Ai từng sống trong lao tù khổ
ải,
Nơi rừng sâu, nước độc,
chốn âm u.
Ðược mệnh danh “cải tạo”
một mỹ từ,
Nhưng thực tế đời thua loài
trâu ngựa.
Rời cửa ngục...quê hương
còn nghiêng ngửa,
Nhìn giống nòi trăn trở nước
suy vi.
Lòng quặn đau trong cảnh sống
phân ly,
Bao giờ sẽ quy về chung một
mối?
Chạnh nhớ lại thuở xưa còn
lứa tuổi,
Của muời lăm, muời bảy
ở sân truờng.
Nhìn non sông trong tình huống
nhiễu nhương,
Cùng ôn sử bao anh hào, nữ
kiệt.
Hiến xương máu cho quê hương
nước Việt,
Viết sử xanh bằng chiến
tích oai hùng.
Khởi đi từ thời khởi nghĩa
Trưng Vương,
Cuộc Cách-Mệnh đầu tiên
nền Tự Chủ...
Nguyễn Thái Học (1) tiếp khai
nền Dân Chủ,
Theo tiến trình giao điểm
giữa Ðông Tây.
Tiếc, thực dân (Pháp)
không hiểu được nghĩa này,
Vẫn trục lợi gây hận thù
bản xứ.
Nhà cách mệnh đem hồn vào
ngôn ngữ,
Ðòi thực dân trả Quyền
Sống Làm Nguời.
Mấy bức thư nào có được
trả lời,
Thực dân Pháp vốn xem thường
oan nghiệt.
Vẫn ngoan cố không nghe lời
khẩn thiết,
Vì non sông dù Cách-Mệnh chưa
thành.
Chịu đầu rơi, máu đổ viết
sử xanh,
Ðuổi giặc Pháp giành chủ
quyền, bờ cõi.
Thế hệ truớc sau, nguời người
tiếp nối,
Quyết một lòng theo gương
sáng Cha Ông.
Không thể nào để dân tộc,
non sông,
Phải chịu mãi triền miên
trong ngục tối.
Anh, Chị nhớ cụ Phan (2)
trao hậu bối?
Hai bài thơ “Sống, Chết”
vẫn còn nguyên.
Chẳng lẽ nào Dân Tỵ Nạn
ngồi yên,
Mà cam chịu làm thân người
mất đất!
Hãy ngồi lại cùng nhau
trong thân mật,
An ủi nhau trong cuộc sống
bình thường.
Lỡ mai này có chính biến,
tai ương,
Còn có thể tránh đi niềm
oan khuất.
Thế giới ngày nay văn minh
kỷ thuật,
Chớ tình người dễ đổi
trắng thay đen.
Sợ mai này không đuợc phút
bình yên,
Vì danh lợi quên cả
tình nghĩa cũ.
Xin ngỏ ý dẫu chưa hàm chứa
đủ,
Nghĩa cao xa... vẽ lên được
mô hình.
Chỉ gợi nhau qua thế thái
nhân tình,
Nào danh lợi đã làm mờ chí
khí.
Nên mạo muội kính mấy dòng
ngỏ ý
Bao niềm đau đã thấm tận
trong hồn
Hơn nửa đời không thay đổi
lòng son
Nỗi Quốc Nhục không thể
nào buông thả.
Vĩnh Nhất Tâm 30/8/2011
|