“Nha Trang là miền quê
hương cát trắng
Có những đêm nghe vọng
lại, ầm ầm tiếng sóng xa đưa
Nha Trang cánh đồng bao la
bát ngát
Hương quê dâng lên ngào
ngạt, hòa cùng sức sống yên vui ...
Ai ơi, người về cho ta nhắn
với
Nha Trang quê hương dịu
hiền, ngàn đời lòng tôi mến yêu ...”
Ai đã sinh ra và lớn lên ở
Nha Trang, hoặc đã từng ghé lại đây đôi lần, đều không
quên bài hát dễ thương này, mà cả một thời gian gần hai
thập niên, đài phát thanh Nha Trang đã dùng làm nhạc hiệu
mở đầu.
Cuối tháng 3/75, Nha Trang bị
nhận chìm trong làn sóng đỏ. Người Nha Trang đã cùng chịu
chung số phận. Kẻ bị giết, người bị tù đày, gia đình,
bè bạn, thầy trò, chia ly tan tác. Số phận của nhạc sĩ
Minh Kỳ, tác giả bài hát này (cùng nhiều bản nhạc về Nha
Trang khác nữa) cũng đã gắn liền với định mệnh đau thương
của thành phố mà ông đã được sinh ra, hết lòng yêu thương
và đã gởi trọn lòng mình qua những dòng nhạc thiết tha
trìu mến đó. Ông đã bị giết. Cái chết thê thảm và oan
khuất của ông có lẽ được ít người Nha Trang, - dù còn
ở trên quê nhà, hay tha phương khắp chốn - biết đến.
Người viết bài này, có cái
cơ duyên được ở chung cùng một trại tù với ông, và cũng
đã được tâm sự cùng ông một vài ngày trước khi ông chết.
Đầu tháng 3/75, sau khi Ban Mê
Thuột mất, những đơn vị từng sống chết với Cao Nguyên
có lệnh triệt thoái. Tôi theo đơn vị, chỉ còn một phần
tư quân số, lần lượt “di tản chiến thuật” vào Cam Ranh,
rồi Vũng Tàu để tái tổ chức, trước khi tham dự những
trận đánh cuối cùng “cô đơn và buồn tẻ” ở những
địa danh xa lạ: Cần Giuộc, Bến Lức, thuộc tỉnh Long An,
ngăn bước chân địch quân đang ồ ạt kéo về vây hãm Sài
Gòn.
Ngày 28/4/75, tôi và cả vợ
con, theo lời hẹn của người bạn chí thân, là SQ Hải Quân,
có mặt tại Bến Bạch Đằng. Nhưng đến giờ chót, trước
sự ngỡ ngàng và tức giận của người bạn có lòng, tôi
quyết định không cùng vợ chồng anh ấy xuống tàu di tản.
Có lẽ anh không hiểu được là tôi cũng đã khổ tâm biết
dường nào để có cái quyết định “sống chết” ấy,
mặc dù tôi biết trước là rồi tôi cũng phải trả một
cái giá, chắc không nhỏ. Tôi không đành lòng bỏ lại những
đồng đội đã theo tôi từ những quê quán miền Trung, mà
giờ đây đã trở nên xa tít mịt mờ trong tay giặc, và nhất
là cha tôi, người cha đã làm gà trống nuôi con từ lúc tôi
mới lên ba, mà tôi được tin là ông đã bị bắt và đang
bị giam giữ ở đâu đó ngoài Nha-Trang. Tôi không thể xa ông
trong hoàn cảnh khốn cùng này.
Điều đáng ân hận nhất là,
dù ở lại để chấp nhận mọi điều, nhưng tôi cũng không
bao giờ có cơ hội gặp lại cha tôi. Ông đã chết trong trại
cải tạo Đá Bàn, cuối tháng 6/76, và đúng ngay vào cái đêm
tôi bị chở bằng xe “bịt bùng” từ trại tù An Dưỡng
Biên Hòa ra bến Tân Cảng để xuống tàu Sông Hương ra Bắc.
Mãi gần năm năm sau tôi mới nhận được tin buồn.
Trại tù An Dưỡng Biên Hòa,
cũng chính là nơi tôi đã gặp nhạc sĩ Minh Kỳ, và đã tâm
tình cùng ông một ngày trước khi ông chết.
Tôi trình diện tại Trường
Đại Học Kiến Trúc, bị đưa lên nhốt tại trại tù binh
Tam Hiệp. Một tháng sau được chuyển đến trại tù An Dưỡng
Biên Hòa, nằm bên cạnh phi trường quân sự Biên Hòa. Trại
An Dưỡng này, trước là một khu quân sự, về sau được
chỉnh trang lại để tiếp nhận những quân nhân tù binh của
ta được miền Bắc trao trả theo hiệp định Paris. Họ được
nghỉ ngơi, bồi dưỡng cả sức khỏe lẫn tinh thần ở trại
An Dưỡng này trước khi trở về đơn vị cũ và gia đình.
Đến trại này, tôi gặp những
anh em ở đây từ trước cùng một số mới được chuyển
từ các trại khác tới. Gồm đủ các quân binh chủng, kể
cả những sĩ quan biệt phái về các Bộ, và Cảnh Sát. Trong
số này có nhạc sĩ Minh Kỳ. Tôi ở Nhà 1, còn anh Minh Kỳ
ở Nhà 3 (?), cách nhau khu nhà bếp (gọi là hậu cần).
Cũng như những người Nha Trang
khác, lớn lên vào những năm giữa thập niên 50, đầu thập
niên 60, tôi thuộc lòng những bài hát Nha Trang của nhạc sĩ
Minh Kỳ, nhưng chưa hề biết tên thật và cũng chưa được
hân hạnh gặp ông. Trong Nhà 1, tôi nằm bên cạnh hai anh bạn
tù lớn tuổi hơn tôi. Một anh từ Trường Chỉ Huy Tham Mưu,
một anh làm ở Nha Quân Pháp.
Hai anh này rất tốt bụng và
vui tính, có quen biết nhạc sĩ Minh Kỳ. Biết tôi là dân Nha
Trang, nên có lần anh đã giới thiệu tôi với anh Minh Kỳ.
Nhạc sĩ Minh Kỳ lớn tuổi
hơn tôi nhiều, nên tôi gọi ông bằng Anh và xưng em.. Có lẽ
bản tính của anh vốn thầm lặng, ít nói, và đặc biệt
trong hoàn cảnh như vừa trải qua cơn ác mộng, chưa biết
ngày mai sẽ ra sao này, anh lại càng ít nói hơn. Gặp anh vài
ba lần, tôi chỉ nói lên lòng hâm mộ của tôi về những
bài hát Nha Trang, mà với tôi bây giờ nó lại là những kỷ
niệm vô giá. Anh thường chỉ trả lời tôi bằng một nụ
cười buồn.
Một đêm, cuối tháng 8/75 (31/08/75?),vào
khoảng 09:30 tối, cả trại tù đang chìm trong bóng đêm với
cả ngàn người tù đang nằm thao thức, bởi tâm tư còn nặng
trĩu lo âu, đang chờ đợi những điều bất trắc nào đó
sẽ đến với số phận mình, bỗng một tiếng nổ long trời
kèm theo những tiếng la thất thanh, và rồi tiếng còi báo
động, tiếng chát chúa trên loa phóng thanh, lệnh cho tất cả
“cải tạo viên” nằm yên tại vị trí, kẻ nào bước ra
khỏi nhà sẽ bị bắn tại chỗ.
Khi đám tù chúng tôi chưa hết
hoang mang, thì tiếng xích sắt xe tăng T 54 tràn vào trại rít
lên từng chặp, chia nhau bao vây từng căn nhà. Hằng loạt
bộ đội, súng gắn lưỡi lê, mặt tên nào cũng đằng đằng
sát khí túa vào từng nhà, kéo cơ bẩm lên đạn, quát tháo
chúng tôi đứng dậy ngay tại chỗ, hai tay để trên đầu.
Tôi có cảm giác là chúng tôi sắp bị xử tử…
Chúng tôi đứng bất động
như vậy cho đến gần 10 giờ trưa. Nhìn qua khe cửa, tôi thấy
mấy anh em tù ở nhà 3 khiêng một số người bị thương lên
bệnh xá.
Cả ngày sau, tất cả tù đều
không được ra khỏi nhà, ngoại trừ đi ra cầu tiêu và ở
đó cũng có đầy lính gác. Sau đó, đúng vào ngày 2 tháng
9, Quốc khánh của VC, tất cả chúng tôi được đưa lên hội
trường. Ngồi chễm chệ trên dãy bàn trước mặt chúng tôi
là những “thủ trưởng” không mang quân hàm, nên chúng tôi
cũng chẳng biết họ là ai. Chúng tôi bị “nghiêm khắc”
cảnh cáo là “có bọn phản động trong các anh đã dấu diếm
vũ khí, mang lựu đạn Mỹ vào để nhằm phá hoại thành quả
kách mệnh”(!). Sau đó chúng tôi làm “bản tự khai tội
ác” và bắt đầu bài học số 1, “Đế Quốc Mỹ là kẻ
thù của nhân dân ta”.
Khi ấy chúng tôi mới biết
tiếng nổ tối hôm ấy đã xảy ra tại Nhà 3, làm chết và
bị thương khá nhiều. Mọi dấu tích đã được thu dọn sạch
sẽ, như chưa hề có việc gì xảy ra.
Có điều cái “sự cố”
thảm khốc ấy, không phải như lời “lên lớp” hù dọa
của mấy ông thủ trưởng, bởi một điều rất dễ hiểu
là ngay từ lúc vào trại cho đến bây giờ, đã qua hằng trăm
lần kiểm soát, vã lại hành trang mang theo của mỗi người
tù đâu có cái gì, ngoài hai bộ áo quần, cái khăn lau mặt
và bàn chải đánh răng. Tiền bạc và tư trang khác đã được
“kách mạng” giữ hộ ngay sau khi nhập trại. Vậy thì một
trái lựu đạn có phép màu nào lọt vào trong trại. Điều
quan trọng hơn, là nếu người tù nào dám liều mạng mang
được lựu đạn vào trại thì cũng chỉ nhằm mục đích
giết kẻ thù chứ sao lại giết chết bao nhiêu bè bạn của
mình?
Những câu hỏi đó đã có
sự trả lời chính xác ngay sau đó. Một số bạn tù ở Nhà
3 và Nhà kế bên kể lại như sau:
Nhà 3 (chứa khoảng 80 tù nhân,
đa số là SQ Cảnh Sát) nằm đối diện ngay trước Khu Trực
Ban và Nhà Vệ Binh của Trại, chỉ cách nhau chừng hơn năm
mét và một hàng rào kẻm gai. Khi ấy tổ của nhạc sĩ Minh
Kỳ đang họp để phân công nấu bếp vào ngày mai, thì một
quả lựu đạn được quăng vào vách tôn ngay phía sau làm
3 người chết tại chỗ và khoảng 8 người bị thương. Nhạc
sĩ Minh Kỳ bị thương rất nặng, được anh em tù khiêng lên
bệnh xá cùng với những anh em bị thương khác. Ông bị thương
ở ngực, bụng và cổ rất nặng. Biết mình sắp chết nên
trăn trối với những bạn tù:
- Tụi mày về nói với vợ
tao ráng nuôi con tao, chắc tao không sống được.
Sau đó máu ở ngực và cổ
chảy ra lênh láng. Ông vừa la vừa rên :
- Sao chân lạnh quá!
- Lạnh quá! Sao bụng tao lạnh
quá! Sao ngực tao lạnh quá!
Ông chết từ từ, chết từ
chân đến bụng rồi đến ngực cho đến lúc tắt thở.
Một cái chết mà chính Ông
cảm nhận được, biết được nó đến với mình từng phút
từng giây.
Sáng sớm hôm sau, anh em bạn
tù, với sự giám sát của toán vệ binh VC, đem chôn các bạn
tù vắn số của mình trên một mảnh rừng bên ngoài vòng
đai phi trường quân sự Biên Hòa.
Ai cũng biết là trái lựu đạn
giết chết nhạc sĩ Minh Kỳ cùng những người bạn tù khác,
là do chính bọn VC quăng từ khu trực ban của Trại phía bên
kia hàng rào. (Có một số Sĩ Quan ngành đạn dược còn cho
là tiếng nổ ấy có thể là tiếng nổ của đạn B40 hay B41,
có sức tàn phá còn hơn cả lựu đạn).
Và cũng sau ngày ấy, chúng
tôi phải chịu một trò chơi trả thù ác độc từ phía những
người chiến thắng. Mỗi ngày chia nhau đi gỡ các bãi mìn
trong hàng rào phi trường quân sự Biên Hòa.
Họ đã bày ra cái trò giết
người dấu tay ở Nhà 3, để rồi lại lấy đó làm lý do
giết tiếp những người còn lại bằng cái trò chơi đẫm
máu “gỡ mìn” này.
Những bãi mìn này do Công Binh
của ta thiết lập chằng chịt dọc theo hệ thống phòng thủ
phi trường. Bây giờ, không có sơ đồ những bãi mìn, chúng
tôi lại là những người không chuyên môn về mìn bẫy, có
nhiều anh em giữ các chức vụ tham mưu, hay được biệt phái
về các bộ khác, chưa hề thấy lại quả mìn sau ngày rời
khỏi quân trường. Vậy mà bây giờ phải tham dự cái trò
chơi bất nhân này. Ngày nào cũng có mìn phát nổ, người
chết, vài người mất tay, mất chân, nhưng vẫn không làm
giao động được tấm lòng của những người “kách mạng!”.
Và cũng chính nhờ được cắt
cử đi đào huyệt chôn một người bạn tù chết mìn, sớm
trả “nợ máu” sau ngày miền Nam “giải phóng” này, đám
chúng tôi mới phát hiện được bốn ngôi mộ mới đã nằm
sẳn tại “nghĩa trang” vô danh trong một mảnh rừng hoang.
Trước mỗi ngôi mộ được đắp đất sơ sài đó có cái
bia làm bằng một mảnh gổ nhỏ. Bọn chúng tôi lén đọc
tên trên từng tấm bia viết bằng sơn đỏ, trong đó có tên
Vĩnh My (Vĩnh Mỹ?). Đó chính là tên trong khai sinh của nhạc
sĩ Minh Kỳ (Nguyễn Phúc Vĩnh Mỹ). Dưới sự canh gác nghiêm
ngặt của đám vệ binh, tôi chẳng biết làm gì khác hơn là
khi đi ngang trước mộ anh để trở về trại, chắp hai tay
trước ngực và cúi đầu tưởng niệm anh cùng những bạn
bè xấu số đã chết tức tưởi cùng anh.
Lòng tôi nhói lên đau đớn
như vừa bị một nhát chém hư vô nào đó. Trong tôi vừa mới
mất thêm một điều gì, mà với tôi nó trở thành thiêng
liêng hơn là kỷ niệm. Nhiều đêm sau đó tôi trằn trọc
cả đêm không ngủ. Dư âm những bài hát NhaTrang của anh lúc
nào cũng văng vẳng bên tai tôi. Tâm tư lúc nào cũng mơ màng
đến thành phố Nha Trang, đến ngôi trường Võ Tánh, nhớ
da diết những kỷ niệm ấu thơ, của những ngày đi học,
và hình dung đến từng khuôn mặt bè bạn thân quen… Cũng
mới đây thôi, mà bây giờ tưởng chừng như đã là một
quá khứ thật xa xăm, mơ hồ như kiếp trước.
Ba mươi năm chiến tranh trên
quê hương đã đem lại biết bao điều bi thảm. Vậy mà sau
khi chiến tranh chấm dứt lại còn nhiều bi thảm hơn. Cái
chết của nhạc sĩ Minh Kỳ cũng chỉ là một trong hàng vạn,
hàng triệu điều oan khiên bi thảm đó. Nhưng chúng ta xót
xa và nhớ đến nhạc sĩ Minh Kỳ, bởi chính vì ông là một
nghệ sĩ, một người đã sống và cống hiến cho đời bằng
chính trái tim mình. Đặc biệt với những người Nha Trang
và những người yêu Nha Trang, đã mang ơn Ông vì Ông đã cho
chúng ta những dòng nhạc biểu tượng của quê nhà, mà chúng
ta sẽ mang theo dư âm tiếng hát cho đến suốt cuộc đời.
Với tôi, những đau đớn này
cứ tưởng chỉ chôn chặt trong lòng, không ngờ sau khi xem
chương trình nhạc Lê-Dinh trên Thúy Nga Paris trước đây, trong
đó nhạc sĩ Lê-Dinh có nhắc tới cái chết của nhạc sĩ
Minh Kỳ, và mới đây là chương trình Huyền Thoại Lê Minh
Bằng trên Asia, đã làm tôi nhớ thật nhiều đến cái chết
của Ông và ngồi xuống viết lại những dòng này.
Xin được thay một nén hương
lòng đốt lên cho một người đồng hương, đồng tù, bỏ
bạn bè ra đi bằng một cái chết thảm thương, oan khuất…
Cũng để được nói lên lòng tiếc thương một nhạc sĩ tài
hoa đã làm Nha Trang sống mãi trong lòng người. Và nếu được
phép, xin gởi một lời chia buồn thật muộn màng nhưng với
trọn tấm lòng đến gia đình Ông.
Bắc Âu, một ngày không có
mặt trời.
|