| Có bao giờ em
hỏi ?
Khi nhìn lên đầu Cha
Có bao giờ em hỏi
Sao tóc Cha trắng hếu
Khi nhìn vào mắt Mẹ
Có bao giờ em hỏi
Sao mắt Mẹ quá sâu
Qua bao sông, em biết mấy cây
cầu
Qua bao đường, em biết bao
ngõ ngách
Khi nhìn vầng trán Cha
Em hình dung đỉnh núi
Khi ôm vòng tay Mẹ
Em mường tượng biển khơi
Cõi trần ai đập giũa cả
một đời
Triều sóng bạc và núi rừng
sương trắng
Khi sờ đôi chân Cha
Em thấy gì chai cứng
Khi sờ hai má Mẹ
Em thấy gì nhăn nheo
Chốn ba sinh, bao đồi thẳm
dốc đèo
Cát đá còn xát xây, huống
gì thân thể
Một đời Cha như thế
Một đời Mẹ như thế
Để làm gì, em có biết không
em
Công Cha, ngàn đời, không
thể quên
Nghĩa Mẹ, ngàn đời, luôn
ghi nhớ
Chữ Hiếu kia, em không làm
sao trả nổi
Chữ Ân kia, em không làm sao
đáp đền
Cân tiểu ly, cũng không thể
lượng phân
Xin nhắc em, một đôi lời,
em nhé
Ngồi bên Cha, em ân cần khẽ
nói
Cha có biết rằng, con thương
Cha lắm không
Ngồi bên Mẹ, em mân mê, khẽ
hỏi
Mẹ có biết rằng, con thương
Mẹ lắm không
Không những nói “Công Cha
như núi Thái Sơn”
Mà em nói, công Cha hơn muôn
ngàn đỉnh núi
Không những nói “Nghĩa Mẹ
như nước trong nguồn chảy ra”
Mà em nói, nghĩa Mẹ hơn muôn
ngàn sông nước bao la
Bài hát nào, cũng kết thúc
câu ca
Bài Cha Mẹ, vẫn còn vang mãi
mãi.
Đừng quên có
Mẹ trong đời
Mẹ là tuyệt diệu tay tiên
Nâng niu cho em khôn lớn
Dù cho ngọc ngà châu báu
Đâu giàu hơn mẹ nghe em
Mẹ là một cõi tình thương
Chứa chan cho em sức sống
Dù cho đất trời cao rộng
Đâu bằng tình mẹ nghe em
Mẹ là nếp một mía lau
Ấm nồng nhà tranh bếp lửa
Dù cho ngô đồng hong lúa
Mạ non thoang thoảng hương
cau
Mẹ là biển rộng sông sâu
Rạt rào mênh mông nước chảy
Dù cho hư vô không đáy
Lòng Mẹ đầy ắp vô cùng
Mẹ là núi cả non cao
Ngàn mây thênh thang lộng gió
Trăng sao khi mờ khi tỏ
Lòng Mẹ sáng tỏa vô ngần
Hỏi trời, trời cao bao lớn
Hỏi đất, đất rộng tới
đâu
Đem chứa, không đầy mắt
Mẹ
Đem so, tim Mẹ chưa tràn
Nhớ nghe, em đừng đánh mất
Đừng quên có Mẹ trong đời
Lỡ một ngày kia qua khỏi
Em còn gì nữa em ơi.
Tìm Mẹ, không
lời !
Thì thầm hai tiếng Mẹ ơi
Bao nhiêu năm đã mồ côi lạnh
lùng
Thái Bình đâu nữa biển đông
Mỗi khi nhớ Mẹ nghẽn lòng
xót xa
Kỷ canh đâu nữa trăng ngà
Đêm sâu thấm lạnh sương
pha canh trường
Tìm trong hai tiếng Mẹ thương
Bóng hình nhòa nhạt khói hương
phai mờ
Muốn nghe hai tiếng ầu ơ
Ươm trang tuổi ngọc ấu thơ
đầu đời
Muốn nghe tiếng hát ru hời
Ôm vòng tay Mẹ không lời
thở than
Hỏi đâu nhất cõi trần gian
Đáp rằng có Mẹ, Thiên Đàng
là đây
Hỏi đâu Cực Lạc phương
tây
Đáp rằng có Mẹ, đong đầy
thái hư
Ước mong chi nhất bây chừ
Đáp rằng gặp Mẹ là ừ
ngay thôi
Thế thì leo vút đỉnh trời
Lao vào tận đáy A Tỳ dõi
soi
Mẹ đâu, mẹ hỡi, mẹ ơi
Con đi tìm Mẹ, không lời
vọng vang !
Tặng phẩm Mẹ
cho đời
Tặng phẩm Mẹ trong cuộc đời
lớn nhất
Cõi phiêu bồng ta chẳng ngại
gió sương
Ta chỉ cần nghe tiếng nói
Mẹ thương
Tiếng của con tim không bao
giờ tư lự
Mẹ là bầu trời thanh thiên
diệu vợi
Mẹ là trăng sao vằng vặc
mây ngàn
Đốt đuốc tìm và đổi cả
trần gian
Không có gì sánh được bằng
từ mẫu
Mẹ là cung đàn không cần
hòa tấu
Mẹ là bản nhạc không hát
vẫn hay
Dù vầng dương dập tắt cả
ban ngày
Còn có Mẹ thì đêm đen vẫn
sáng
Nước có khô, biển trùng dương
có cạn
Núi có mòn, đèo gió có tiêu
sơ
Dù mênh mông có khép cửa
hư vô
Còn có Mẹ, ta vẫn còn tất
cả
Không có Mẹ, là bầu trời
sụp đổ
Không có Mẹ, là vũ trụ ngửa
nghiêng
Nên Mẹ ơi, vô hậu khoáng
tiền
Con đổi cả thiên thu xin Mẹ
sống
Chỉ cần Mẹ, đời anh không
trống rỗng
Chỉ cần Mẹ, đời chị biết
tơ vương
Chỉ cần Mẹ, đời em biết
yêu thương
Tặng phẩm Mẹ trên trần
gian lớn nhất.
Tìm mẹ đêm
mơ
Bên cầu Ái Tử từ ly
Kể từ thuở ấy mẹ đi không
về
Sông dài nước chảy lê thê
Bước chân lững thững ven
đê lạnh lùng
Bao nhiêu năm, mẹ chờ con
mòn mỏi
Bấy nhiêu năm, con nhớ mẹ
vô vàn
Mỗi chiều tàn, chim về tổ
bay ngang
Con nhìn mãi cuối phương trời
xa tít
Cánh chim bay, chở tình quê
mất hút
Ánh tà dương khuất núi kéo
hoàng hôn
Con lặng tìm vào góc nhỏ
cô thôn
Hình bóng mẹ có khi mờ khi
tỏ
Tóc mẹ trắng nơi quê nghèo
khốn khó
Thân già nua còm cõi đội
gió sương
Thế mà đầy ắp một biển
tình thương
Tình tự rạt rào cao hơn đỉnh
núi
Nước trên nguồn, chảy về
xuôi cứ chảy
Dù sông sâu cạn kiệt sức
con tàu
Mắt mẹ còn cô đọng giọt
mưa ngâu
Nhỏ những giọt cuối cùng
bờ sinh tử
Con kêu tiếng mẹ, trên đường
phiêu lữ
Mẹ đã đi rồi, mất cả
đời con
Dù cho núi kéo lên non
Non đi xuống biển, sóng cồn
xa đưa
Dù cho nắng đổ thành mưa
Mưa rơi hết nước, nước
chưa về nguồn
Dù cho tròn kéo thành vuông
Vuông chín mươi độ, kéo
luôn không tròn
Bên cầu Ái Tử héo hon
Nước reo tê tỉ nghe hồn
thêm đau
Con đi tìm mẹ ở đâu
Nghĩa trang khói lạnh thiên
thu sương mờ
Con đi tìm mẹ đêm mơ
Cầm đôi tay mẹ nắm bờ
hư vô.
Mặc Giang
Tháng 10 – 2008
|