Thời đại Chu Văn An
Trả ấn từ quan
Đã không còn.
Thời đại "Thế nước biến
Lấy gì lo chiến chinh
Hy sinh!”
Đã không còn!
Thời đại “Nam quốc sơn
hà Nam Đế cư
Tuyệt nhiên định phận
tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm
phạm
Nhữ đẳng hành khang thủ
bại hư”
Đã không còn!
Thời đại Ngọc Hồi, Hà Hồi,
Gò Đống Đa
Quân thù tan tác
Tôn Sĩ Nghị chui ống đồng
Đã không còn!
Bây giờ
Những ai còn chút dạ sắt
lòng son
Hao mòn, tủi nhục
Nghĩ mình ra đời không nhằm
lúc
Nhìn vận nước tan hoang.
Nay trên đất khách
Nhìn về quê hương tan nát
Qua chiếc
nón lá Bùi Thị Minh Hằng
Qua chiếc
còng Cha Lý
Qua nỗi
oan khuất của Điếu Cầy…
Và ngày lại ngày
Đảng càng đắm say trong bạo
lực
Khi đại
họa mất nước đến gần hơn
Khi dãy Trường Sơn
Căm hờn vượt cao lên đỉnh
núi.
Mùa Đông Bắc Mỹ
Tuyết không làm giá băng những
đau thương nhục tủi
Và lửa căm hờn như cuồn
cuộn ngọn Đông phong
Ôi chiếc nón bài thơ của
Bùi Thị Minh Hằng
Đã ôm ấp một phần quê
hương đã mất!
|