Bài
Mới Nhất
Chụp Mũ
Mùa Xuân Đen
Máu và nước mắt
trên lưng Trường Sơn.
Những Trận
Đánh Không Tên
Trong Quân
Sử tập 2.
Thơ chiến đấu của Hải Triều,
Lê Khắc Anh Hào, Ý Yên,
Trần Thúc Vũ.
|
Sáng
Tác - Thơ Văn
VÀNG
CHỮ HY SINH
Thylanthảo
Nghe đi anh. Tiếng hờn
oan trong gió
Từ biển Đông ào ạt chuyển
nhanh về
Gió Trường Sơn chung điệp
khúc tái tê
Hồn tử sĩ của một thời
oanh liệt
Họ là những người trai hùng
nước Việt
Đã một thời quên hết tuổi
thanh xuân
Lãnh gươm thiêng giữ đất
nước an dân
Luôn vững bước trước lằn
tên mũi đạn
Xa thành thị với núi
rừng làm bạn
Cạnh kề thân là chết chóc
hiễm nguy
Cao cả thay cho hàng triệu
người đi
Vì lý tưởng, vì tự do dân
tộc
Một tháng tư cả trời Nam bật
khóc
Nhìn sói lang hung hản đổi
thay cờ
Nỗi xót đau đá núi cũng
sững sờ
Hàng triệu lính buông gươm
trong uất hận
Cờ đỏ bay ai là người
không giận
Bởi bạo quyền là hung thú
thay người
Nước Việt từ đây tắt
nắng hồng tươi
Dân nô lệ cho cầm quyền
man rợ
Với Trung Cộng chúng nhục hèn
bợ đở
Aỉ Nam Quan, Bản Giốc... đất
ông cha
Trường Hoàng Sa haỉ đảo
của sơn hà
Biển Đông đó. Chúng cam tâm
dâng hết
Từ ngàn xưa dân ta
thà chịu chết
Không đầu hàng bọn lang sói
Bắc phương
Tuổi thanh xuân dẫu xương
trắng chiến trường
Vẫn liều chết dù chênh cân
lực lượng...
Bao chiến thắng vẫn hình như
không tưởng
Đánh cho Tàu tan tác biết
bao phen
Con cháu Lạc Hồng đâu phải
dân hèn
Mà quỳ mọp mà khom lưng chịu
nhục
Ải Chi Lăng, Bạch Đằng
Giang chiến khúc
Ca anh hùng vô tận của trời
Nam
Kìa Lê Hoàn lẫm liệt Ải
Chi Lăng
Trần Hưng Đạo, lời thề
trên sông Hoá
Gươm Bình Định Vương từng
mài trên đá
Kiếm Quang Trung, Tôn Sĩ Nghị
cuốn cờ
Sử Việt Nam, hình ảnh đẹp
như thơ
Nay Bản Giốc bôi đen trang
hùng sử
Với dân chúng, Công
An luôn hành xử
Như kẻ thù, đàn áp đánh
thẳng tay
Những người dân yêu nước
phải lưu đày
Máu chánh nghĩa tràn lan trên
đất Việt
Gió Biển Đông, oan hồn ôi thê
thiết
Đang gào lên trước thế nước
suy tàn
Đảng Cộng cầm quyền tâm
tính dã man
Vì tư lợi cúi đầu dâng
đất biển
Lũ Chệt Cộng, bọn
côn đồ nham hiểm
Mà từ xưa vẫn muốn chiếm
nước Nam
Giặc Cộng cầm quyền, Hồ
Cáo cam tâm
Nhìn quân giặc chiếm biên
cương, hải đảo
Không, không thể để Bắc phương
kiêu ngạo
Xem dân Nam như một giống
ươn hèn
Trang sử hùng không thể bị
bôi đen
Bởi một lũ giặc luôn tham
quyền cố vị
Diên Hồng, Bình Than...toàn
dân cương nghị
Đoàn kết cùng nhau xé bỏ
cờ sao
Chữ hy sinh dẫu đẫm ướt
máu đào
Cũng phải đánh cho biên cương
toàn vẹn
Xuân dân tộc phải đầy trời
chim én
Gió Biển Đông thôi tiếng
rít oan hờn
Dân Việt kiêu hùng giữ vững
giang sơn
Mà tiên đế đã bao đời
đổ máu...
|
|
|