Cổng trại tù Nam Hà
Bước về ngựa nãn chân bon
Cỏ bên đường lá khô dòn
xác xơ
Tiễn chân chút gió ơ hờ
Núi Nam Hà đó, nắng mờ thân
trai…
Đường về Hà Nội
Đường xa cát bụi dặm dài
Ở đây nhìn thấy từng ngày
buồn hơn
Đường khúc khuỷu, đá gập
ghềnh
Cầu Long Biên nhớ tuổi tên
một thời
Thăng Long giờ quá xa xôi
Ngựa xe, vua chúa đâu rồi
trong mơ
Phố phường trong dáng xác
xơ
Ai khen cảnh đẹp trong thơ
năm nào ?!
Ga Hàng Cỏ
Một đời lắm miệng xôn xao
Ở đây đất phẳng ba đào
nổi lên
Dáng người, tính thú lênh
đênh
Tay ôm bị cói nghe tên tuổi
buồn
Người chôm, người chỉa
lách luồn
Tiếng rên mất cắp nghe thương
não lòng
Tàu rời ga
Có buồn có nhớ gì không
Tám năm đau nhục ba trông
mẹ sầu
Còi tàu xé nát lòng đau
Chim lồng cá chậu dạt dào
đắn đo
Sóng đời vẫn nặng ý đò
Trường giang còn đó phải
lo nghĩ hoài
Còn cờ đỏ còn họa tai
Chỉ thương tên tuổi lạc
loài thân trai..
Ý
Bao giờ nắng đẹp trải dài
Cờ vàng phất phới tháng
ngày ấm êm
Bao giờ nhịp đập con tim
Bắc Nam hòa điệu nỗi niềm
vui chung
Bao giờ đừng vướng bận
lòng
Con Âu Cơ với Lạc Long một
nhà
Việt Nam êm ái
thái hòa….