Đêm vẫn âm thầm ngọt giọng
ru
Ướp đời sương gió khuất
sa mù
Núi non tường đá ta yên sống
Bằng hữu kề bên giữa cảnh
tù…
Im dấu ngàn đêm ngọt giọng
roi
Một thời cung kiếm lãng quên
đời
Ta thân ung lỡ tươm hèn nhát
Nên đắng môi cười giữa
cảnh hôi !
Bạn ta truồng tắm sương chiều
núi
Ve vuốt xương lồi nhăn dúm
da
Chút gió lạnh về mơn trớn
hỏi
Anh hùng, tuấn kiệt…quốc
kêu xa.
Ta cười nửa giấc vui mừng
gặp
Bước của ngày xưa áo tiểu
thư
Đôi mắt màu nâu buồn sâu
thẳm
Âm thầm tha thiết chỉ là
mơ
Thì ra vách núi che tầm mắt
Sài Gòn còn đó dáng em xưa
Nhưng trong tình ý làm sao biết
Giữa trời trưa nắng nổi
giông mưa!
Chút tin an ủi câu chờ đợi
Trọn bước lưu đày nặng
khổ sai
Vẫn tưởng tàn đông xuân
sẽ tới
Ngờ đâu cánh én vắng chiều
nay…
Lững thững triền non ngang
qua suối
Ta nhìn nghiêng bóng thật lạ
lùng
Tóc đỏ, nắng trời da sạm
mốc
Tàn rồi thế cuộc nợ kiếm
cung
Ừ thôi đêm vẫn âm thầm
tới
Ta ngủ, ta mê, nhớ đủ điều
Tiếng gọi sơn hà em chớ
hỏi
Nợ đời ta trả được bao
nhiêu!?
|