Nhà thơ Bằng Việt.
"Nheo
mắt nhìn thế giới" - NXB Văn học 2008, là một tập
thơ có tiếng vang và hay nhất của Bằng Việt. Trong lời
giới thiệu tập thơ, Ông đã viết:
- Thơ đối với
tôi (tức tác giả) không chỉ là thơ mà còn là một
thái độ sống. Đã là một thái độ sống, thì bút pháp
thể hiện cốt sao nói được hết điều mình cần nói, cần
tỏ thái độ...
Một đoạn khác cũng
lời giới thiệu ấy, Ông còn nhấn mạnh:
- "Nheo mắt nhìn
thế giới" - đầu đề tập thơ này thoạt nghe có vẻ hơi
kênh kiệu, thậm chí có phần xấc lược! Nhưng đọc kỹ
các bạn sẽ thấy, thực ra là một thái độ, một tâm trạng
khá kìm nén, đến mức có phần nhẫn nhịn, lặng lẽ chiêm
nghiệm, đôi khi chua chát, ngậm ngùi...
Nhìn tổng thể tập
thơ bắt nguồn từ một cách nhìn của một cõi lòng có phần
u uẩn, dồn ứ cảm xúc mà tạo thành thi phẩm, mang tính phê
phán xã hội sâu sắc. Vậy ta hãy xem, qua những bài thơ Bằng
Việt đã phê phán xã hội thế nào? Xin mở đầu trang bình
luận này bằng việc phân tích bài "Nhớ
Trịnh":
Có khi/ Một ngày
ruổi rong, một ngày tất bật/ Cũng không làm xong một
việc ra hồn!/ Có khi/
Cả tuần lao lung,
cả tuần suy ngẫm/ Cũng không nhìn thấu bản thể mình!
Tôi nói về đoạn thơ
giữa trước:
Ngày sống vội, tuần
sống vội, năm sống vội/ Tuổi hoa niên, trung niên, kế
tiếp tuổi già/ Chong chóng quay, rút cuộc được gì?/...
Được chuyển động
- làm bù nhìn của gió...
Bằng Việt (BV) không
chỉ là nhà thơ, mà còn thuộc hàng thủ lĩnh chính trị
trong cơ quan tuyên huấn Đảng, Chủ tịch Hội liên hiệp Văn
học Nghệ thuật Thủ đô, phó Chủ tịch Hội liên hiệp Văn
học nghệ thuật VN, đồng Chủ tịch Hội đồng thơ HNVVN.
Có thể nói suốt cuộc đời Ông luôn tỏ ra trung thành, mẫn
cán, phụng sự chế độ như một cái ..."chong chóng quay"
(
như thơ đã viết). Vậy sao lại phải thốt lên:
Chong chóng quay, rút
cuộc được gì?
Ông tự trả lời:
Được chuyển động
- làm bù nhìn của gió...
Có nghĩa là, tất cả
sự phụng sự không biết mệt mỏi ấy: Ngày sống
vội, tuần sống vội, năm sống vội/- Cả đến những
bổng lộc, vinh quang mà Ông đã có (tôi xin nói về ý nghĩa
của sự "vinh quang" này sau), cũng chỉ để làm..."một bù
nhìn"! Nhưng là bù nhìn của ai?
bù nhìn của gió...
Gió thổi thì chong chóng
phải quay! "gió" ở đây nó biểu thị cho một thế lực
- Đó chính là bộ máy nhà nước! Ta đọc tiếp những câu
thơ dưới:
Và gió, quẩn quanh
đầu sông, cuối bãi,
Cũng một kiểu bù
nhìn của nóng lạnh, Âm-Dương
Khí trời thay đổi...
lúc nóng, khi lạnh thì tạo thành gió - Vậy "gió" lại cũng
chỉ là "một thứ bù nhìn"... của trời đất ( tức Âm-Dương)!
Hình tượng "Âm-Dương" tác giả sử dụng, chính là để chỉ
về chế độ cũng chỉ như... "một thứ bù nhìn"
theo chủ nghĩa Marx hoang tưởng mà thôi! Nó vận hành như gà
mắc tóc:
cứ quẩn quanh nơi
đầu sông, cuối bãi
Đó là một bộ máy
cổ hủ, thậm chí còn bị tha hoá... (ta sẽ xét ở các bài
khác thì thấy ý nghĩa này rõ hơn: như bài "Ngô đồng", "Người
của thế kỷ trước", hay "Ngôn ngữ và chính trị" v.v...).
Để rồi tác giả kết luận:
Còn Âm-Dương có từ
đâu, tồn tại tới đâu
Thì mở hết giác
quan, ta vẫn là mù tịt!
Với kiến thức của
một học giả, sự từng trải một đời người và chân dung
của một văn nghệ sĩ có tầm vóc, mà Bằng Việt phải than:
mở hết các giác quan, ta vẫn là mù tịt!/ - Ông
hoài nghi, nói đúng ra là Ông không còn tin vào thể chế của
chủ nghĩa Marx là đúng nữa? Ôi, nhưng đó lại chính là lý
tưởng mà cả đời Ông cống hiến, để bây giờ sụp đổ
thế ư? rồi tác giả buồn bã kết luận:
Rầu rĩ trở về câu
thơ của Trịnh:
"Đêm thấy ta là
thác đổ..."
Vậy ngày ơi, ta là
gì?
Nghĩa là, hôm nay chỉ
là đêm trường - Vậy ngày mai khi trời sáng lạn thì sao?
Ông chợt thấy mình rồi sẽ chẳng là gì cả! Mai ngày khi
thời thế đổi thay, chủ nghĩa Marx đã không còn, xã hội
đi theo một hướng khác đúng đắn và hợp lý hơn!?
Nói một cách cụ thể: tên tuổi với niềm vinh quang mà Ông
có hôm nay sẽ chỉ giả ảo nhất thời, nó giống như một
"bóng ma" trong chốn quan trường, một thứ bù nhìn... của
cái thế thời này! Lòng Bằng Việt tan nát, nên mới
nhắc đi nhắc lại mãi câu thơ:
"Đêm thấy ta là
thác đổ..."
Có lẽ nào, chỉ
thế thôi sao?
Tôi phân tích sang bài
"Ngô
đồng":
Thất vọng với ngàn
xưa hay thương xót ngô đồng/ Trót được tôn quá cao,
đẩy mãi vào lịch sử/
Để đến nỗi
hậu duệ giờ thoái hoá/ Lưu luyến thưở vàng son xa
lạ với đời thường!
Ngay vào câu thơ đầu
ta đã thấy: Phải chăng như vua Ngô xưa, ngồi ở quá cao không
nghe lời ai, có mắt như đui - để đến lúc cả thành trì
bị đốt cháy mới chịu tỉnh ra? thì nước đã mất, nhà
đã tan rồi! Đồng thời còn tồi tệ hơn, thất vọng và
chua xót bởi cả đến lớp hậu duệ giờ cũng theo đó...
mà bị đổ đốn và tha hoá. Tức là Ông thất vọng
cho guồng máy nhà nước đương đại đó! Hình tượng"ngô
đồng" mà BV dùng trong bài thơ là để chỉ cho lớp quan chức
chốn cung đình. Luận theo ý nghĩa thực tiễn thì ta thấy:
từ trên cao nhà nước xuống đến dưới các cấp địa phương
vẫn bao tệ nạn, tha hoá. Không ít vùng nông thôn Việt Nam
ngày nay, chính quyền bạo hành, đè nén dân tình... lại hình
thành các kiểu địa chủ phong kiến ngày xưa. BV đã lên án,
Ông chỉ trích sự xuống cấp về cả nhân cách, phẩm giá
của những lớp "ngô đồng" ấy - giờ chỉ còn là:
Những chậu cảnh
rẻ tiền, bầu cây thô tháp/ Lá nhăn nhúm răng cưa,
xoè rẻ quạt/
Giống lai tạp bình
dân, xa rời danh giá cũ/ Chỉ khiến nguội tanh trí tưởng
tượng ngàn đời!
Đã cổ hủ, thoái hoá
mà vẫn cố bám lấy quyền vị và những vàng son để hưởng
lợi lộc, vinh hoa... thì tất yếu sẽ sinh ra ung nhọt trong
xã hội. Xét ra cả nhiêù nước trên thế giới trên con đường
tiến đến chủ nghĩa xã hội - Tầng lớp giai cấp vô sản
trong guồng máy lãnh đạo nhà nước, từ giai cấp vô sản
thuần tuý sẽ biến chất thành "Tầng lớp giai cấp vô sản
hoá lưu manh", hoặc "Tập đoàn giai cấp vô sản tham nhũng,
lũng loạn..." ! Đó cũng là kết quả tất yếu để đến
cuối thập kỷ 90, sang 1991 của thế kỷ XX, hàng loạt các
nước XHCN ở Đông Âu bị sụp đổ. Hệ thống chủ nghĩa
cộng sản tan rã lan rộng trên phạm vi toàn thế giới.
Ông than:
Ngô đồng ơi,
ngô đồng/ Có phải nhầm không đấy?
Giờ hoá hèn
mọn vậy/ Biết trách ai, ngô đồng?
Ta nói như thế không
phải là thương xót cho những sự đổ vỡ ấy, mà để nhìn
thấy sự hoang tưởng của chủ nghĩa Marx - khi Người đã
vạch ra một viễn vọng của chủ nghĩa cộng sản? Viễn vọng
cùng chủ nghĩa đó đã tan tành!
Tôi phân tích bài "Người
của thế kỷ trước" - Nói về những gương mặt
đặc trưng cho một chế độ của một thế kỷ đã đi qua,
song những con người cổ hủ của thế kỷ đó vẫn tiến
tới, cùng với lớp hậu duệ kế thừa trong guồng máy đương
đại cũng bị thoái hoá (như đã phân tích ở bài trên):
Để đến nỗi hậu duệ giờ thoái hoá/ - đang ngất ngưởng
phán xét, điều hành xã hội ở thế kỷ mới này:
Anh đâu cần ai thương,
anh bình giá mọi điều bằng cái nhìn khinh bạc/
Anh đứng trên mọi điều để xét nét thời gian/
Nhưng có ích
gì đâu!/ Khi trên khuôn mặt anh đã in vết thẫm mầu...
Với những con người
đã bất chấp cả điều hay, lẽ dở - Tức là khinh bạc cả
quyền lợi cộng đồng, coi thường luân lý... để xét nét
mà phán quyết! Thì đâu còn phải là người của nhân dân,
của đất nước nữa? Đó chính là lớp quan lại đang dẫm
đạp lên quyền lợi dân tộc mà chúng ta thấy không ít trong
xã hội ngày nay. Nếu lớp quan lại đó chiếm nhiều
trong bộ máy nhà nước, thì tất dẫn đến lúc bọn họ sẽ
bán cả nước để cầu vinh!? Như thơ Ông viết:
Anh đầy khôn ngoan,
đầy so đo, đầy tránh né/ Anh sống đến hôm nay, dương
dương tự đắc/
Nhưng than ôi!/ ...Tôi
ngồi uống với anh như uống cùng ảo ảnh/ Uống cùng bao
nhiêu khát vọng không thành?
Đó cũng chính là hình
ảnh của cái guồng máy "như một thứ bù nhìn" mà BV đã
tả trong bài "Nhớ Trịnh".
Về bài "Một
đàn thằng ngọng đứng xem chuông" - Bài thơ chế
nhạo những kẻ hợm hĩnh, đó là phường ngu dốt, kệch cỡm...
lại luôn luôn lên mặt dậy dỗ, thuyết giáo cho đời. Tác
giả không có ý bôi xấu hoặc chế giễu những người bị
khuyết tật, như Ông viết:
Không phải ngọng
bẩm sinh
Chúng đánh lưỡi,
chúm môi... dần hoá ngọng.
"ngọng" cũng chỉ là
biểu tượng tác giả dùng để ám chỉ lớp quan cách
dởm đời. Đó chính là những thứ quan hay hống hách
thường thấy nhan nhản thời nay, chúng như phường trưởng
giả học làm sang. Có khác nào Tú Xương cũng đã từng giễu
cợt những phường như thế ở thời xưa:
Lẳng lặng mà nghe
nó chúc sang/ Đứa thì mua tước đứa mua quan/
Phen này ông quyết
đi buôn lọng/ Vừa chửi vừa rao cũng đắt hàng.
Đọc bài thơ của BV
ta thấy cả một sự nực cười và chua chát. Những loại
quan ngọng đó càng tỏ ra oai vệ, càng lên cao giọng, ỷ quyền
đe nạt mọi người, thì chúng lại càng "ngọng", ngọng đặc
quánh lại. Người đời bây giờ biết nhiều loại quan ngọng
như thế lắm! Người ta không dại gì nói chuyện tử tế,
đứng đắn với chúng, có khi lại mang vạ vào thân. Cho nên:
Người đời thừa
hơi nói mãi chuyện khôn
Thì ngọng hùa nhau
cùng dồn đến dại...
Có thể chúng sẽ đổ
xô vào cấu xé, dẫm đạp lên cả những người dân
yêu nước? Và nếu một khi luật pháp lại thuộc về những
kẻ quan lại cầm quyền như thế, thì xã hội này đâu có
còn là của nhân dân?
Tôi nói đến bài "Sự
kiện tày đình" - Tác giả chỉ đi từ sự việc
thay đi, đổi lại của pháp luật: Cấm đăng kí xe, xong rồi
lại cũng pháp luật - cho đăng kí xe thoải mái! Nhưng đây
cũng chỉ là một hiện tượng lấy ra làm minh chứng. Thực
tế sự thay đổi pháp luật ở xã hội ta nó diễn ra tuỳ
tiện tới mức, như Ông viết:
Mình tự trói
tay mình, rồi lại tự cởi ra/ Tự biểu quyết xong,
lại tự chê mình phạm vào hiến pháp!
Khi quyết đáp,
cũng viện đủ lý do quyết đáp/ Khi huỷ đi lại
cười trừ: "Chưa hợp lòng dân!"
Ông muốn chỉ trích
sự méo mó, một sự ẩm ương đến nực cười của lớp
quan chức nhà nước đương thời, những người làm ra pháp
luật, cầm cương nẩy mực ở xã hội. "pháp luật" có khác
nào thứ trò và những thứ trò đó cứ ngang nhiên diễn đi,
diễn lại. Một bài thơ mang tính chất rất điển hình của
thời thế hôm nay.
Giờ tôi phân tích về
bài "Ngôn ngữ và chính trị" -
Tác giả đứng trên bình diện của thời đại, thế giới
mà phân tích nhân tình thế thái:
Tôi đến Vácsava
khi Liên Xô đã đổ
Thấy tiếc toà nhà
cao như trường Lômônôxốp
Kiến trúc thời Xtalin,
giờ bỗng bị bỏ hoang!
Khi Liên Xô còn vững,
nước Nga trở thành thành trì trung tâm của khối XHCN. Nhưng
khi Liên Xô bị đổ rồi, thì than ôi!... đến cái tiếng Nga
cũng không ai muốn dùng. Ngay cả người Nga lúc ra nước ngoài
cũng không muốn sử dụng cái tiếng nói mẹ đẻ của họ
nữa. Thứ ngôn ngữ của một dân tộc lớn như thế, mà nay
cả thế giới khinh miệt nó. Ông đã phải than lên:
Ngôn ngữ tội tình
gì?.../ Mà dâu bể khó lường, mà giậu đổ bìm leo?
Hay cũng nhiễm thói
đời, như đồng tiền đen bạc/ Lúc thắng thế vung vinh,
lúc tủi phận bọt bèo?!
Thế mới biết thế
thời "Được làm vua, thua làm giặc" là vậy!
Sự sụp đổ của Liên
Xô cùng hàng loạt các nước XHCN ở châu Âu - Nó báo hiệu
sự tan vỡ của Chủ nghĩa Marx-Lenin! Một số lãnh thổ trong
Liên bang Nga rơi vào cảnh nội chiến tương tàn, không biết
khi nào mới hồi phục được như trước, lại trở về thời
kỳ của "tư bản dã thú" đã qua từ hàng trăm năm trước.
Marx hoang tưởng đã đành, mà ngay cả lãnh tụ Lê Nin cũng
ngộ tưởng khi tuyên bố rằng: Những nước vừa ra khỏi
ách thuộc địa như Việt Nam, Trung Quốc... ở châu Á, hay
các nước nhược tiểu ở các châu lục khác trên thế giới,
có thể tiến thẳng lên CNXH không cần qua TBCN (nghĩa là đốt
cháy giai đoạn) - Khi đã có Liên bang Xô viết làm chỗ dựa.
Thì chính Liên Xô lại đổ đầu tiên!
Như thế là sự
ngộ tưởng của Lê Nin không chỉ trở thành một hệ
quả đối với nhân dân Nga, đất nước Nga - mà còn kéo theo
sự lầm lạc trên con đường đi tới của lịch sử các nước
vừa giải phóng ra khỏi ách đô hộ của thực dân hay đế
quốc? Nó sẽ dẫn đến sự thoái hoá của bộ máy nhà nước
và xã hội đó!
Đứng trước thực tế
ấy, Bằng Việt hoài nghi về Học thuyết Marx? Ông không còn
lòng tin vào thể chế, dù cả đời Ông đã phụng sự cho
thể chế ấy! Khi Ông nhận ra mình cũng chỉ là... "thứ bù
nhìn" của một guồng máy bù nhìn, trong cái chủ nghĩa hoang
tưởng kia mà thôi - như ở bài "Nhớ Trịnh":
Chong chóng quay, rút
cuộc được gì?
Được chuyển động
- làm bù nhìn của gió,
Và gió, quẩn quanh
đầu sông, cuối bãi,
Cũng một kiểu bù
nhìn của nóng lạnh, Âm-Dương...
Giờ ta xem xét đến
bài thơ "Nheo mắt nhìn thế giới" -
mà ngay cái đầu đề của bài cũng được lấy để đặt
tên cho cả tập thơ của Ông.
Bài thơ gồm có
ba đoạn ngắn. Hai đoạn trên chỉ là sự tả: Ở trên
máy bay với độ cao 3000m nhìn xuống - người thì như hạt
bụi, các cao ốc như hộp diêm, rừng già như tóc rối. Còn
trông ra cả vũ trụ kia... toàn mây trắng mây, như vẩy
rồng, vẩy cá, một màu xanh da trời vô cùng, vô tận.
Thực ra Ông chỉ lấy
đó làm hình tượng - Ý nói, ta hãy rút ra một tầm xa mà
nhìn và suy xét cả thời đại mà xem?...Sau mỗi đoạn
ấy tác giả đều bung ra một câu kết, thán rằng:
- Kết đoạn 1/.
Nheo mắt biết buồn gì?
- Kết đoạn 2/.
Nheo mắt biết vui gì?
Có nghĩa là: Khi đứng
trên một tầm để bao quát cả xã hội cùng thế giới thì...
chẳng biết nên vui hay buồn vì lẽ gì? Tức là lòng
Ông hoang mang. Nhưng Ông hoang mang vì cái gì? Chính là "Thế
sự"! Như đã phân tích: Ông không biết cả chủ nghĩa Marx
cùng thế chế mà Ông đã suốt đời phụng sự đó, rồi
sẽ đi về đâu? đến đâu?... Bài thơ mang ý nghĩa ẩn dụ
- Lý tưởng cùng tình hình xã hội tác động lên tư tưởng,
nhân sinh quan của Ông... nó trở nên mờ mịt. Ông thảng thốt
cảm thấy đời Ông có thể sẽ trở thành vô nghĩa? Bởi
thế ở đoạn thơ thứ 3,
Ông viết với một tâm
trạng nửa vời nhưng mang đầy sự phẫn chí:
Nheo mắt vì rợn
ngợp/ Nheo mắt vì bất cần/ Có thể đầy phấn
kích/
Có thể đầy
phân vân/ Hay nhuốm màu khinh bạc/ hay chan hoà bao dung...
Để cuối cùng dồn
nén vào một câu tổng quát: Nheo mắt nhìn thế giới/ -
Ông "rợn ngợp" trước bao sự kiện lớn thế giới
đã đành, nhưng cũng vì cả những điên đảo, sự rối loạn
của xã hội và thế thời đang bao phủ lên tâm hồn cùng
nhỡn quan - mà Ông đã viết:
Có mở hết giác quan,
ta vẫn là mù tịt!
Ông "bất cần" vì
chán cái thời thế có quá nhiều sự đen bạc, giả tạo này!
Tôi xin chép ra đây những vần thơ của Chế Lan Viên:
Lũ ta là con rối
Cho cuộc đời giật
dây...
Phải chăng: Bởi
Ông không muốn làm một con rối và thứ "bù nhìn" như thế
nữa? Cái lý tưởng cùng chủ nghĩa suốt đời Ông theo đuổi
bỗng trở thành bong bóng, vừa hoang tưởng lại vừa chìm
trong sự tha hoá, nên tâm trạng mới: Có thể đầy phấn
kích/ Có thể đầy phân vân/ - Cũng không biết
mình nên "khinh bạc" hay nên "độ lượng mà bao dung"? Với
tâm trạng ấy, ở một bài thơ khác Bằng Việt tự thán:
Người đàn ông đã
đến tuổi gàn
Đã đến tuổi không
còn gì để mất
Mới hiểu được
góc nhìn ngoài sự vật
Thấy rõ hình hài
những thứ vô vi...
"những thứ vô vi"
ở
đây chính là sự vô nghĩa bao quanh cuộc đời, những "đạo
nghĩa" tưởng như cao cả mà Ông tâm huyết, thì nay tất cả
đã tan vỡ!... Rồi, cũng giống như nỗi lòng của Tú Xương
ngày xưa, Ông tự vỗ an mình:
Ngủ đi! Ngủ đi...
"Ngủ quách sự đời
thây kẻ thức"
...
Ngủ đi!... Ngủ
ư?... lại mất ngủ rồi!
Ông muốn ngủ đi để
quên tất cả mà không ngủ được, bởi thế Ông... "bất
cần"! Ông không muốn mở to mắt nhìn ra xã hội và thế giới
nữa, nên ông:
"Nheo mắt nhìn thế
giới"...
Đó là một thái độ
phủ nhận và phủ nhận một chủ nghĩa hoang tưởng, cùng
guồng máy hiện hành của Bằng Việt.
Trang viết đã dài, tôi
chỉ xin bình thêm một bài nữa: "Rượu
của Nguyễn Cao Kỳ", thuộc trong những bài thơ có
tiếng tăm nhất của tập Nheo Mắt Nhìn Thế Giới này - Hơn
30 năm sau chiến tranh, Nguyễn Cao Kỳ từ Mỹ trở về Việt
Nam thăm quê, có tặng cho vị thiếu tướng công an một chai
rượu. Vị thiếu tướng mang ra cho anh em uống. Mọi người
thì vui vẻ:
- Ồ, rượu ngon thì
cứ uống! Đâu cần cố chấp mãi chuyện xưa.
Nhưng một người thì
nhất quyết: "không"!
Đấy, câu chuyện diễn
tả lại chỉ có thế. Bài thơ đặt ra trước chúng ta một
câu hỏi: Chiến tranh qua lâu rồi, trong chúng ta những người
ở hai chiến tuyến, có nên giữ thái độ hận thù và mặc
cảm nữa hay không? Một câu hỏi không phải dễ trả lời!
Nhưng đọc lên ta thấy cũng phân vân? Không thể trách những
người bỏ qua tất cả, cứ uống tràn, nhưng cũng không thể
trách anh chàng đã nhất định không chịu uống kia! Và thế
là:
Bữa rượu bỗng dưng
trở thành đắng đót.
Nó khoáy vào một vết
thương của cả hai bên, chưa sao lành lại được:
Vì sao không? Chẳng
cố chấp quá ư!/ Cậu là lính phòng không, chúng
tớ đều cựu chiến binh cả chứ!
Cũng bom đạn, cũng
Trường Sơn, cũng vào sinh ra tử/ Sống đến hôm nay,
đâu phải để hận thù!
Nhưng rượu dù ngon mà
sao vẫn đắng? Thế đấy! Sự đời, chuyện đất nước,
chuyện con người:
Có phải tự
đáy lòng không vượt qua mặc cảm/ Không vượt qua nỗi
buồn của cuộc chiến tranh xưa,
Không vượt qua chính
mình, không vượt qua quá khứ/ Vết thương cũ còn đau
khi gió chuyển sang mùa...
Thái độ của nhà
thơ trung thành với hiện thực, tác giả giữ sự khách
quan với ý nghĩ của các nhân vật trong việc mô tả. Ông
chỉ đặt ra câu hỏi, chứ không có ý định phê phán ai,
hay lên tiếng ủng hộ ai - Bởi vì, chính Bằng Việt cũng
có trả lời được câu hỏi đó đâu?
Ông cũng uống, nhưng
chẳng qua là muốn quên đi tất cả: cứ uống! Ông không thể
trả lời được về cả cuộc chiến tranh xưa cùng những
bối rối của hôm nay?
- Ừ thì giải phóng
xong rồi, nhưng để phụng thờ cái gì và... " lý tưởng"
gì đây? Chủ nghĩa Marx ư? Hoang tưởng! Thế thời này đâu
còn phải là của dân tộc, của nước non?... Ta lại trở
về với bài thơ Nhớ Trịnh - Và Ông thấy mình bỗng nhiên
đã trở thành một "con rối", một thứ bù nhìn quay như 'chong
chóng"... trong cái guồng máy có phần phi nhân nghĩa của đương
đại này.
Bài thơ trăn trở
trong đó một câu hỏi: Chúng ta đang ở đâu và... phải
đi đến đâu đây?
Tôi đã được xem một
bức tranh lớn nổi tiếng của danh hoạ Pháp Henri Paul Gauguin
(1848-1903), có một cái tên rất dài, tôi nhớ đại để là:
Chúng ta là ai? đang ở đâu? và sẽ đi đến đâu? - Nhân
sinh quan chủ đạo của nhà thơ trong tập thơ này chính là
ở câu hỏi đó! Hơn thế, về một phương diện nhất định...
Bằng Việt đã phủ nhận chính cái thế thời mà chúng ta
đang sống hôm nay!
Đến đây - Tôi xin tặng
Bằng Việt đôi khúc thơ nhỏ, trích ra từ trong thiên sử
thi gọi là: "Tiểu trường ca Thế Giới Tự Do - Phạm Ngọc
Thái", như sau:
Khúc 1 - Năm
xưa ta đã trải thảm đỏ cho Mỹ rút về nước
Nay ta lại trải thảm
đỏ để Mỹ vào Việt Nam
Nếu Mỹ không mang
bá mộng xâm lăng...
(Chuyện thời thế -
Thế thời: Phải thế!).
Khúc 2 - Thằng
Tàu - ta cố tranh thủ kết đồng minh
Nhưng bản chất chúng
là kẻ thù truyền kiếp của Việt Nam...
Ngàn năm trước đã
thế!
Ngàn năm sau vẫn
thế!
(Nếu một khi ta không
đủ mạnh).........
"Nheo mắt nhìn thế giới"
là một tập thơ mở - Nó mở cái gì? Nó mở ra một câu hỏi:
Chúng ta là ai? đang ở đâu? và chúng ta sẽ đi đến đâu
đây?
Bằng Việt đáng quí
ạ:
Chúng ta đi về phía
"Tượng thần tự do" - Nước Mỹ.
Việt Nam đi về phía
"Tượng thần tự do" - Nước Mỹ.
"Tượng thần tự
do" muôn năm!!!
Phạm Ngọc
Thái
Hà Nội * Tháng 11/2011