá của tầng tầng lớp lớp
các mật vụ suốt hơn 1 tiếng đồng hồ sau đó. Trong lúc
mật vụ hì hục thay nhau tua băng cách vất vả và với bộ
mặt gượng ép đến méo mó khô khan để thuyết phục cô
rằng đất nước Việt Nam nhờ ơn Đảng và bác Hồ đã trở
nên vô cùng phát triển, giàu đẹp, văn minh dân chủ làm cho
bản thân họ rất chi là hạnh phúc và tràn đầy lòng tự
hào, còn những người đấu tranh dân chủ chỉ là những
kẻ phá đám đi ngược lại dòng chảy tất yếu của xã hội
(dòng chảy cộng sản tất yếu dẫn đến suy đồi diệt vong
thì có !) thì Công Nhân đem quyển Kinh Thánh Tân Ước ra đọc
mà một người bạn của cô là luật sư Lê Quốc Quân đã
tặng khi cô vừa mới trở về từ nhà tù nhỏ. Mật vụ Võ
và nam mật vụ cao lớn mặt rỗ rất khó chịu về điều
này, gằn giọng bảo Công Nhân phải “nghiêm túc làm việc”
(làm việc gì hiểu được chết liền !?) và không được
đọc Kinh Thánh. Công Nhân cho biết lúc đó nỗi nhớ Thượng
tá Ngô Quang Du trỗi dậy mãnh liệt với kỷ niệm chính anh
công an nổi này đã rình lấy trộm quyển Kinh Thánh cô để
trên bàn đem dấu đi trong lúc cô đi vệ sinh trong một cuộc
thẩm vấn ở 87 Trần Hưng Đạo dịp cô bị bắt ở lớp
học nhân quyền tháng 2-2006 cho đến khi cô bị bắt đi tù
3-2006. Và sau đó là cuộc tranh cãi nảy lửa giữa Công Nhân
và Ngô Quang Du xem là hành vi của Ngô Quang Du có phải là ăn
trộm không. Thật cay đắng cho Đảng và bác Hồ xiết bao
khi phần thua đã không thuộc về Công Nhân như họ mong đợi
vì 2 yếu tố cơ bản của tội ăn trộm là lấy tài sản
của người khác mà không có sự đồng ý của họ và lấy
cách lén lút đã làm cho Ngô Quang Du trở thành tên trộm vô
cùng ấu trĩ và nực cười đối với cô “Vậy mà mặt hắn
cứ vênh lên cứ như vừa làm được việc hay ho khác thường
lắm ý, đắc chí đến nỗi không còn gì để cãi nhưng vẫn
sĩ diện đến tận khi kết thúc cuộc thẩm vấn và thả tôi
ra hắn mới trả tôi quyển Kinh Thánh.”
Khoảng
11.30h tối mật vụ đưa luật sư Công Nhân về công an phường
Phương Mai phố Phương Mai để tiếp tục thẩm vấn, lúc này
mật vụ mới rút ra một xấp tài liệu in chữ chi chít đánh
dấu high light mà theo lời họ đó là những gì Công Nhân đã
từng nói, viết trên mạng giờ họ chỉ lấy xuống cho cô
đọc và ký xác nhận điều mình đã làm. Mật vụ tập trung
cao độ, người này hỗ trợ người kia, anh này thay phiên
chị nọ để hỏi cô một câu hỏi nội dung cực hay và có
dư âm của danh ngôn nổi tiếng, là “Hãy nghĩ xem mình đã
làm gì cho tổ quốc mà lại đi đòi dân chủ?” Cái đoạn
“mà lại đi đòi dân chủ?” hiểu được logic người nói
thì quả là một thách thức khó tả. Các ngón đòn nhục mạ
được mật vụ tung ra hết cỡ, thậm chí khi không còn gì
để nói + buồn ngủ quá (người viết đoán thế) nên mật
vụ Việt (khoảng 45 tuổi, đầu hói với đôi môi siêu mỏng)
có vẻ cao cấp nhất trong hội công an đảng chỉ biết còn
đảng còn mình-còn mày còn tao, đã tạm biệt cô bằng câu
“Tưởng Lê thị Công Nhân thế nào? Cũng chỉ là một kẻ
thiếu hiểu biết, ngu đần, mất dạy!” làm cô cũng đáp
lại một câu trả lời tương xứng, rằng “Tưởng Công Nhân
cũng giống như mình là cháu ngoan bác Hồ, hóa ra nó chẳng
giống mình gì cả!” Mật vụ Việt chửi cô là mất dạy
sau khi anh này khuyên Công Nhân là “Hãy nhớ Hồ Chí Minh là
người đã mang lại độc lập hòa bình cho đất nước này
nếu không đã không có cô được ăn học sống sung sướng
như ngày hôm nay và hãy noi theo tấm gương đó”. Phòng thẩm
vấn là phòng họp của công an phường trên tầng hai nên có
một tượng Hồ Chính Minh bằng thạch cao to tướng theo đúng
quy định bắt buộc phải có của bất kỳ phòng họp của
cơ quan hành chính nhà nước nào. Khi nghe mật vụ Việt nói
vậy cô không chịu nổi sự điên rồ cuồng tín của đám
mật vụ nữa, cô đáp “Tôi thà chết chứ không đời nào
học hỏi Hồ Chí Minh kẻ đã giả danh người khác để viết
sách tự ca ngợi mình là “một người khiêm nhường đến
thế” anh vẫn nhớ cái tên Trần Dân Tiên chứ. Đó là không
còn là sự giả dối bình thường mà là sự đốn mạt. Hồ
Chí Minh với tôi là tên quốc tặc đại lưu manh.” Thế là
mật vụ này gào lên chửi cô là mất dạy khi dám chỉ tay
về phía tượng thạch cao vô cảm của Hồ Chí Minh mà nói
vậy. Cô nói thêm với mật vụ Việt “Xin anh nhớ cho, họ
Nguyễn của anh và họ Lê của tôi có từ ngàn đời rồi,
và vẫn là người Việt Nam chứ không phải do Hồ Chí
Minh đẻ ra tổ tiên ông bà của anh đâu.” Gần 10 mật vụ
thay nhau thẩm vấn, dọa nạt, thuyết phục cô về cái đảng
cộng sản Việt Nam vô luân và cái xã hội ô nhiễm rối tinh
rối mù này là mỹ mãn, là tuyệt đẹp và văn minh, là thế
giới phải thừa nhận và ngợi khen, và đặc biệt là họ
bắt cô cũng phải cảm thấy hạnh phúc sung sướng và ngập
tràn tự hào như họ. Cái đoạn bị bắt phải cảm thấy
sung sướng như người khác sướng sung này thì cô chịu, thậm
chí còn không hiểu là họ đang nói gì. Công Nhân bảo “Tôi
không hiểu nổi các anh chị thế nào nữa ! Tại sao lại cứ
nói thay người khác thế và cứ bắt người khác phải cảm
thấy như mình ? Bất đồng quan điểm thì thôi không chơi
với nhau nữa, tìm đứa khác mà chơi, sao lại phải gia công
tốn sức bắt người khác phải có cảm giác như mình? Hay
nhỉ ! Oái oăm đến thế là cùng !”
Họ
còn hỏi cô “Chị thấy trình độ tính cách các anh bạn
chị như anh Nguyễn Khắc Toàn, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ
Bình, Nguyễn Văn Đài khác nhau như thế nào? Chị đánh giá
cao ai?”, Công Nhân đáp “Tôi không trả lời những câu hỏi
ly gián thô thiển như vậy?” Họ trưng ra các bài thơ của
cô được in trên giấy, và nói thế mà gọi là thơ àh, có
biết luật làm thơ Đường, thơ lục bát thơ thất ngôn bát
cú không . Cô nói lúc đấy cô thấy họ vô duyên tợn vì
cô có làm thơ theo lối đó đâu cơ chứ. Cô đáp “Các anh
chị không thích thơ của tôi thì tùy thôi, chẳng có vấn
đề gì cả.”. Mật vụ say sưa hỏi đi hỏi lại “Chị
được bọn phản động nước ngoài trả bao nhiêu tiền cho
mỗi bài thơ (Đúng là hoang đường đến kinh dị?), ngày quốc
tế nhân quyền vừa rồi trả lời phỏng vấn nhiều như thế
chắc được chục nghìn đô nhỉ?” Miệng nói, tay của mật
vụ mặt rỗ cao to giơ lên tờ giấy in cuộc trả lời phỏng
vấn với phóng viên Mặc Lâm RFA và cuống quít hỏi trong sự
tò mò quái dị “Bao nhiêu tiền ? Bao nhiêu tiền?” cô đáp
“Ôi tội nghiệp tôi không, tội nghiệp cả RFA nữa ! Tôi
thề trong danh Chúa chưa bao giờ có ai bảo tôi phải viết
cái này nói cái nọ để họ cho tôi tiền. Tất cả những
gì tôi làm đều là tự nguyện và chưa hề nhận một đồng
nhuận bút nào. Và tôi nghĩ nhuận bút là hoàn toàn chính
đáng để tái tạo sức lao động đóng góp cho công cuộc
dân chủ hóa đất nước. Không khéo ngày Việt Nam có dân
chủ, người ta lại tích góp trả nhuận bút cho tôi một thể,
thì cũng được một khoản ấy nhỉ ?”.
Đám
mật vụ thi nhau sỉ nhục luật sư Công Nhân cách thậm tệ,
đại ý rằng “Chị và những kẻ như chị chỉ là loại
vô công rồi nghề, không chịu lao động đổ mồ hôi sôi
nước mắt như chúng tôi (Nghe ghê người !) để kiếm
sống cách chính đáng và được xã hội tôn trọng, chỉ là
bọn phản động bán nước vì tiền. Ngày xưa loại như chị
bị tử hình từ lâu rồi, Đảng và nhà nước quá nhân đạo
quá tử tế với các người mà các người không biết điều.”
Luật sư Công Nhân đáp “Bán nước vì tiền ư? Bán cho ai,
ai mua? Mua làm gì? Bán nước được bao nhiêu tiền? Bán xong
chưa? Kiếm tiền bằng cách này nghe ra vất vả quá, lại còn
bị chửi nữa, làm công an giàu hơn nhiều. Đấy, bán nước
lãi 3 năm tù đấy, tiền thì không có 1 xu, thêm 3 năm quản
chế, và thậm chí quản thúc suốt đời, mà cũng chả biết
bọn mua là đứa nào, cứ đi bán rong tùm lum thôi, chỉ có
đảng cộng sản là đã thật sự ký hẳn hợp đồng bán
nước cho Trung Quốc và lãi rất nhiều tiền mặt. Các anh
chị chắc biết rõ chuyện này?” Công Nhân nói như vậy mà
đám mật vụ đông đảo chỉ đáp lại bằng sự im lặng
bao trùm và chống cự yếu ớt bằng câu nói “Chị ăn nói
cẩn thận, phải chứng cứ.”
Đề
tài về Công đoàn Độc lập và anh Trần Ngọc Thành, người
bạn ở Ba Lan của luật sư Công Nhân tiếp tục được mật
vụ lưu tâm cách đặc biệt. Câu trả lời của cô vẫn như
trước “Công nhân Việt Nam phải có công đoàn độc lập
của mình và sẽ có. Công nhân Việt nam quá khổ và bơ vơ
rồi. Còn công đoàn quốc doanh của đảng không giúp ích được
gì cho họ cả mà còn thêm ăn hại, chỉ là hình thức dối
trá với xã hội.” Nội dung này mật vụ chỉ hỏi và khi
nghe luật sư Công Nhân nói vậy thì họ cười mỉa mai coi
thường, cứ như họ chưa từng nếm mùi dối trá và vô bổ
của công đoàn quốc doanh vậy.
Mật
vụ cao to mặt rỗ nhấn mạnh “Chị đi tù chắc thu được
nhiều bài học quý giá. Loại người như chị phải bị tống
vào từ để trừng trị.” Công Nhân nói “Ồh! Anh nói phản
động Đảng và nhà nước quá đi, ở Việt nam không
có nhà tù, mà chỉ có trại giam và trại cải tạo thôi. Có
nghĩa là đảng và nhà nước thương dân muốn cải tạo dân
tốt lên nên mới cho đi cải tạo. Nhưng tôi nghĩ anh nói đúng
đấy, làm gì có cải tạo, chỉ có trừng trị mà thôi, từ
giờ tôi đề nghị đổi tên trại cải tạo là trại trừng
trị, nghe nó thẳng thắn đỡ mị dân.” Rồi cô tự chỉ
vào người mình và nói “Anh có thấy tôi tốt lên sau khi
đi tù về không? Không chút nào đúng không? Đảng chọn nhầm
sách lược với tôi rồi. Nói cho anh biết khi đi tù tôi ngây
thơ về những tội ác và sự chà đạp nhân quyền của chế
độ này lắm, và nhờ có đi tù mà tôi thấm thía tận xương
tủy thế nào là cộng sản. Bài học lớn nhất ở trong tù
và thành nỗi ám ảnh với tôi là việc trại giam bắt tù
nhân tắm ngoài trời. 200 mụ đàn bà trần như nhộng, mưa
gió bão bùng hay nắng cháy chang chang vẫn cứ phải tắm ngoài
sân giữa trời như vậy. Mặt sân rơi vãi cơm và rau lợn
thừa, bê bết máu me hành kinh, ai tắm cứ tắm, ai rửa bát
cứ rửa bát. Nhân quyền nhân phẩm của người Việt Nam dưới
chế độ này là vậy đó. Nhờ đi tù mà tôi càng hiểu biết
về hiện trạng nhân quyền Việt Nam và nuôi dưỡng ý chí
chống lại chế độ tàn ác bất nhân vô luân vô đạo này.”
Mật vụ này đáp “Họ vi phạm pháp luật bị đi tù nên
bị như phải là đúng rồi. Thì mới cải tạo được họ
chứ” Công Nhân nói “Nếu vậy thì hãy thừa nhận với
thế giới, với các đoàn viếng thăm nhân đạo và với chính
người dân trong nước. Việc gì phải che giấu chối phắt
đi, bịa ra là tù nhân được tắm trong nhà tắm. Tôi ghê
tởm cùng cực sự dối trá trơ trẽn vô độ của chính quyền
này. Tôi nói sai anh cứ dang tay ra mà đánh tôi luôn đi, tôi
chấp nhận không kêu 1 lời.” Anh này không nói gì nữa đứng
phắt dậy đi ra ngoài, dấu hiệu của chút tự trọng còn
rơi rớt lại.
Gọi
là rau lợn là còn lịch sự, vì các tù nhân nông thôn nói
rằng lợn ở quê họ còn không thèm ăn cái loại rau mà chính
quyền phát tù nhân.
Hồi
còn bị giam ở nhà tù Hỏa Lò năm 2007, công an trại giam đã
hủy nhiều đơn kháng cáo và mời luật sư của luật sư Công
Nhân chỉ vi cô đã viết Hỏa Lò là “Nhà tù số 1” trong
đơn. Thậm chí Trung tá Hà còn nói với cô “Ở Việt Nam
không có nhà tù, mà chỉ có trại cải tạo để làm cho con
người ta tốt lên thôi.”
Đố
biết cái gì có thể điên rồ hơn là cái chế độ độc
tài cộng sản !
Đảng
và nhà nước độc tài cộng sản Việt Nam làm vậy mà vỗ
ngực tự khen mình là quá nhân đạo, tử tế thì đúng là
kết quả của trí óc hoang đường và tâm hồn không lành
mạnh.
Cuộc
thẩm vấn kết thúc và Công Nhân được thả về lúc 1.15h
rạng sáng ngày 30-12-2010 với một cái giấy yêu cầu đến
công an phường Phương Mai tiếp tục “làm việc” vào 9h
sáng cùng ngày để được “nhận quyết định xử phạt
tiền vì đã vi phạm án quản chế”. Công Nhân nói cô choáng
váng “Cái gì thế này? Bỗng dưng mình nhớ tới Trịnh Hội
với câu chuyện anh này bị công an bắt trả tiền thuê cho
chính căn phòng mà anh bị công an Đảng nhốt mấy ngày trời
để đi thẩm vấn, và đến giờ thì Trịnh Hội vẫn chưa
thể nghĩ ra được đó là kiểu hành xử quái quỉ gì trên
đời này. Mình tự hỏi đã có bao nhiêu người đấu tranh
dân chủ bị đi tù, bị quản chế và bị phạt tiền vì đi
khỏi nơi cư trú, dám sang tận phường khác như mình? Bỗng
dưng lại thành hàng độc, không đụng hàng ai hết !” Xin
thông tin thêm, ga Hà Nội thuộc địa bàn quận Đống Đa,
cùng quận sở tại của luật sư Công Nhân, chỉ khác phường.
Việc
hỏi tên và chức vụ của mật vụ luôn là cuộc tranh luận
hot vô cùng, vì mật vụ đã được cài đặt sẵn chế độ
che giấu nhân thân cực kỳ công phu, đến độ khi không còn
gì để đối đáp lại là tại sao lại giấu tên thì nữ
mật vụ Võ mặt vênh lên và nói “Tên của chúng tôi chỉ
nói cho những người xứng đáng được nghe!” Kiêu kỳ đến
thế là cùng!
Chú
thích, sau khi kiên quyết hỏi tên những người bắt mình và
làm việc với mình thì luật sư Công Nhân thường thất bại
thảm hại vì họ quyết tử dấu kín tên và chức vụ của
mình, nhưng có đôi khi hiếm hoi mật vụ cũng trả lời tên
của họ, và thường thì là tên giả, nhưng giả mà được
dùng như thật, và phải có đến mấy cái tên giả như vậy
mãi rồi cũng chả nhớ cái thật của mình là gì nữa !
Trời
lạnh đêm khuya, luật sư Công Nhân đi bộ về nhà người
run lập cập và đôi mắt mờ đi vì quá mệt mỏi. Luật sư
Công Nhân bị cận thị 6 độ.
BỊ
BẮT NGÀY 30-12
Sáng
hôm sau, thứ 5, 30-12, luật sư Công Nhân vẫn như thường lệ
không đến trụ sở công an theo lệnh, dù trong lòng vô cùng
tò mò không biết chính quyền sẽ phạt cô bao nhiêu tiền,
vụ phạt tiền này mới quá, quái thai tởm lợm quá, làm cô
bất ngờ nhưng cô vẫn ở nhà, vì dấu vết mệt mỏi đậm
sâu của cuộc bắt giữ và thẩm vấn vào lúc midnight làm
cô có cảm giác mình sống trong một bộ phim hành động giật
gân vậy và thấu hiểu đến thẩm thía sự mờ tối và quỷ
ám của cộng sản.
10.30h
sáng cô và người bạn đến quán ăn 123, 55 phố Huế ăn trưa.
2 người ăn xong lúc 11.30h thì ngay khi bước chân ra khỏi quán
cô đã nhận ngay ra một đám mật vụ đông đảo hoàn toàn
mặc thường phục lao đến với máy quay phim bật sẵn quay
thẳng vào cô và người bạn. Đám mật vụ ập đến như
tia chớp túm chặt tay cô bẻ ra phía sau và xô đẩy cách bạo
lực cô vào thẳng công an phường Ngô Thì Nhậm 59 phố Huế,
cách quán ăn chưa đến 10m. Trong đám mật vụ có một tên
tương đối già, người thấp không gầy, gương mặt côn đồ
và gian ác vượt trội so với đồng nghiệp, bấu vào tay,
vai và đẩy cô đi rất mạnh làm cô rất đau. Luật sư Công
Nhân nói cô ghê sợ sự côn đồ mê muội của công an cộng
sản. Cô tức giận và quát tên công an già là “Buông tôi
ra, đồ mất dạy.” Bọn chúng thi nhau vây kín xung quanh cô
và đẩy cô thật nhanh vào bên trong lên tầng 2 của công an
phường Ngô thì Nhậm. Ấy vậy mà suốt 11 tiếng đồng hồ
thay nhau thẩm vấn luật sư Công Nhân, mật vụ vẫn trơ trẽn
đến mức thành tự tin đòi sự bắn luật sư Lê thị Công
Nhân với điệp khúc “Đảng và nhà nước quá nhân đạo,
quá tử tế với đám dân chủ các người, chứ lẽ ra thời
xưa là phải bị tru di tam tộc rồi còn bây giờ là xử bắn.”
Luật sư Công Nhân nói “Vậy thì xử bắn đi. Cảm thấy
mình đúng thì cứ tự tin mà làm để sau này con cháu nó hưởng
phúc đức từ bố mẹ.”
Khi
bị bắt lên tầng hai, Công Nhân lấy điện thoại ra định
báo tin cho mẹ cô thì ngay lập tức đám công an xô ào tới
bắt cô tắt điện thoại và đặt lên mặt bàn, cô không
làm và nói đó là tài sản của cô và đây không phải là
nơi cấm dùng điện thoại, muốn thu giữ tài sản thì đưa
lệnh đây. Mật vụ nói “Phải tuyệt đối chấp hành mọi
mệnh lệnh của công an khi làm việc với công an.” Cô hỏi
quy định gì vậy, ở đâu vậy, cả đám mật vụ nhao nhao
gào lên “Chị không cần biết, chỉ cần tuân thủ thôi.”
Một nam mật vụ lao đến chộp lấy tay cô và một nữ mật
vụ hình như tên là Vân Anh (nhưng cũng có thể là tên giả
!?) giật lấy điện thoại của cô và đập mạnh xuống bàn
(khi về đến nhà cô kiểm tra mới biết chiếc điện thoại
đã bị chập cheng sau cú đập đầy nhiệt huyết cộng sản
của nữ mật vụ này!) miệng như một kẻ mất trí không
ngớt gào thét chửi rủa sỉ nhục luật sư Công Nhân. Luật
sư Công Nhân hoàn toàn không nói gì đút 2 tay vào túi áo khoác
nỉ và tựa đầu vào lưng ghế, thì ngay lập tức tên mật
vụ già lao đến túm tay cô giằng ra khỏi túi áo, 1 tay thì
bấu vào vai cô. Luật sư Công Nhân nói “Đừng có động
vào người tôi, phải có lòng tự trọng chứ!” Tên này phát
điên phát rồ côn đồ như một thứ mà dân tình vẫn gọi
là “bọn chó săn đói” lại túm tay cô giằng ra khỏi túi
áo lần nữa. Luật sư Công Nhân phẫn nộ chửi tên này “Điên
à! Không biết tự trọng àh? Đúng là một lũ mất dạy!”
lần này thì tên công an già thôi không biểu diễn cái màn
túm tay cô lôi ra khỏi túi áo cô nữa, nhưng tên này quả
thật là đốn mạt đã bấu rất mạnh đầy ác ý và vô cùng
thô bỉ vào tay và vai luật sư Công Nhân làm cô rất đau và
bị xúc phạm nặng nề. Luật sư Công Nhân nói cô đã thật
sự cầu nguyện cho tên mật vụ già này biết ăn năn để
được tha thứ, và cô cũng đã thật sự cầu nguyện cho tên
mật vụ già này sớm bị trừng phạt nếu hắn không
sám hối.
Luật
sư Công Nhân cho biết thêm, phải một lúc lâu sau cô mới
nhớ ra gương mặt đáng sợ của tên mật vụ già này cô
đã thấy nhiều lần, và hắn chuyên đảm nhiệm vai trò đánh
đập côn đồ trong những vụ đàn áp dân chủ. Ôi! Bất hạnh
thay cho con cháu của hắn! Mà có khi cũng không phải chờ đến
đời con cháu hắn mà ngay đời hắn cũng có thể bị quả
báo nhãn tiền.
Nội
dung cuộc thẩm vấn kéo dài 11 tiếng từ 11.30h sáng đến
10h tối xoay quanh 3 nội dung chính: các bài thơ, các bài phỏng
vấn và việc luật sư Công Nhân vi phạm quản chế sẽ bị
trừng phạt thích đáng. Mức độ căng thẳng và sỉ nhục
luật sư Công Nhân lên đến cao trào như chưa từng bao giờ
công an mật vụ lại lên cơn yêu Đảng và thể chế độc
tài phát cuồng như vậy. Cho nên trước một lực lượng mật
vụ đông như quân Nguyên, thay phiên nhau thẩm vấn với những
nội dung cũ rích, luật sư Công Nhân chỉ còn biết cầu nguyện
và cầu nguyện để giữ sự bình tĩnh và bớt đau dạ dày,
đau đầu, đau tim là bệnh mãn tính kinh niên của cô. Cô nói
bản Kinh Hòa bình rút gọn của linh mục Thadeus Nguyễn Văn
Lý quả thật hiệu nghiệm với cô. Cả ngày thẩm vẫn dằng
dặc cô đã đọc bản kinh đó hàng ngàn lần, có lúc cô cố
gắng hát to một chút (vì cô đã khàn cả giọng sau 2 ngày
bị bắt giữ và thẩm vấn liên tục như vậy!” cho cả mật
vụ nghe. Mật vụ nghe, không biết có hiểu gì không nhưng
gửi lại cho cô những cái nhìn hình viên đạn.
Điều
đặc biệt ngày thẩm vấn hôm nay, luật sư Công Nhân cho biết
mật vụ ngày càng đối xử rất tồi tệ với cô) vì bị
bắt giữ và thẩm vấn như vậy nhưng họ không hề cho cô
uống nước dù cô đã hỏi họ đến 3 lần. Thậm chí nữ
mật vụ trẻ tên Vân Anh (có lúc sơ ý nói là cùng tuổi luật
sư Công Nhân, nói là sơ ý vì mật vụ này nói tuổi của
mình trong lúc sỉ vả luật sư Công Nhân là “chị không phải
là người phụ nữ bình thường, vì lẽ ra đã phải có chồng,
có con học lớp 1 rồi ấy chứ. Cái loại bán nước hại
dân như thế thì ai thèm lấy ?! Tôi cũng bằng tuổi chị đấy,
nhưng tôi yêu đất nước này, tôi tôn trọng xã hội, tôi
sống và làm việc theo pháp luật, kiếm sống cách chân chính
bằng công sức lao động của mình. Nhìn lại mình đi, chỉ
là đồ phản động, ngu đần, đồ lưu manh lừa đảo, trí
thức gì cái loại này, lại vào tù thôi, sắp rồi đấy,
cứ ngồi đấy mà mơ mộng hão huyền dân chủ. Thích dân
chủ thì sang Tây mà ở nhá.” Lại thêm một cái logic tư
duy nữa mà hiểu được là chết liền!) còn chửi luật sư
Công Nhân là “Uống nước áh? Nằm mơ àh?” Công Nhân nói
“Không cho uống nước là tra tấn người khác đấy!”
Nữ mật vụ này mặt vênh lên nói “Ùh đấy, tra tấn đấy!”
Lúc đó là khoảng 3h chiều, cổ họng luật sư Công Nhân khát
cháy, cô quay sang hỏi một nam công an đứng tuổi không đeo
biển tên (nhưng cô vẫn nhớ mặt nếu gặp lại) của công
an phường đang ngồi làm việc cách cô chưa đến 2m “Tôi
khát nước quá, cho tôi uống nước.” thì công an này đáp
một câu ác độc đến bất ngờ “Đợi đấy!” Luật sư
Công Nhân nói lúc ấy cô lặng người đi vì đau đớn khi
chứng kiến sự ác độc đến vậy của con người.
Sau
đó có 3 công an của phường ngồi làm việc thì cô một lần
nữa mở lời xin họ nước uống, may thay, một nữ công an
trẻ đứng lên lấy cho cô một ly nước khoảng 150ml. Một
lúc sau thì người bạn của cô gửi được lên cho cô 1 chai
nước suối 500ml.
Khoảng
hơn 4h chiều thì A42 đưa luật sư Công Nhân về phường Phương
Mai và tiếp tục thẩm vấn đến 10h tối. Lúc 7 giờ sau khi
cô đòi nước uống và ăn cơm khi đến bữa thì một mật
vụ trẻ không biết tên mang cho cô 1 ly nước khoảng 200ml.
Có một nam mật vụ mà thẩm vấn cô rất nhiều lần rồi,
hôm nay khi viết bản lấy lời khai có nói tên là Quang, đã
trả lời luật sư Công Nhân thế này “Chị ngoan cố nên
bị đối xử như vậy.” khi luật sư Công Nhân nói với anh
ta “Chính quyền này thật quá dã man, vì tôi không coi đây
là câu chuyện cá nhân giữa chúng ta. Các người nhân danh
nhà nước bắt cóc tôi thẩm vấn 8 tiếng đồng hồ mà không
có 1 giọt nước uống, đến bữa ăn không có một hạt cơm.
Thật quá ác độc. Gái điếm, nghiện ngập ma túy bị công
an bắt đến bữa ăn còn được mua cơm cho ăn, vậy mà lại
đối xử với tù chính trị như vậy àh. Ăn hay không là việc
của họ, nhưng phải cho họ ăn khi đến bữa là nghĩa vụ
của nhà nước, tiền ngân sách chi trả cho tất cả việc
đó chứ không phải tiền túi các người”. Thậm chí mật
vụ tên Minh còn nói rằng “Chị đến đây làm việc chứ
không phải là bị bắt giữ mà đòi ăn uống khi đến bữa.”
Trời
ơi! Mật vụ cộng sản thật sự là không biết mình đang
nói gì nữa! Chỉ có một chế độ ma quỷ ác độc dối trá
đến tận cùng mới đào tạo và ủy quyền cho những kẻ
như thế đại diện cho mình để làm việc.
Mật
vụ Minh là một người đặc biệt, bỗng dưng xuất hiện
trước mặt luật sư Công Nhân và ngay lập tức khoe mình là
mật vụ lâu năm của công an quận Đống Đa và chuyên môn
đánh người, đặc biệt tự hào khoe “Chính tôi là người
đã đánh luật sư Đài và tôi sẽ còn đánh nhiều người
khác nữa như cái đám dân chủ các người.” Luật sư Công
Nhân đáp “Sao anh ác thế, họ làm gì anh mà anh đánh họ,
lại còn tự hào về việc đánh người, anh không thấy ghê
sợ sao, tâm hồn anh thật là không lành mạnh. Tôi tin là luật
sư Đài đã tha thứ cho anh, nhưng điều đó còn chưa đủ
mà anh phải sám hối về tội lỗi mình thì mới được tha
thứ trọn vẹn. Tôi đang tưởng tượng biết đâu tôi sắp
bị đánh và kẻ đánh tôi sau đó lại rất tự hào về thành
tích đánh người của mình thì kẻ đó thật quá tàn ác và
tội lỗi.” Mật vụ Minh đáp “Có thể kẻ đánh chị là
tôi đấy. Nhưng chị yên tâm chúng tôi đánh phụ nữ thì
có phần ưu ái hơn nam.” Luật sư Công Nhân rùng mình ghê
sợ và nói “Vâng, tôi cũng nghĩ có thể là anh, vì những
người như anh chỉ cần cấp trên gật đầu một cái là các
anh đánh đập người khác ngay, cộng sản gọi đó là tuyệt
đối trung thành mà. Xin lỗi anh, nói điều này khí không phải
anh bỏ qua cho. Tôi thấy anh là người đàn ông nhỏ bé. Tôi
không hiểu linh hồn anh và cơ thể anh có đủ sức để gánh
những tội lỗi của anh hay không! Mong anh hãy sám hối đừng
làm những việc ác độc như vậy nữa, vì chính bản thân
anh đấy.” và cô cầu nguyện cho anh này.
Luật
sư Công Nhân kể mật vụ Minh vóc người nhỏ bé, khô đét,
với gương mặt đen sạm, u tối có vẻ như hồi nhỏ là một
em bé suy dinh dưỡng, nhưng điều đó không đáng sợ và đáng
thương bằng tâm hồn tật bệnh của anh này. Cô nói cô kinh
hãi vì màn côn đồ bạo lực, cốt lõi minh triết của bạo
quyền cộng sản đang được biểu diễn cho cô xem từng phần
một.
Khoảng
9h tối thì Thiếu tá công an khu vực Nguyễn Xuân Sơn lại
tiếp tục điệp khúc nhiệt tình cách mạng của mình “Nếu
chị không chấp hành pháp luật của Đảng và nhà nước thì
chúng tôi sẽ có biện pháp mạnh với chị.”. Công an này
đưa cho cô tờ quyết định xử phạt hành chính số 01 của
công an phường Phương Mai, phạt luật sư Lê thị Công Nhân
1,5 triệu đồng, nộp phạt trong vòng 10 ngày tại kho bạc
nhà nước kể từ ngày có quyết định xử phạt, nếu không
sẽ bị cưỡng chế. Luật sư Công Nhân hỏi cưỡng chế cách
nào. Xuân Sơn đáp “Chúng tôi có cách riêng của chúng tôi
chị không cần biết.” Công Nhân nói “Cưỡng chế mà có
cách riêng bí mật thì là ăn cướp àh?” thì Xuân Sơn gào
lên rằng “Đấy không phải là việc của chị.” (Hay thật
!) Khi Xuân Sơn đưa cô tờ quyết định cô đã xé toạc nó
làm đôi ngay trước mặt họ. Ngay lập tức mật vụ Quang
và công an Xuân Sơn nói “Đúng là cái loại vô văn hóa vô
học.” Điều này có nghĩa là cứ lầm lũi cun cút mà làm
theo lời chính quyền tham nhũng này mọi người sẽ được
tôn vinh là có hiểu biết, có văn hóa, còn nếu không thì,
thậm chí không đợi đến lúc khác biệt rõ ràng mà chỉ
cần không nịnh bợ chính quyền (mà cụ thể là những cá
nhân đang thay mặt nhà nước để phục vụ nhân dân) thì
sẽ bị chửi, bị kết án là ngu dốt và vô văn hóa.
Luật sư Công Nhân nói “Nguyên tắc xử phạt là phải phù
hợp với hoàn cảnh của đương sự. Tôi vừa đi tù về đang
bị các người quản chế, không hề có tiền mà bị xử phạt
những 1,5 triệu đồng bằng cả một tháng lương của sinh
viên vừa tốt nghiệp đại học, gấp 2 lương tháng cơ bản
nhà nước quy định, đấy là còn chưa nói tôi chẳng có tội
tình gì.” Và công an Xuân Sơn còn đưa thêm cho cô giấy mời
9h sáng 31-12-2010 ra công an phường làm việc tiếp và nhận
quyết định xử phạt cho việc vi phạm quản chế của ngày
bị bắt thứ 2 tức 30-12, và nhấn mạnh tờ quyết định
xử phạt mà Công Nhân vừa xé chỉ là của riêng ngày 29-12
thôi. Luật sư Công Nhân cũng nói luôn tại chỗ với công
an “Tất nhiên sẽ không có chuyện nộp phạt rồi. Nói trước
cho mà biết.”
Công
an Xuân Sơn còn tranh thủ sỉ vả luật sư Công Nhân về
vụ việc thẩm vấn ngày 4-11, trong khi chính cô là nạn nhân
của hành vi xúc phạm nhân phẩm nghiêm trọng của công an.
Cô nói “Tôi tưởng chú phải xin lỗi tôi mới đúng chứ
! Không ngờ lòng dạ chú như vậy. Tối về nhà nằm ngủ
hãy vắt tay lên trán mà suy nghĩ. Lần sau công an mật vụ
bắt phụ nữ thì nhớ hỏi xem người ta đang có kinh nguyệt
hay không và phải tạo điều kiện cho người ta vệ sinh, chứ
người ta không xin được bị bắt, nghe chưa ?” Thế là công
an Xuân Sơn này gào với theo cầu thang chửi “Đồ vô học.
Đồ vô văn hóa!” khi luật sư Công Nhân được thả ra lúc
10h tối.
10h
tối lạnh lẽo luật sư Công Nhân chậm rãi đi bộ về nhà,
bụng đói người run rẩy với đôi mắt bốc hỏa và mờ
đi vì mệt mỏi và uất ức.
Thật,
không còn lời gì để miêu tả về sự điên rồ, ác độc
và mặc cảm đê hèn của chính quyền độc tài cộng sản
Việt nam và đứa con cưng của chúng là công an mật vụ. Thậm
chí trong cuộc điều tra xã hội học gần đây đăng trên
báo Tuổi trẻ tháng 11-2010 thì công an là ngành tham nhũng nhất
Việt Nam, mà phải nói cho chính xác là tham nhũng và tàn ác
nhất.
Có
vẻ như hoàn cảnh của luật sư Công Nhân là 50-50 bắt bỏ
tù-không bắt bỏ tù, tùy thuộc vào một ý tưởng ngẫu hứng
nào đó của một quan chức cộng sản có thẩm quyền sinh
sát trong tay.
Ôi!
Tự do, nhân phẩm và sinh mạng của con người dưới chế
độ độc tài cộng sản sao lại đau đớn, mong manh và thảm
hại đến vậy. Và nếu ai cũng ngồi đó vỗ ngực tự tin
ta đây quá hiểu biết về hiện trạng xã hội chính trị
Việt Nam mà không làm một điều gì đó thiết thực mạnh
mẽ để giải phóng chính mình và con cháu thoát khỏi
chế độ này thì dân chủ đúng là một ước mơ xa vời xa
xỉ đối với người Việt Nam.
-
FNA, Cánh chim Hòa bình từ
Lạng Sơn, 31-12-2010
|