NHA TRANG &
EM BÁN XOÀI
Kỉ niệm những ngày đến
thăm Nha Trang
- Anh trai mua xoài cho em đi?
Nha Trang! Ta nhớ Nha Trang!
Em bán xoài đi đêm trên cát
trắng
Bãi biển chập chờn kiếp
đời các cô gái lang thang
Dưới hàng dừa se sẽ gió
ru êm
Dãy cột đèn đứng đêm côi
lạnh.
Xoài em chín, đêm tàn canh em
đón khách…
Giọt thơ buồn như ngọc sương
rơi
Em bán xoài thơm! Em bán xoài
thơm!
Biển to lớn - Bóng em nhỏ
thẫm
Linh hồn treo ngoài thế giới
em đi
Trên những cành dừa hay trong
đám mây qua?
Thế giới em đi “Vòng thiên
la địa võng“
Tóc còn xanh em bán kiếp đời
trôi,
Xoài em thơm... hương toả
mát thân người...
Ai mua xoài? Còn ai có mua em?
Các cô gái đi đêm như các
cột đèn
Bóng nuốt lẫn vào bờ cát
ấy...
Biển ru ta và ta ru em
Dưới hàng dừa xứ sở gió
ngàn năm.
Viết 1992
TRƯỚC NÚI MỸ
NHÂN (1)
Nằm giữa biển Nha Trang
gần Hòn Chồng.
Truyền kể: Nàng Mỹ Nhân nằm
ở đó nhiều năm tháng chung thuỷ chờ chồng.
Chồng nàng là một tướng
cướp trẻ đã dẫn một đạo quân cướp bể,
thuyền bè của họ bị bão
biển đánh đắm… đi đã không về.
Bờ Hòn Chồng, quán gió, một
trưa chiều
Anh đứng dưới bóng dừa
xứ sở
Nghe cả biển, tình yêu và
đời vỗ...
Nhúm cỏ lòng xé rách bụi
thơ bay.
Em nằm đây, em hỡi! Em nằm
đây,
Làm núi đợi ngàn năm cùng
với bể
Tình yêu vỗ muôn đời trong
sóng vỗ
Không vấn vương bụi bặm
cõi trần đời.
Cho anh hôn lên đôi vú đá
tơi bời
Dầm dãi nắng mưa ru em trong
giấc ngủ!
Xin lỗi những mảng đời
ta đang có
Đôi lúc thèm được bám rêu
xanh.
Gió hút Hòn Chồng bể sóng
mênh mông
Ta! Con chim đã trúng bao vết
đạn
Dừng chân nghỉ bên bờ xanh
hữu hạn
Chốn vô cùng ta muốn hỏi
Mỹ Nhân ?
Bóng nàng nằm trơ mãi cái
nước non
Lòng nguyệt tỏ tháng năm
mòn đá sỏi
Niềm vĩ đại lại vô cùng
man dại
Cây Thánh Giá Cuộc Đời anh
đặt dưới chân em!
Nếu có thể sống chung đầu
bạc răng long
Anh nguyện với nàng cả đời
vui thú
Hồ yêu tinh - và đàn bà nơi
trần thế
Vừa là tiên vừa là quỉ:
nàng ơi!
Cô gái bán hàng trong quán gió
chơi vơi
Cứ nhìn khách đôi mắt tròn
đen láy,
Đã kể tôi nghe chuyện về
nàng Mỹ Nhân thuở ấy!
Nghe trong chiều gió cuốn bụi
đường bay...
1994
Ta! Con chim đã trúng bao
vết đạn
Dừng chân nghỉ bên bờ xanh
hữu hạn
Chốn vô cùng ta muốn hỏi
Mỹ Nhân?
Anh muốn ngả vào lòng nàng,
trong vòng tay êm ái của tình yêu nàng - Phải, chỉ có nàng,
chỉ có tình yêu của người
đàn bà mới xoa bớt được vết thương sâu nhói tận trái
tim anh!
TRƯỚC NÚI MỸ
NHÂN (2)
Em nằm trong tiếng sóng vỗ
bao la
Làm núi đợi... lặng im cùng
năm tháng
Tình yêu ấy hoá tượng thần
trong trắng
Khi thế giới ta thay đổi
đủ sắc màu.
Bóng em nằm vời vợi cao siêu
Chối bỏ hư danh và không
tính toán
Thiên thai ấy - Cuộc sống
xô bồ này:
Đâu là lẽ sống?
Máu trong người với đá -
thứ nào hơn?
Em là cái đích cuối cùng ta
hướng đến triệu năm
Triệu năm nữa chắc chỉ
là ảnh ảo,
Tình yêu văn minh: gia tốc
hợp, gia tốc tan...
Đỉnh núi Mỹ Nhân ơi,
Ta quấn lên đầu nàng thêm
một vành khăn trắng!
Ta từng yêu em ta cả tâm hồn
bão loạn
Để cuối cùng thân số vẫn
cô đơn!
Ta từng say bằng thứ rượu
whisky choáng váng
Tỉnh lại rồi xin quì gối
trước sơ nguyên.
Ta đã yêu em cả trong phản
bội
Với tình yêu không thể gì
đánh đổi
Vì trần đời là thế: nàng
ơi!
Chỉ có mỗi trái tim
Vừa hoá đá cho thơ...ta vừa
phải làm Người!
Phạm Ngọc Thái
1994
Ai muốn tham khảo TUYỂN THƠ ĐẠI BÀNG đặc biệt của Phạm
Ngọc Thái
thì mở website (vnthuquan.net
- trang Diễn Đàn - Mục Tác giả Người Việt),
hoặc nháy chuột vào link dưới
đây:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=185724