| (Viết nhớ
xóm Cầu Huyện)
Con kinh, sóng nước êm đềm
quá
Ta đã quen và rất thân thương
Tuổi trẻ một thời nay xa
lạ
Con kinh đã lấp- nắng bụi
đường…
Xóm Cầu Huyện, dòng kinh yên
phẳng
Ta lớn dần theo tuổi chiến
tranh
Bầy vịt lội- sóng đùa giỡn
nắng
Tình thương ba mẹ cảnh yên
lành
Bé Huỳnh Mai, Hồng Lan hàng
xóm
Bé Nhung da trắng mắt đen
huyền
Thằng Phú, Quý kém ta vài
tuổi
Vẫn chơi chung- chăm chỉ học
siêng…
Rồi nhiều đêm giật mình
tỉnh giấc
Tiếng mõ vang báo động liên
hồi
Giặc về rải truyền đơn,
ám sát
Gây cảnh thù, máu đổ thịt
rơi…!
Ta đi học mắt thường trông
thấy
Những quan tài phủ vội quốc
kỳ
Góa phụ khăn tang còn quá
trẻ
Con thơ măng sữa khóc biệt
ly…
Con kinh nước lững lờ yên
phẳng
Dân bỏ làng tỵ nạn lấn
kinh
Nhà mới dựng áng che dòng
nước
Một thuở yên bình nổi điêu
linh…!
Ta rời trường, lửa bom tràn
chợ
Bé Mai, Lan bỏ tỉnh lên thành
Ta vào lính mà lòng luôn nhớ
Kỷ niệm êm đềm thuở tuổi
xanh…
Ta ra tù về lại nhà xưa
Nhìn cảnh cũ rêu phong bụi
ám
Bởi ngập đời lắm bão giông
mưa
Nước kinh xưa đen mờ ảm
đạm!
Bé Huỳnh Mai theo chồng di tản
Bé Nhung, Lan tay ẵm tay bồng
Phú, Quý sau tù còn hoảng
loạn
Ta một thời ườt mắt nhớ
mong…
Đất người lắm đêm ta thức
giấc
Thấy rõ hình dòng nước kinh
xưa
|