| Mất
Mẹ là mất tất cả!
Từ ngày đó, xa rồi, xa mãi
mãi
Bóng mẹ hiền biền biệt
ở nơi đâu
Vũ trụ kia, sa số cõi tinh
cầu
Có cõi nào Mẹ tôi đang ở
đó
Tôi tìm mẹ, đèn khi mờ khi
tỏ
Ngàn sao đêm vần vũ ánh trăng
khuya
Đom đóm bay chớp nháy giọt
chia lìa
Sương thấm lạnh trên đầu
cây ngọn cỏ
Hỏi Thiên Thần, thinh không
reo tiếng gió
Hỏi Thổ Địa, đất trống
trải tịch liêu
Trông cửa sau, vợn khói tỏa
chín chiều
Nhìn cửa trước, hương bay
mờ lối ngõ
Mẹ ơi Mẹ, ra đi từ ngày
đó
Một ra đi, muôn thuở chẳng
trở về
Con gặp Mẹ lan man trong cơn
mơ
Choàng thức dậy, đôi bờ
lăn trên má
Muốn nhắm mắt, để gặp
Mẹ lần nữa
Nhưng dễ gì ru giấc ngủ
Mẹ ơi
Bóng thời gian lặng lẽ thả
buông trôi
Hình ảnh Mẹ mờ xa ngàn thiên
thể
Bỗng văng vẳng nỉ non vang
tiếng dế
Thức đêm trường nói gì
đó dế ơi
Hay tiếng kêu đứt quãng của
cuộc đời
Mất Mẹ rồi, nghĩa là mất
tất cả !
Vời vợi Công Cha
Công Cha sừng sững đất trời
Sắt son điểm ngọc tuyệt
vời minh châu
Một sương hai nắng, dãi dầu
Ba mưa bốn gió, nát tàu trầm
kha
Năm mang quốc quốc gia gia
Sáu vác kèo cột cửa nhà
non sông
Bảy mâu tám thuẫn, tang bồng
Chín xuôi mười ngược, lông
hồng bụi bay
Ơn Cha, tột đỉnh thương
thay
Trèo lên Núi Thái tỏ bày
trời mây
Ơn Cha, sâu rộng cao dày
Xuống biển tát cạn mới
hay nỗi niềm
Núi sông xanh ngát hồn thiêng
Giang sơn thấm nhuận mọi
miền quê hương
Đèo cao, dốc đứng, mở đường
Hố sâu, sông rộng, thông
thương bắc cầu
Đan tay gìn giữ bờ lau
Đan tâm vá víu biển dâu gập
ghình
Ta đi trên nước non mình
Mới nghe rung động bóng hình
quê hương
Ta đi trên khắp nẻo đường
Mới nghe biển rộng vấn vương
sông dài
Công Cha vời vợi không phai
Vòng hoa tưởng niệm kết
đài phụ thân.
Hỏi thăm
Cha
Lâu nay không hỏi thăm cha
Ngồi trên Núi Thái, vậy mà
buồn không
Mẹ thì ca ngợi luôn luôn
Hát hò ngâm vịnh muốn mòn
âm thanh
Còn cha độc thọ trơ cành
Bà dày dưới đất, ông xanh
trên trời
Một bờ tóc trắng đem phơi
Tang bồng hồ thỉ suốt đời
xông pha
Trong thì, nào cửa nào nhà
Ngoài thì, quốc quốc gia gia
nhuộm mình
Người thì mờ khói anh linh
Người thì thương tích phế
binh lụn tàn
Không chân, lê lết lầm than
Không tay, đưa miệng cạp
hàm mo cau
Phế nhân lây lất cơ cầu
Lụn tàn cho hết con tàu trầm
kha
Một thời quá khứ đã qua
Bụi tan cát đá, sương pha
đầu ghềnh
Biết bao chiến sĩ không tên
Mồ hoang không có, thịt xương
không còn
Biết bao tử sĩ xanh rừng
Đèo heo hút gió, điệp trùng
núi non
Thân cha tàn phế cõi còm
Chống đời để ngó một
vòm non sông
Cái thời khói lửa đạn bom
Đại bàng gãy cánh tang bồng
hờn vong
Nhẹ thì, nhẹ tựa lông hồng
Nặng thì, như núi chất chồng
non cao
Ngày xưa, không nát chiến
bào
Ngày nay, nát cả tơ hào tâm
can
Mắt mờ gởi chốn quan san
Một bờ tóc trắng gởi ngàn
gió bay
Đêm dài cô đọng giọt cay
Nam nhi chi chí tỏ bày cùng
ai !
Mỗi năm
Giỗ Mẹ
Mỗi một năm gần đến Ngày
giỗ Mẹ
Sao có gì như nghèn nghẹn
Mẹ ơi
Đêm càng khuya lặng lẽ dưới
khung trời
Những vì sao khuất mây mờ
giăng lối
Con tìm Mẹ, như hoàng hôn khuất
núi
Sóng biển Đông, trùng điệp
đẩy bờ xa
Túp lều tranh, không ấm nổi
mái nhà
Bếp lửa hồng, tan tro tàn
khói lạnh
Con tìm Mẹ, đụng bờ rêu
hoang vắng
Sóng hoàng tuyền, lay động
tiếng thiên thu
Trăng sao kia, tắt ngấm bởi
mây mù
Vầng dương hiện, lưa thưa
hong giọt nắng
Không còn Mẹ, bông hồng thành
bông trắng
Mẹ ra đi, suốt đời mang
kiếp bơ vơ
Ước gì, còn bé nhỏ như
ngày xưa
Mãi ôm ấp trong vòng tay của
Mẹ
Vì còn nhỏ, nghĩa là Mẹ còn
đó
Bóng thời gian, không đập
vỗ đưa thoi
Thì hợp tan, đâu có mặt
trong đời
Bờ sinh tử, đâu gập ghình
còn mất
Con tìm Mẹ, đi khắp vành trái
đất
Vượt không gian, vào vũ trụ
hư vô
Mẹ biệt tăm, trong giấc ngủ
đáy mồ
Mặc phong trần xạc xào lay
bụi gió
Tiếng Ngày Giỗ, nghĩa là Ngày
Cúng Kỵ
Giỗ biệt ly, không một chút
để dành
Kỵ tuyệt kỳ, hương khói
vợn loanh quanh
Ngày giỗ Mẹ, con thầm kêu
tiếng Má
Có nơi thì, gọi Mẹ, là tiếng
“Dú”
Là U, là Mợ, hay là Me
Còn riêng con, từ ngày đó,
im re
Chỉ gọi Mẹ trong thềm hoang
ký ức
Người ta nói, cõi về là quy
nhứt
Bao nhiêu người quy nhứt,
thế ở đâu
Con chắp tay, khấn nguyện
tiếng kinh cầu
Mắt nhắm lại, đụng vành
khô sỏi đá.
Trắng
một lần
trắng cả thiên
thu
Từ ngày đó bông hồng không
còn nữa
Cho đến nay, bông trắng, áo
sờn vai
Bông trắng năm xưa, lệ ứa
hoa cài
Bông trắng năm nay, tuyền
đài băng giá
Có cánh hoa chết khô bên bờ
đá
Có cánh hoa tàn tạ dưới
sao khuya
Bên cầu Ái Tử, đọng giọt
chia lìa
Lối ngõ đầu thôn, trăng
treo nửa mảnh
Mảnh cuối lưng trời, hư vô
lành lạnh
Mảnh vắt rèm thưa, gác trọ
cô liêu
Tìm cõi tình thương, hỏi
mấy chín chiều
Tiếng nói Mẹ Ơi, ngàn thu
vĩnh viễn
Đường Quê Ngoại, bóng mẫu
từ biền biệc
Đàn chim non, về tổ ấm tiêu
sơ
Đứng trên cành, nhìn mái
cũ trơ vơ
Ra nghĩa trang, mờ khói hương
nấm mộ
Một bông hồng, suốt đời,
em thương nhớ
Một bông trắng, trọn kiếp,
em đeo mang
Đốt đuốc tìm trên khắp
cõi trần gian
Hình ảnh Mẹ lung linh ngàn
thu tím
Từ ngày đó, bông hồng thành
bông trắng
Trắng một lần, và trắng
cả thiên thu
Trời xanh kia, bãng lãng áng
mây mù
Cỏ ngậm vành thấm sương
mờ Mẫu Tử.
Bài thơ
chưa gởi
Anh ở nơi đâu chẳng thấy về
Mẹ già mòn mỏi cuối trời
quê
Sáng chiều tựa cửa buồn
không nói
Lẩm bẩm tên anh trong giấc
mê
Anh ở nơi đâu chẳng thấy
về
Em thơ ủ dột chốn làng quê
Thời gian khắc khoải theo
năm tháng
Bếp lửa nhà tranh cũng ủ
ê
Vườn sau bạc trắng mấy mùa
cau
Ngõ trước lũy tre đổi sắc
màu
Khóm trúc xanh xao không lớn
nổi
Ve sầu, hết hạ vẫn còn
kêu
Ruộng đồng cháy nắng, lúa
khô bông
Mộng yếu gầy gò lúc mạ
non
Nên thấp lè tè vai ngọn cỏ
Nhìn trông ruộng lúa, cỏ
xanh đồng
Quê mình không có đổi thay
nhiều
Đất cát cằn khô chỉ bấy
nhiêu
Nhà cửa chen nhau mọc lí nhí
Người dân bương chải lắm
cơ điều
Nhà mình mái lá gió thông hơi
Ngày nắng lọt khe sưởi ấm
đời
Đêm xuống nhìn trăng vàng
chiếu rọi
Trong ngoài trống trải đất
khoe trời
Mẹ thì già sớm, da nhăn nheo
Mắt yếu, tai lờ, thân khẳng
kheo
Tóc trắng bềnh bồng hong
áo não
Nắng mưa sương gió phủ eo
sèo
Còn em, tay trắng thuở ra đời
Mấy chục năm trường cũng
trắng thôi
Sần sũi u nần đeo mấy lớp
Bụi trần đập giũa muốn
tàn hơi
Em viết đôi lời để gởi
anh
Ở đâu không biết, nên thôi
đành
Mai kia mốt nọ chờ tin vậy
Chờ trắng mái đầu, nhuộm
tóc xanh.
Giữ trọn tình quê
Quê hương tôi đó cuối trời
quê
Tôi vẫn cưu mang lối ngõ
về
Dù cách muôn trùng, xa vạn
lý
Núi rừng xin hẹn với sơn
khê
Bởi sống xa quê, nên nhớ
nhà
Chạnh lòng hun hút đất quê
cha
Thấm đau quặn thắt tình
quê mẹ
Muối mặn gừng cay, thật
xót xa
Xa quê, cũng sống, cũng an lành
Mái ngói không che ấm mái
tranh
Bếp điện không hồng như
bếp lửa
Sương sa lành lạnh lá treo
cành
Tôi xin sống trọn với tình
quê
Không hẹn, nào ai lỗi ước
thề
Giữ kín trời quê trong ký
ức
Đôi khi thăm viếng trong cơn
mê
Mai kia mốt nọ biết đâu hè
Bến cũ đò ngang sóng vỗ
về
Tay chống con thuyền reo mái
đẩy
Hò đưa tiếng hát vọng câu
vè
Ta xin giữ trọn mãi tình quê
Khóm trúc xanh xanh dưới lũy
tre
Một mái tranh nghèo bên xóm
nhỏ
Cánh chim bạt gió vẫn chưa
về.
Nguồn thơ bất tuyệt
(Tự nói, sẽ viết một
bài mang tựa đề này,
sau khi nhận được Một
Nguồn Thơ Bất Tuyệt
của Gs Bửu Ý, đất Thần
Kinh.)
Nguồn thơ bất tuyệt là thơ
gì
Lưu xuất tự nhiên tùy ý
thi
Như nước khơi dòng thì cứ
chảy
Xuống sông, ra biển, hỏi
làm chi
Nguồn thơ bất tuyệt ở nơi
đâu
Đã bước qua sông còn hỏi
cầu
Chót đỉnh sơn khê nhìn trụ
vũ
Chân trời góc biển ngắm
thiên thâu
Nguồn thơ bất tuyệt thi nhân
nào
Thiên hạ thường hay luận
thấp cao
Không đất thì trời đâu
có nghĩa
Đêm đêm lồng lộng ánh trăng
sao
Nguồn thơ bất tuyệt DỞ hay
HAY
Thơ sống, ngại chi dở với
hay
Thơ chết, thập thò trong nấm
mộ
Hương bay, khói tỏa, mắt
cay cay
Đừng đợi khen chê rồi mới
làm
Cõi thơ, sống với, chứ không
làm
Thi ca tuyệt mỹ tự kỳ ý
Khô héo cõi thơ, mới chạm
chàm
Cõi thơ bất tuyệt, vốn nguồn
thơ
Bốn biển ca vang mộng hải
hồ
Trời đất gồm thâu trong
nét chữ
Thảy vào vũ trụ, thét hư
vô
Cảm ơn người ở đất Thần
Kinh
Cảm kích thơ tôi, lưu chút
tình
Viết một bài Nguồn Thơ Bất
Tuyệt
Tầng không nhạn quá, bóng
lưu hình
Tựa đề đã có một bài thơ
Nếu viết, lấy ra, ý sẵn
chờ
Chưa viết, kê đầu ru bóng
nguyệt
Hồn thơ gối mộng, ngắm
trăng mơ.
Đừng
đổ giọt đau
Đổ mất giọt đau xuống vệ
đường
Tan theo gió bụi thấy thương
thương
Ở đời, không lẽ vui cười
mãi
Sao hiểu trần ai lệ ngấn
sương
Đổ mất giọt đau rớt xuống
cầu
Lăn theo nước cuốn, xoáy
chìm sâu
Một mai luyến tiếc ra bờ
vắng
Dĩ vãng xa xưa biến mất rồi
Đổ mất giọt đau, miệng
nhoẻn cười
Cuộc đời sống lại, bắt
đầu tươi
Thành công, hạnh phúc, lên
hương mãi
Chưa hẳn đâu nghe một kiếp
người
Trần thế, mấy ai không khổ
đau
Không nhiều thì ít, chớ cơ
cầu
Quan quân, lê thứ nào chi khác
Không khổ, sao ai cũng bạc
đầu
Nước mắt còn nhiều hơn đại
dương
Là câu chân lý chớ coi thường
Gẫm đi, mới hiểu đời là
thế
Dù đổ giọt đau, lệ vẫn
vương
Thời gian gõ nhịp sẽ đi qua
Dấu mốc đắng đeo cho tới
già
Quá khứ lùi về trong dĩ vãng
Thềm hoang ký ức động, khơi
ra
Như thế thì ta nhận giọt
đau
Bao nhiêu đem chất hết lên
tàu
Ta bà một cõi trong trần thế
Chạy khắp đâu còn nữa giọt
đau
Con tàu trần thế chạy loanh
quanh
Tóc trắng bềnh bồng đổi
tóc xanh
Nhận hết giọt đau, thêm
giọt đắng
Ông trời nhìn đất, ngán
rồi anh
Còn chị, và em, hết khổ chưa
Chiếc xe trần thế vẫn dư
thừa
Khổ đâu, đem chất lên xe
ấy
Tìm mãi không ra, hết khổ,
ừa
Như thế ta đừng ngại giọt
đau
Cố xô, cố đẩy, nó làm
nau
Để yên, nó sẽ tan đi mất
Lưu lại đời ta những giọt
châu.
Bên chiếu
thi đàn
Người ngồi trên chiếu thi đàn
Ta không có chỗ lang thang muôn
đường
Người ngồi ngâm vịnh văn
chương
Ta đi giong ruổi nghê thường
phù sinh
Người ngồi thù tạc linh
đình
Ta đi bèo bọt hư vinh phiêu
bồng
Tận cùng cái rét mùa đông
Để cho hoang lạnh không còn
trần ai
Tận cùng thu tím lá bay
Để không vàng úa lắt lay
ưu sầu
Điêu tàn hạ nắng qua mau
Xuân sang điểm nụ sắc màu
thời gian
Trở về bên chiếu thi đàn
Còn nghe văng vẳng âm vang
thuở nào
Trăng thanh óng ánh ngàn sao
Biển khơi lay động xạc xào
trùng dương
Rừng cây điểm trắng thảm
sương
Đồng quê cỏ nội thơm hương
lúa vàng
Bổng trầm cung phím tao đàn
Lăn tăn theo tiếng trường
giang vô bờ.
Tháng 01 – 2009
Mặc Giang
|