| Đóa hoa đạo
đức
Đóa hoa đạo đức là hoa gì
Tìm khắp trần gian chẳng
thấy chi
Tìm khắp chợ hoa, đều chẳng
có
Chưa từng nghe nói đó hoa
chi
Đóa hoa đạo đức là hoa chi
Ai biết, làm ơn chỉ giúp
đi
Ai cũng lắc đầu, nghe lạ
quá
Xưa nay chẳng biết đó hoa
gì
Đạo đức đơm hoa, mới tuyệt
kỳ
Mọc từ sân hận với mê
si
Ươm phân phiền não, tưới
ô uế
Mà kết thành hoa mới lạ
hì
Này này lẳng lặng lắng tai
nghe
Lục dục thất tình thoát
biển mê
Sen nở lìa bùn sao kiếm được
Là hoa đạo đức, khó chi
hè
Đóa hoa đạo đức nở từ
tâm
Thánh thiện nguồn căn kết
nội hàm
Bóng tối không còn mây khuất
nữa
Đêm trong bừng tỏa ánh trăng
rằm
Đóa hoa đạo đức nở trong
lòng
Chốt khóa ngục tù đã mở
thông
Bốn biển không giam bờ ốc
đảo
Thỏng tay vào chợ bước thong
dong
Đóa hoa đạo đức nở tâm
hồn
Tự độ độ tha nhưng xả
buông
Nhân ngã trống không, lìa
bỉ thử
Hư vô đâu có trói càn khôn
Đạo đức do mình, hãy tạo
đi
Tự ươm, tự bón, đừng lo
gì
Vun phân, tưới nước thường
xuyên vậy
Thơm ngát hương lành chớ
khó chi
Nếu mình không có, chẳng ai
cho
Đừng sống hoa hòe, xịt,
trét, tô
Đừng bám bề ngoài mà vẽ
phết
Da sần, mặt sũi, chóng tàn
khô
Đóa hoa đạo đức ngát thanh
lương
Độc thọ khai hoa vạn thọ
hương
Như đóa vô ưu tuyệt diệu
đó
Một phương lan tỏa đến
muôn phương
Đóa hoa đạo đức thật không
lường
Như nước cam lồ rũ pháp
vương
Sắc sắc không không bừng
bát nhã
Đến nhà, còn chận hỏi chi
đường
Đóa hoa đạo đức ấy do anh
Do chị, do em, sống chí thành
Không khổ, không làm người
khác khổ
Như mây trắng xóa giữa trời
xanh
Đóa hoa đạo đức mỗi con
người
Thân thiện hòa vang, kết đẹp
tươi
Tiến bước trên con đường
Tứ Thánh
Đóa hoa đạo đức mỉm môi
cười.
Trái ngọt tình
thương
Trái ngọt tình thương xin tặng
người
Chia nhau ấm lạnh sống vui
tươi
Tương thân tương ái trong
trần thế
Xoa dịu khổ đau nở nụ cười
Trái ngọt tình thương tặng
cuộc đời
Ươm mơ hy vọng khắp nơi
nơi
Tin yêu chan chứa tình nhân
loại
Sự sống thăng hoa mãi đắp
bồi
Trái ngọt tình thương trổ
vạn đường
Nơi đâu cũng biết sống yêu
thương
Ai ai cũng hóa hòa tương kính
Đạo đức từ bi tỏa bốn
phương
Trái ngọt tình thương hết
khổ sầu
Trần lao phiền não chảy qua
cầu
Đừng khơi động nhịp si
mê nữa
Lạc cảnh là đây chứ ở
đâu
Trái ngọt tình thương đến
mọi nhà
Mỗi người hiến tặng một
bông hoa
Nụ hoa sẽ biết lan hương
tỏa
Độc thọ danh hương vạn
điểm hoa
Trái ngọt tình thương đến
mọi nơi
Châu thành, thôn dã, hay xa
xôi
Hễ đâu, đức nghĩa tình
sâu nặng
Ở đó, hết than khổ cuộc
đời
Mong đời biết kết trái tình
thương
Từ một lan đi khắp nẻo
đường
Phú quý giàu nghèo đều thể
hiện
Thiên Đàng nào khác với Tây
Phương
Trái ngọt tình thương quý
hóa thay
Vậy mà tìm kiếm đó hay đây
Nào ngờ hạnh phúc trên tay
vậy
Xuất phát tâm hồn ai có hay
Đã biết rồi thì vui sống
đi
Hết đau hết khổ hết sầu
bi
Không ai không oán không oan
trái
Trái ngọt tình thương thật
diệu kỳ
Đã biết rồi thì hiến tặng
nhau
Thân sơ xấu tốt chẳng cơ
cầu
Vô tư bình đẳng cùng chia
sẻ
Trái ngọt tình thương hóa
nhiệm mầu.
Tháng 10 – 2008.
Bóng hình cóc
khô !
Lâu đài đá cuội lêu bêu
Mà sao lặn hụp lều bều
mà chi
Bùn nhơ quện cáu đen sì
Mà sao trây trét ly kỳ là
sao
Không thang, trèo đỉnh tột
cao
Hèn chi chống đỡ kêu gào
lăn quay
Lao thuyền, thủng đáy sóng
lay
Hèn chi hớt hãi thảm thay
bãi sầu
Chưa qua, chặt đứt nhịp
cầu
Rong rêu bèo bọt xỏ xâu mang
về
Đồng thuyền đồng hội phớt
lê
Đong trong thiên hạ tứ bề
than van
Cũng hia cũng mão sắc vàng
Sặc mùi tục tử sài lang
sói chồn
Đường đường cũng trục
cũng tròn
Sặc mùi nham nhở bồ hòn
dao găm
Mắt thời nhắm mở lim dim
Mà lòng sôi sục nổi chìm
trần lao
Miệng thời mượn tiếng thanh
tao
Mà tâm chất chứa ba đào
hư danh
Trên thời núp bóng cha lành
Dưới thời đạp đổ tơ
mành ra tro
Hớt ha hớt hãi thập thò
Kéo ra đắp lại nát bừa
chiếu manh
Trèo trên đồi núi đoạn
đành
Mà nghe thấm thía ngọn ngành
tóc tang
Sâu vào biển cả mênh mang
Mà nghe sóng bạc vang vang đầu
ghình
Hốt vơ nhồi nhét riêng mình
Rồi la tiếm vị tiếm danh
biếm đời
Độc quyền độc đoán độc
ngôi
Rồi la dân đứng dân ngồi
tự do
Độc chuyên độc chế độc
cho
Khâm tuân bảo chớ, lò mò
khâm tuân
Đó là giáo chỉ giáo ban
Giống như pháp lệnh không
tuân trảm đầu
Thật là đảo lộn con tàu
Thế kỷ hăm mốt chớ đâu
hông hoàng
Hông hoàng, hoang hỗng, hồng
hoang
Cái thời ở lỗ ăn lông,
hổng bằng
Vậy mà bát nháo lăng quăng
Kéo bè kéo lũ lằng quằng
cóc khô
Núp hang, con cóc nhảy vô
Xình xang, con cóc kéo cờ nhảy
ra
Phải không cái cõi ta bà
Dành riêng những kẻ quỷ
ma ba đầu
Hay là ngục tốt ngục trâu
Ma Vương ngất ngưởng tóm
thâu A Tỳ
Bùn nhơ quện cáu đen sì
Mà sao trây trét ly kỳ là
sao
Ngã nhân đá cuội hư hao
Mà sao bỉ thử chiêm bao đeo
mình
Bào cho nát bã nhục vinh
Đẽo cho xây xát bóng hình
cóc khô.
Lệ đá đơm
bông
Khổ đau mà mỉm môi cười
Như hoa biết gắn nụ tươi
treo cành
Mắt mà thiếu chất long lanh
Sao không khô cứng trên vành
mi đau
Tim mà không nhỏ giọt châu
Sao nghe rung cảm cơ cầu trần
ai
Chưa chi, than vắn thở dài
Nhìn kia, bao kẻ miệt mài
trầm kha
Chưa chi, than vãn kêu ca
Nhìn kia, bao kẻ đẫy đà
phong sương
Thuyền du trong biển tình thương
Mới chia thống khổ trăm đường
trần gian
Đàn không tích tịch tình
tang
Làm sao có tiếng cung đàn
ngân vang
“Đã đày vào kiếp phong
trần”
Đừng chui ốc đảo bình an
riêng mình
Đã đày vào kiếp tử sinh
Đừng mơ mộng mị lao linh
xa vời
Khổ đau, mới thấm cuộc
đời
Không đau không khổ khóc cười
mà chi
Cuộc đời không khổ mới
kỳ
Nhân sinh không khổ, lạ hì,
biết không
Sống sao đẹp dạ đẹp lòng
Dù cho sương bạc còn hong
nắng chiều
Sống sao nhịp thở tim yêu
Dù cho trổi khúc cầu kiều
rung dây
Hoa hồng rón rén cành gai
Kẻo đau hương nhụy phương
đài ươm bông
Không lạnh, sao có mùa đông
Không khô, sao có hạ nồng
chói chang
Không cười, sao có xuân sang
Không tím, sao có thu vàng chờ
ai
Đường đi bước ngắn bước
dài
Lối về mới trổ hoa cài
hoài trông
Đẹp thay lệ đá đơm bông
!
Chưa viết đã
thành thơ
Đừng ngại ngùng em nhé
Chưa viết đã thành thơ
Khi ngòi bút chưa khô
Còn kia trang giấy trắng
Chữ nghĩa đừng có rặn
Tự lưu xuất vô cùng
Vo tròn trong nắp vung
Sao thấy trời cao rộng
Vần thơ đừng có đóng
Bay bổng giữa mây ngàn
Đừng câu nệ điệu vần
Hồn Thi ca khô cứng
Kìa, hư vô trống rỗng
Sao nắm bắt tầng không
Nước cứ chảy trôi dòng
Sẽ nhập lưu đại hải
Hát ca trên đồi núi
Vang động khắp trùng dương
Chỗ nào không có đường
Hỏi chi không có nẻo
Ao thu nước trong trẻo
Hồ thu nước trong veo
Cá đánh động chân bèo
Lung linh hồ thu nguyệt
Trăng khi tròn khi khuyết
Thơ có ngắn có dài
Cửa khi đóng khi cài
Vần thơ ta khép lại.
Tháng 11- 2008
Mặc Giang |