| Xin hỏi người,
đó là ai ?
Đi trong mưa, không ướt áo
Vào trong nước, không bị
chìm
Sống trong đời, không khổ
não
Xin hỏi người, đó là ai
?
Vào trong lửa, không bị cháy
Vào trong bếp, không tro tàn
Vào bùn đen, không quện cáu
Xin hỏi người, đó là ai
?
Giữa biển cả, không sóng
đẩy
Giữa trùng dương, không hải
triều
Lòng chứa đầy, tâm trống
rỗng
Xin hỏi người, đó là ai
?
Đi ba đường, không chắn lối
Vào sáu nẻo, mãi thông thương
Cả hư vô, không thế giới
Xin hỏi người, đó là ai
?
Giữa mùa xuân, không hoa nở
Vào lạnh giá, không đông
hàn
Mỗi thu về, không lá đổ
Mỗi hạ nắng, không khô khan
Không có đâu, là thời gian
Không có đâu, là không gian
Nhét hư vô trong hột cải
Nhét vũ trụ lọt chân lông
Trong đêm đen, vẫn ánh sáng
Trong tăm tối, vẫn thấy đường
Không hố đèo, không ghềnh
ráng
Xin hỏi người, đó là ai
?
Trong rừng sâu, không cô độc
Giữa phố thị, như không
người
Sống thanh bần, không thôn
dã
Xin hỏi người, đó là ai
?
Mang ba y, trùm pháp giới
Đời một áo, mặc không cùng
Không cần nhà, có ba cõi
Xin hỏi người, đó là ai
?
Khắp ba đường, không đóng
cửa
Khắp sáu nẻo, rộng lối
đi
Mang hầu bao, không chỗ chứa
Xin hỏi người, đó là ai
?
Đừng đợi ngày
mai
Hỡi đau khổ, sao đong đầy
mắt lệ
Bởi giọt khô chất chứa
ngập lưng tròng
Thế tại sao không cho chảy
tuôn dòng
Bởi nước mắt ngập ngừng
chưa muốn khóc
Thế tại sao ngậm sầu, ru
trái chín
Bởi nguồn cơn không lối
thoát thông hơi
Thế thì thu chưa tím ngắt
cuộc đời
Chờ cuối mùa ào ào phơi
lá rụng
Thế tại sao lại ôm đầu
bóp trán
Bởi động não ray rứt mảnh
hồn đau
Thế niềm đau sao không thảy
xuống cầu
Bởi chưa thoát bốn bức tường
quán trọ
Thế tại sao đèn khi mờ khi
tỏ
Bởi cõi lòng khép kín chốn
thâm u
Bầu trời trong sao vẩn đục
mây mù
Bởi đen đặc nhưng mưa chưa
muốn đổ
Thế tại sao trải bốn mùa
than thở
Bởi muộn phiền u uẩn suốt
tháng năm
Không mùa đông mà sao rét
căm căm
Bởi hạ trắng chiếm ấm
nồng tất cả
Hỏi tim nào là tim đau chất
chứa
Hỏi lòng nào là nát dạ nắng
mưa
Khổ đau không bán, ai bảo
tìm mua
Hạnh phúc trên tay, sao đem
đánh mất
Tìm gì khi đã mất
Đã mất biết đâu tìm
Giọt khô tràn mi mắt
Chứa đầy ánh sao đêm
Hãy nhìn kia ngõ tối
Đom đóm thắp đêm dài
Bóng thời gian qua khỏi
Đừng đợi đến ngày mai.
Dòng suối nhỏ
Đẹp thay dòng suối nhỏ
Hai bờ mơn cỏ xanh
Nước trong veo róc rách
Gió thoảng mát trong lành
Quý thay dòng suối nhỏ
Ngơ ngác con nai hiền
Giữa núi rừng thanh khiết
Rảo bước thật hồn nhiên
Lành thay dòng suối nhỏ
Mang cam lộ tình thương
Ươm hương thơm dịu ngọt
Trang trải đức thanh lương
Trọng thay dòng suối nhỏ
Ngày lên đón nắng đào
Đêm xuống loang sương bạc
Chất chứa cả trăng sao
Mến thay dòng suối nhỏ
Ôm vũ trụ vào lòng
Ôm ngân hà xao xuyến
Muôn đời vẫn xanh trong
Thương thay dòng suối nhỏ
Mãi tuôn chảy không ngừng
Qua núi rừng đồng nội
Vào biển cả vô cùng
Biển đời còn đau khổ
Cuộc đời còn tang thương
Cưu mang dòng suối nhỏ
Ban cam lộ pháp vương.
Nghe tiếng chuông
ngân
Ai không nghe tiếng chuông ngân
Sao không nghe cả phong trần
rụng rơi
Ngã nhân bào ảnh trong đời
Lợi danh phù phiếm chơi vơi
gió lùa
Ai không nghe tiếng chuông chùa
Sao không nghe cả hơn thua bềnh
bồng
Bọt bèo quẳng gánh trôi sông
Ưu phiền thán oán theo dòng
nhẹ tuôn
Ai không nghe tiếng chuông đồng
Sao không nghe cả chìm xuồng
tử sinh
Bụi bay không vướng tánh
linh
Sóng lay không gợn chút tình
trần gian
Ai không nghe tiếng chuông vàng
Sao không nghe cả muôn ngàn
trầm mê
Đường xưa cùng dắt nhau
về
Rong rêu bỏ lại bên lề vô
minh
Ai không nghe tiếng cầu kinh
Sao không tỏ ngộ bóng hình
xưa nay
“Có thì có tự mảy may
Không thì cả thế gian này
cũng không”
Lành thay, nghe tiếng chuông
ngân
Nghe như thế đó, dự phần
Thánh Lưu
Bồ Đề một đóa Vô Ưu
Trổ bông sen quý tặng người
biết nghe.
Hăm bốn chữ
cái
Hăm bốn chữ cái, ráp vần
xuôi ngược
Hết viết ngược, rồi lại
viết xuôi
Lại thêm Á, Ớ, Ê, Ô, Ư
Huyền, Sắt, Nặng, còn đèo
theo Hỏi, Ngã
Dùng chữ nghĩa, ta tha hồ diễn
tả
Dùng ngữ ngôn, ta dệt ý thành
lời
Băng ra biển, vượt hải lý
trùng khơi
Giữa non cao, thét núi rừng
lộng gió
Khi thì đẹp như rồng bay phượng
múa
Khi thì sang như bức lụa tranh
thêu
Khi nhẹ nhàng chẳng khác nhịp
cầu kiều
Khi sắt đá lửa nung hơn gang
thép
Vào hí trường, chữ nghĩa
cao tiếng hát
Ra chiến trường, chữ nghĩa
thét đao binh
Xuống địa ngục, chữ nghĩa
quỷ thần kinh
Lên thiên cung, Thánh Thần
tròn xoe mắt
“Ba tấc lưỡi, mà gươm mà
súng
Nhà cầm quyền nghe gió cũng
ghê gai
Một ngòi lông, mà trống mà
chiêng
Nhà quân tử đốt đèn thêm
tỏ rạng”
Ngược thời gian, thấy vô
thỉ lảng vảng
Xuôi thời gian, thấy khép
cửa vô chung
Chữ nghĩa bay khắp muôn hướng
ngàn phương
Trang giấy vẫn phẳng lỳ
trên tay bút
Ngược dòng sử, thấy dựng
cờ mở nước
Theo dòng sử, thấy thời đại
kinh qua
Đóng triện son, sáng tỏa
ngọc ngà
Ghi dấu ấn, châu pha lộng
sắc
Tạo ưom mơ, chữ nghĩa reo
gió hát
Khúc tự tình, chữ nghĩa viết
thương yêu
Nắm tay nhau, không cần nói
chi nhiều
Vì nhận chân, sóng lòng chan
biển mặn
Lấp chông gai, chữ nghĩa thôi
ghềnh thác
Vá thương đau, chữ nghĩa
đắp dựng xây
Vì tròn vuông, viết lên tiếng
đong đầy
Vì tình người, viết thăng
hoa sự sống
Hăm bốn chữ cái, còn hơn
triều sóng
Hăm bốn chữ cái, còn hơn
bạc vàng
Hết xuôi đến ngược, rạng
rỡ huy hoàng
Hết ngược đến xuôi, tuyệt
vời thiện mỹ
Hăm bốn chữ, xuất nguồn
tâm nẻo ý
Thư viện kia còn có chỗ để
dung
Sách vở kia cùng trân trọng
để dùng
Quốc ngữ Việt vo tròn hăm
bốn chữ.
Mặc Giang
Tháng 10 – 2008
|