Đâu phải tự nhiên mà ta
nhớ
Tiếng chim trau trảu hót trong
vườn
Nhiều đêm thức giấc ta ngờ
ngợ
Cảnh của năm xưa- lửa chiến
trường...
Làm sao quên đượpc, dù xa
xứ
Cọng cỏ, cây rau, vị mắm
chà
Mưa nắng, bước chân đời
lữ thứ
Hương tình quê cũ, tấm lòng
xa...
Buổi trưa trau trảu kêu inh
ỏi
Vườn chuối sau hè chín bói
chưa?
Khoai luộc ăn trưa còn nóng
hổi
Giàn bầu quằn trái- Nắng
đang trưa...
Mẹ ngồi lựa nếp mâm đầy
nếp
Kể chuyện năm xưa thuở giặc
về
Đào lộ, đấp mô, gài lựu
đạn
Cắt đầu, mổ bụng quá thảm
thê...
Chiều cuối tuần ngồi bên
song cửa
Nhìn mây lờ lững hướng
phương Nam
Lòng nhớ trời ơi! Trăm thứ
chuyện
Tình quê rõ nét khắc trong
tâm...
Ở đây muốn kiếm con trau
trảu
Buồng chuối chín cây thật
khó tìm
Bước rối đời mê buồn
ảo não
Qua rồi...mất hết ...bóng
chiều êm!
Ở đây vẫn thấy chim về
tổ
Từng buổi chiều êm nắng
sắp tàn
Ta quá nửa đời quen cảnh
khổ
Tổ ở đâu? Lòng nhớ mang
mang...
Chỉ có trong mơ ta về lại
Rưng rưng ngấn lệ khóc tình
quê
Đường xưa lối cũ ôi thương
quá
Tiếng Đổ Quyên kêu khóc
vọng về...
|