Vịnh
quê hương
Bài ca ta hát vịnh quê hương
Trổi khúc ngân vang khắp nẻo
đường
Cao ngất Trường Sơn reo đỉnh
núi
Biển Đông cỡi sóng vỗ trùng
dương
Bài ca ta hát vịnh quê hương
Cẩm tú giang san không thể
lường
Dấu ngọc tranh thêu đan nét
sử
Tấm gương rạng rỡ tỏa
muôn phương
Nam Quan cửa ải của biên thùy
Đến Mũi Ca Mau nhịp bước
đi
Thành bức dư đồ son thếp
ngọc
Trời long đất lở chẳng
suy vi
Sá gì thời thế phải can qua
Xâm thực xâm lăng xâm lấn
à
Phương Bắc, phương Tây đều
gục ngã
Nhớ nghe, đừng động Việt
Nam ta
Bài ca ta hát vịnh quê hương
Trổi khúc ngân vang vạn nẻo
đường
Kiêu hãnh tự hào cùng tiến
bước
Rồng Tiên dòng giống thật
phi thường
Bài ca ta hát vịnh quê hương
Vang khắp làng quê đến phố
phường
Dân tộc Việt Nam yêu dấu
quá
Một thương nhớ mãi đến
ngàn thương.
Vịnh
nước non 2
Ta hát bài ca vịnh nước non
Danh lam thắng cảnh đẹp như
son
Giang sơn cẩm tú thanh như
ngọc
Trải bóng thời gian dẫu có
mòn
Hình bóng Văn Lang thuở dựng
cờ
Đến nay ẩn dấu bức tranh
thơ
Phong sương tuế nguyệt còn
lưu ảnh
Quốc Tổ hùng thiêng ngự
áng thờ
Loa Thành hòa quyện biến Thăng
Long
Trang sử lung linh mãi chảy
dòng
Nối tiếp cho sông dài biển
rộng
Hình cong chữ S trải mênh
mông
Tự thuở sơ khai giống Lạc
Hồng
Đến nay, chín chục triệu
lòng son
Da vàng máu đỏ reo tình tự
Đồng bọc đồng bào đồng
cháu con
Nước non ta vịnh một bài
ca
Nam Bắc Trung con cháu một
nhà
Nước chảy đá mòn không
biến đổi
Sao dời vật đổi chẳng phôi
pha
Nước non ta vịnh một bài
ca
Tuyệt tác hùng anh non nước
nhà
Khí tiết đường đường
hồn Tổ Quốc
Khắp lòng sông núi vọng ngân
xa.
Vịnh
cơ đồ
Quê hương ta đó vịnh cơ đồ
Quốc Tổ Hùng Vương thuở
dựng cờ
Lập nước Văn Lang kỳ vĩ
ấy
Ngàn năm Văn Hiến đẹp như
mơ
Quê hương ta đó vịnh non sông
Cẩm tú giang sơn giống Lạc
Hồng
Thời đại chuyển lưu trao
thế hệ
Trời xoay đất chuyển vững
như đồng
Trời Nam định thị nước
Nam ta
Đừng có đụng vào, chết
tiệt đa
Nước Việt phương Nam, dân
Việt ở
Xâm lăng xâm thực quyết không
tha
Non sông gấm góc vịnh Ba Miền
Nam Bắc Trung kết nhịp nối
duyên
Tình tự chan hòa cao tiếng
hát
Thiên thai vang khúc nhạc thần
tiên
Ta cao tiếng hát vịnh quê hương
Thế hệ Ông Cha đã mở đường
Thế hệ cháu con nguyền mở
lối
Non sông một dải đẹp như
gương
Ta cao tiếng hát vịnh cơ đồ
Hòn ngọc viễn đông mãi điểm
tô
Sánh với năm châu cùng bốn
biển
Việt Nam muôn thuở đẹp như
mơ.
Chỉ có
quê mình
Quê tôi, vốn thật nhà quê
Quanh năm suốt tháng sống
nghề ruộng nương
Bốn mùa dãi nắng dầm sương
Mồ hôi muối áo nhuộm luôn
bốn mùa
Quê tôi, vốn thật quê mùa
Miễn sao no ấm, hơn thua không
màng
Mấy con đường đất cái
quan
Làng trên xóm dưới băng ngang
đi về
Quê tôi, quê thật là quê
Từ khi tấm bé mải mê đến
già
Ruộng đồng vá đắp trầm
kha
Mái tranh vách lá cửa nhà
có chi
Tay cày, tay cấy, đen sì
Ngô khoai lúa gạo sắng mì
oằn lưng
Nhiều năm thời tiết vô chừng
Bụng teo thóp lại, xương
sườn nổi lên
Nhìn như lượn sóng lênh đênh
Hay mo như những tấm tôn chợ
trời
Vậy mà gắn chặt cả đời
Khác nào câu chuyện “Nắm
xôi Bờm cười”
Đi đâu, cũng chỉ quê người
Một mươi chưa hẳn, biết
mười ra sao
Nhiều người nghĩ thấp nghĩ
cao
Cuối cùng rồi cũng bôn đào
về dinh
Không đâu bằng được quê
mình
Đói no ấm lạnh ân tình có
nhau
Không đâu bằng thuở ban đầu
Nấm rốn không nỡ, nắm nhau
không lìa
Dù ai đội mão mang hia
Trong lòng cũng ước ao DÌA
làng quê
Bởi vì quê có tình quê
Gừng cay muối mặn vỗ về
yêu thương.
Dòng sông mấy bến !
Này chị, cớ sao đượm vẻ
buồn
Nhìn đôi mắt chị chứa sầu
vương
Hình như có cái gì trong đó
U uẩn hai bờ đọng ngấn
sương
Cho em chia sẻ một đôi lời
Trút bớt, nguồn cơn có thể
vơi
Chôn chặt sẽ buồn đau lắm
chị
Nhìn tôi chị nhoẻn nụ khô
cười
Đời chị ôi thôi, khổ lắm
em
Thời gian không đủ sức dần
quên
Chẳng qua động não thành
đông đá
Mi mắt nhẵn mòn thấm lệ
hoen
Ngày xưa mẹ nói, vểnh tai
nghe
Nước đục, nước trong, nước
xoáy khe
Bến nước mười hai đày
trọn kiếp
Duyên tình duyên phận chết
duyên se
Vừa mới lớn lên, đâu biết
gì
Ước mơ vẽ lối phủ đường
đi
Túp lều lý tưởng xây hy
vọng
Nhà sụp, mơ tan, khổ nó đì
Lấy chồng, chồng chổng, còn
hơn không
Không những trôi dòng nước
đục trong
Mà ngập bùn lầy trơ nước
đọng
Tệ hơn đeo ách với đeo gông
Hồi nhỏ ngân nga chinh phụ
ngâm
Xếp khăn nhỏ lệ gởi vầng
trăng
Mai kia mở lại xem từng tấm
Thật đẹp, cho dù có lạnh
căm
Phần chị, giọt khô đâu có
còn
Chảy mòn hai lối, nát lòng
son
Con tim cũng chết từ khi ấy
Từ thưở vu quy cái nợ chồng
Ngán thay, nguyệt lão khéo se
tơ
Đày đọa lương duyên đến
dại khờ
Rồi đổ cho nhân tình thế
thái
Phải chi, ở giá đợi ra mồ
Có chồng, còn khổ lúc hơn
không
Con gái lớn lên lại lấy
chồng
Mấy kẻ đeo bờ duyên hạnh
phúc
Bao người tàn tạ bến trôi
sông
Thôi thì cũng một kiếp ba
sinh
Ở đó bướm hoa với tự
tình
Hương chết tàn phai phơi nhụy
héo
Rồi con rồi cái với lao linh
Khổ thế thật sao hở chị
ơi
Em nghe, miệng mở chẳng nên
lời
Sông dài mấy bến, trong hay
đục
Ở giá thì sao, hỡ cuộc đời.
Mặc Giang
Tháng 02/2009
|